PHÙ SINH TỤA MỘNG, PHẢI TẬN HOAN

Chương 1



1.

Ta đứng ngoài quân doanh, vốn định dành cho phu quân một niềm vui bất ngờ.

Nào ngờ, lại nghe từ trong trướng vọng ra những thanh âm khiến người ta đỏ mặt tía tai.

“Thưa Tướng quân, xin người buông tha cho ta…”

“Hừ, ngươi lại giả vờ làm cao ư? Rõ ràng vừa rồi chính ngươi đã khơi mào trêu chọc bản tướng trước.”

“Bây giờ là giữa ban ngày, nếu bị người khác nghe thấy, chẳng phải sẽ mang lời dị nghị?”

“Trong quân doanh này, ai mà không biết ngươi là nữ nhân của bản tướng quân, hử?”

“Đáng ghét, thuộc hạ chỉ là quân sư của Tướng quân. Chớ quên, phu nhân của người còn đang mong chờ ngài khải hoàn nơi kinh thành.”

“Năm năm không gặp, bản tướng quân sớm đã quên nàng. Trong lòng bản tướng nay chỉ dung nạp một mình ngươi, Ninh nhi…”

Ta nghe xong lời đối thoại bên trong, sững sờ đứng tại chỗ.

Suốt năm năm thủ tiết, ta không quản ngàn dặm xa xôi từ kinh thành đến chốn biên ải tìm phu quân, chỉ để xác minh những lời đồn đại kia có đúng hay chăng.

Nào ngờ, tất cả đều là sự thật.

Vị quân sư theo sát bên phu quân ta hóa ra là nữ cải nam trang.

Ban ngày, nàng ta giúp hắn bày mưu tính kế, ban đêm lại cùng hắn chung chăn gối, tận hưởng mọi ân ái vợ chồng.

Năm năm qua, ta ở Tướng quân phủ chịu đủ điều ức hiếp từ lão phu nhân cùng các chị em dâu, nhẫn nhục từng ngày, chỉ mong đợi phu quân khải hoàn trở về.

Nay đã rõ chân tướng, biết hắn sớm có giai nhân nơi quân doanh, trong lòng ta không còn chút nghị lực để cố chấp đợi chờ thêm nữa.

2.

Ta đứng ngẩn ngơ bên bờ sông, chợt nghe tiếng bước chân vang lên sau lưng.Đó là Phù Cảnh Trì, hẳn đã nghe quân sĩ bẩm báo tin ta đến quân doanh.

Năm năm không gặp, khi nhìn thấy ta, ánh mắt hắn chẳng có lấy nửa phần vui mừng tương phùng, giọng nói bình thản pha chút đương nhiên:“Nàng đến quân doanh làm gì? Trong nhà xảy ra chuyện gì chăng?”

Ta cũng trầm tĩnh nhìn hắn, đáp:“Chẳng có chuyện gì, ta chỉ muốn đến thăm ngươi. Nhưng xem ra năm năm qua, ngươi không hề cô quạnh.”

Phù Cảnh Trì nắm lấy tay ta, giải thích:“Đàm Âm, ta là nam nhân, năm năm không hồi kinh, bên cạnh có hồng nhan tri kỷ cũng là chuyện thường tình. Nàng nên thông cảm cho vi phu.”

Ta rút tay ra khỏi tay hắn:“Xin Tướng quân ban cho ta một phong hưu thư, trả lại cho ta tự do.”

Phù Cảnh Trì cau mày:“Đừng làm loạn. Nếu bản Tướng quân hưu nàng, về sau còn nam nhân nào dám cưới nàng nữa? Chẳng lẽ nàng muốn cô độc cả đời hay sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.Chúng ta vốn thanh mai trúc mã, từ thuở nhỏ đã quen biết.Trước khi thành thân, hắn từng hứa suốt đời chỉ có mình ta.

Ta đưa mắt về phía xa, sắc mặt trĩu nặng bi thương:“Cô độc đến già, há chẳng phải là chuyện tốt? Mong Tướng quân ban hưu thư.”

