LA TÚ THIÊM HƯƠNG

Chương 3



7.

Trước ngày Huệ Ngọc huyện chúa xuất giá, ta đã gặp mẫu thân của Đỗ Hoài Khiêm một lần.

Hôm bái đường, ta chỉ kịp gặp bà trong chốc lát. Sau đó, bà về Đỗ gia, còn ta sống ở tướng quân phủ, hai bên hiếm khi qua lại.

Hôm đó, bà mang theo vài bà quản gia đến phủ ta, tỏ rõ phong thái của một mẫu thân chấp chưởng gia đình, lập không ít quy củ.

Khi ta hạ triều trở về, cô bé giúp việc trong nhà – Phúc Niên – nước mắt ngắn dài kể với ta rằng, những bà quản gia ấy định bán nàng đi.

Ta giận đến không thở nổi, liền đánh những bà già đó một trận, phạt họ quỳ ngoài cổng phủ.

“Quả là lớn gan! Dám đến phủ ta – nơi được thánh thượng ngự ban – mà làm càn!”Ta ôm Phúc Niên, lau nước mắt cho nàng, vừa bước vào chính sảnh thì thấy bà Giang từ hậu viện vội vàng đi đến.

Nghe nói bà có ba trai một gái, hai con dâu khác đều bị bà dạy dỗ đến mức ngoan ngoãn phục tùng.

Quả là chủ mẫu quyền quý khí thế khác thường, lại thêm xuất thân danh môn, nên bà càng toát lên phong thái bức người:“Hồng La, họ chỉ là những người ta mang đến giúp đỡ ngươi. Làm sai thì trách mắng đôi câu là được, hà tất làm lớn chuyện đến vậy?”

Ánh mắt bà dừng lại trên người Phúc Niên, hiển nhiên là muốn nhân cơ hội này thị uy:“Con bé này chẳng có chút quy củ, dám tự nhận mình là tỷ muội thân thiết với ngươi, còn nói bản thân là chủ mẫu của phủ này. Làm mẹ chồng, ta có trách nhiệm dạy dỗ nó, cũng là lẽ đương nhiên.”

Ta chỉ vào bộ triều phục tím trên người, rồi chỉ lên tấm biển treo trên xà nhà, nơi khắc chữ ngự bút của thánh thượng:“Mẫu thân, ta chỉ là mồ côi cha mẹ, chứ không phải không có nhà. Phủ này chính là nhà mẹ đẻ mà thánh thượng ban cho ta, còn Phúc Niên là người trong gia đình của vị đại thần tam phẩm này.”

Ta dìu Phúc Niên ngồi xuống, giúp nàng chỉnh lại tóc rối:“Mẹ chồng quản con dâu là chuyện thường tình, nhưng chạy đến quản người nhà của con dâu thì có phần vượt lễ rồi.”

Phúc Niên được ta dỗ dành, cuối cùng cũng nở nụ cười, tay kéo góc áo ta.

Nàng là cô gái ta nhặt được từ đám dân chạy nạn, khi đó ta chẳng có chút danh tiếng, chỉ có thể chia cho nàng chút cám cùng rau dại để ăn.

Nàng không chê, thậm chí còn ra ngoài hát kiếm tiền, mua bánh bột trắng mang về trả ơn.

Lần ấy, hai chúng ta ngồi trong căn nhà cỏ, ngoài hiên mưa rơi tí tách, nàng cất giọng hát thanh thoát, đem lòng mình gửi gắm qua từng câu chữ:“Ném ta một cành đào, ta tặng lại viên ngọc. Không chỉ để báo đáp, mà nguyện giữ trọn nghĩa tình.”

Nàng không chỉ trả ơn ta, mà còn muốn chúng ta mãi mãi giữ gìn ân tình như vậy.

Năm tháng nghèo khó, Phúc Niên với dung nhan như hoa đào khiến không ít kẻ lưu manh dòm ngó.

Để tránh rắc rối, nàng treo bộ quân phục cũ của ta ngoài cửa, nói với mọi người:“Người thương của ta là một vị quân gia oai phong. Kẻ nào không sợ chết thì cứ thử xem!”

Ấy vậy mà vẫn có kẻ rượu vào thêm gan, chờ ta rời nhà, liền trèo tường vào ức hiếp nàng.

Hôm đó, vì nàng, ta đã giết người.

Sau này, nàng vì ta mà từ Giang Nam theo đến Vị Bắc, chịu đói, chịu rét, chịu cảnh không chốn nương thân.

Nàng nói với ta:“Nếu ngươi chết trận, ta sẽ thắt cổ tự vẫn. Dưới hoàng tuyền, ngươi chờ ta, chúng ta sẽ cùng đầu thai, dù là mèo hay chó, cũng phải ở bên nhau.”

Vì Vinh Tiêu, ta không sợ chết trận;Vì Phúc Niên, ta quyết không dễ dàng bỏ mạng.

Với ta, nàng còn thân thiết hơn cả ruột thịt, nên nàng xứng đáng là chủ mẫu của tướng quân phủ này.

Thấy ta vì một cô gái nhỏ mà thẳng thừng đối đầu, sắc mặt bà Giang rất khó coi.

Bà muốn nói, nhưng ta chẳng buồn nghe:“Đến nhà ta mà muốn làm chủ, dù bà có là chủ mẫu danh gia vọng tộc, cũng không được!”

“Lục Hồng La! Ngươi ăn nói ngông cuồng, chẳng ra thể thống gì!” Bà Giang giận dữ, gọi mấy bà quản gia đến, định khống chế ta để dạy dỗ.

Ta cười lạnh:“Quả không hổ danh là mẹ con ruột, giống nhau ở chỗ không nhớ thánh thượng đã ban cho ta hoàng họ, họ Tề.”

Ngay lúc bầu không khí căng thẳng, ngoài cửa vang lên tiếng gọi gấp gáp:“Mẫu thân, mau dừng tay!”

8.

Đỗ Hoài Khiêm vừa hoàn thành công vụ trở về phủ, giống như ta, vẫn mặc quan phục chưa kịp thay.

Hắn ngăn mẫu thân lại, sau đó lặng lẽ bước tới trước mặt ta, cúi người hành lễ:“Tề tướng quân.”

Hiển nhiên, hắn đang giữ thể diện cho ta, dùng