Quân sư Tiểu Ninh từ xa bước tới, cúi mình hành lễ:“Tham kiến tỷ tỷ. Nếu tỷ vì muội mà tức giận với Tướng quân, muội xin dập đầu tạ lỗi.”

“Ninh nhi, ngươi không có lỗi.” Phù Cảnh Trì đỡ Ninh nhi đứng dậy, đôi mắt lạnh lùng liếc về phía ta, lên giọng trách móc:“Thẩm Đàm Âm, nàng rộng lượng một chút, ta đường đường là Tướng quân, ba thê bốn thiếp cũng không quá đáng. Ta đảm bảo chỉ nạp một mình Ninh nhi làm thiếp, ngoài hai người các nàng, sau này sẽ không có kẻ thứ ba.”

Ninh nhi khẽ cắn môi, giọng nói thoáng vẻ ghen tuông:“Tướng quân sao lại nói vậy? Dẫu tỷ tỷ độ lượng, muội cũng tuyệt đối không đồng ý chung phu với kẻ khác. Tướng quân không cần phải có trách nhiệm với muội.”

Phù Cảnh Trì ngẩn ra:“Ninh nhi, nàng…”

“Ninh nhi xin cáo lui, Tướng quân và tỷ tỷ cứ từ tốn nói chuyện.”Ninh nhi hành lễ, lặng lẽ lui ra.

3.

Phù Cảnh Trì nhìn theo bóng lưng của Ninh nhi, sắc mặt thoáng trầm ngâm.Ta toan rời đi, hắn liền hỏi: “Nàng định đi đâu?”Giọng ta hờ hững: “Hồi kinh.”

Hắn ngước mắt nhìn trời, sau đó nói thêm:“Giờ đã muộn, để sáng mai hẵng khởi hành. Biên thành này cướp bóc hoành hành, đi đêm không an toàn.”

Cân nhắc lợi hại, ta đành chờ đến hừng đông mới lên đường.

Phù Cảnh Trì tiễn ta về doanh trướng, rồi khẽ nói:“Đàm Âm, ta không thể hưu nàng được. Chúng ta từng hẹn ước một đời một kiếp.”

Ta lạnh lùng đáp:“Ngươi cùng Ninh nhi, chẳng phải cũng từng thề hẹn một đời một kiếp sao?”

Hắn á khẩu, không lời phản bác, hiển nhiên đã bị ta nói trúng tim đen.

Hắn bèn lảng sang chuyện khác:“Đàm Âm, đêm nay chúng ta viên phòng đi?”

Năm đó, đêm tân hôn chưa kịp trọn vẹn, hắn đã khoác giáp ra trận.Năm năm qua, ta vẹn tròn danh phận, đợi hắn ngày đêm, đến nay thân vẫn còn trong sạch.

Ta nhíu mày, lạnh lẽo từ chối:“Không cần. Chẳng phải ngươi vừa mới chạm vào Ninh nhi đấy ư?”

Khi ấy, lính canh đêm ở ngoài trướng bẩm báo:“Tướng quân, quân sư nói có việc khẩn, xin mời ngài sang quân cơ doanh.”

Phù Cảnh Trì liếc nhìn ta, dịu giọng an ủi:“Đàm Âm, nàng cứ nghỉ trước, ta đi rồi sẽ về ngay.”

Hắn khoác áo choàng, rời doanh trướng.

Canh khuya, ta chợt tỉnh, đi ngang trướng của Ninh nhi, liền nghe bên trong vang vọng âm thanh ái ân.Gió lạnh quét qua, tim ta như bị dao cứa.

Sau khi âm thanh triền miên lắng xuống, tiếng đối thoại giữa Phù Cảnh Trì và Ninh nhi vang lên:“Ninh nhi, ta phải trở về, Đàm Âm còn đang đợi ta. Nàng cũng biết nàng ấy vì ta mà thủ tiết suốt năm năm, đêm nay đúng ra ta nên bầu bạn cùng nàng.”“Không được đâu, Tướng quân. Nếu đêm nay ngài đi, sáng mai Ninh nhi lập tức rời khỏi quân doanh, không làm quân sư của ngài nữa.”“Ninh nhi, đừng thế. Nàng biết bản tướng quân không thể rời xa nàng.”“Nếu đã chẳng thể lìa xa, đêm nay ngài chớ đi. Chẳng phải tỷ tỷ tự cho mình thanh cao, không muốn ngài nạp thiếp ư? Vậy hãy nhân cơ hội này mài bớt tính khí của nàng ấy, để nàng hiểu thế nào là lấy chồng phải lấy chồng làm trọng.”“Nàng nói có lý, ta nghe theo nàng.”

Đêm ấy, Phù Cảnh Trì không trở về.

Sáng hôm sau, trời còn mờ tối, ta không ngoái đầu, lặng lẽ rời khỏi quân doanh, cất bước quay lại kinh thành.

4.

Trên đường hồi kinh, ta đi qua một đoạn sơn đạo, chẳng ngờ gặp phải bọn cướp chặn đường, cướp bạc lẫn ngựa.Thấy ta dung mạo thanh tú, chúng nổi ý đồ đê tiện, muốn cưỡng bức ta.

Đúng lúc ấy, một cỗ xe ngựa đi ngang, cứu ta thoát khỏi bọn cướp.Người đánh xe nhận ra ta, bèn quay đầu vào trong bẩm báo với nam nhân ngồi trên xe:“Công tử, đây là phu nhân của Phù Tam Tướng quân, đang trên đường hồi kinh.”

Từ trong xe vọng ra một giọng nói lãnh đạm:“Để nàng lên xe.”

Ta vén rèm bước vào, trông thấy trong xe có một nam tử chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, tướng mạo tuấn tú, khí chất cao quý.Khuôn dung này, ta đã gặp qua.

Ký ức thoáng trở về ba năm trước, khi ta ra ngoại ô thả diều.Lúc ấy, hắn tình cờ đi ngang, từng giúp ta gỡ con diều vướng trên cành cây.Hai năm trước, tân đế đăng cơ, ngự liễn ngự giá du hành qua phố, ta đứng trong đám đông từ xa ngước nhìn.Khi ấy, ta mới hay nam tử từng giúp ta nhặt diều năm xưa chính là Thái tử, nay đã là đương kim Hoàng đế.Hắn tên gọi Sở Trạch Diễn.

Dạo trước nghe đồn Hoàng thượng vi hành, hôm nay gặp gỡ cõi biên, hẳn là trên đường hồi cung.Ta hành lễ:“Thần phụ Thẩm Đàm Âm, tham kiến Bệ hạ.”

Sở Trạch Diễn nhìn ta, tựa hồ hồi tưởng lại lần đầu gặp mặt:“Bình thân. Đã cùng đường, trẫm tiện đường đưa nàng về kinh.”

Ta dịu giọng đáp:“Thần phụ tạ ân Bệ hạ.”

Xe ngựa hướng về kinh thành mà đi. Ban ngày lên đường, ban đêm nghỉ tại dịch trạm.Ba ngày sau, khi đi qua một bãi cỏ mênh mông, Sở Trạch Diễn cho dừng xe.

Hắn lấy ra một chiếc diều đưa cho ta:“Ngồi xe lâu e mệt mỏi, xuống đây thả diều giải khuây.”

Ta đón lấy, nhận ra kiểu dáng con diều ấy giống hệt lần đầu chúng ta gặp gỡ, lòng không khỏi kinh ngạc. Hắn còn nhớ rõ ràng đến thế.

Ta cầm diều bước xuống cỏ, thả nó bay lên trời.Nhìn diều càng lúc càng bay xa, lòng ta cũng khát khao tự do vô hạn.Ta thành thân khi mười sáu, nay mới hai mươi mốt, đã nếm đủ đắng cay hôn nhân.

Dây diều đứt, cánh diều bay tận trời cao.Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời thăm thẳm, thầm nhủ:“Hãy bay thật xa, đừng để bị giam cầm trong chốn phàm trần này.”

Từ xa, Sở Trạch Diễn lặng lẽ quan sát, ánh mắt u trầm khôn lường.

Bình thường, ta khó có cơ hội diện kiến Hoàng đế, nay là dịp hiếm hoi.Trở lại trong xe, ta cẩn trọng mở lời:“Bệ hạ, thần phụ có một điều bất kính, mong người chuẩn y…”

Sở Trạch Diễn lật xem một quyển sử thư, nhàn nhạt đáp:“Nói.”

“Thần phụ nguyện mạo muội,” ta lấy hết can đảm nói, “Cầu xin Bệ hạ thay ta và Phù Tướng quân ban một đạo hòa ly thư.”

Sở Trạch Diễn đặt quyển sách xuống, đôi mắt lạnh lẽo quét qua ta:“Vì cớ gì?”

Ta thở dài đáp:“Thần phụ không muốn làm phu nhân của Tướng quân nữa, chỉ mong được tự do.”

Ánh nhìn Sở Trạch Diễn thoáng gợn vẻ khác thường, nhưng nhanh chóng trở lại lãnh đạm:“Việc này là chuyện nhà của nàng và Phù Tướng quân, trẫm không tiện nhúng tay. Nếu nàng thật sự muốn hòa ly, chi bằng đợi hắn hồi kinh, rồi hai người tự bàn bạc.”

Lời của hắn khiến ta nghẹn lời. Xem ra, Hoàng thượng không muốn can dự vào việc gia đình của thần tử. Thôi thì…

Ta cụp mi:“Bệ hạ nói rất đúng, vừa rồi thần phụ đường đột.”

Xa mã lại tiếp tục lên đường. Khi còn cách kinh thành ba trăm dặm, bất ngờ bị mai phục.Vô số mũi tên phóng về phía xa mã.

Thị vệ hét lớn:“Hộ giá!”

Bên ngoài truyền đến tiếng đao kiếm giao nhau. Một mũi tên xuyên qua rèm xe, nhằm thẳng vào Sở Trạch Diễn. Nghe tiếng động, ta lập tức lao lên, lấy thân mình che cho hắn.

“Vút—”Mũi tên cắm ngập vào lưng ta. Ta ngất đi trong vòng tay Hoàng đế.

Sở Trạch Diễn tự tay nhổ tên, bôi thuốc, băng bó cho ta.Vị đế vương cao cao tại thượng này, làm mấy việc nhỏ nhặt lại đặc biệt tỉ mỉ ôn nhu, khiến ta có cảm giác như được che chở. Ta lắc đầu, xua tan tạp niệm.

Ta chợt chú ý chiếc khăn hắn dùng lau vết thương cho ta vô cùng quen mắt. Trên đó thêu một đóa hải đường.Đó chính là khăn tay của ta.

Ba năm trước, lần đầu gặp gỡ, khi hắn nhặt diều giúp ta, ngón tay bị cành cây cứa rách. Ta đã lấy khăn tay băng cho hắn.Không ngờ, chiếc khăn đó hắn vẫn luôn mang theo bên mình.Ta tự nhủ đó chỉ là trùng hợp. Khi ấy ta đã thành thân hai năm, hắn sao có thể để tâm tới một phụ nhân đã có chồng?

Thình lình, tiếng Sở Trạch Diễn vang lên, kéo ta về thực tại:“Nàng hộ giá có công, muốn thưởng gì cứ nói.”

Ta lại khẩn cầu:“Bệ hạ, thần phụ chỉ có một tâm nguyện duy nhất, mong Bệ hạ thành toàn.”

Sở Trạch Diễn tháo miếng ngọc bội bên hông đưa cho ta, giọng điệu vẫn lấp lửng:“Hòa ly đâu phải trò đùa. Nàng suy nghĩ cho kỹ, rồi mang ngọc bội đến tìm trẫm.”

Khi hắn tháo ngọc bội, ta thoáng thấy một thanh chủy thủ bên hông hắn, giống hệt thanh chủy thủ ta mang trên mình.Có lẽ, cũng chỉ là một sự trùng hợp nữa mà thôi.

“Vâng.” Ta cất ngọc bội, cho rằng đây là lời từ chối khéo.Thôi vậy, chuyện hưu thư tự ta sẽ nghĩ cách khác. Có ngọc bội này, ngày sau ít ra ta còn có thể nhờ đến ân tình từ Sở Trạch Diễn.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.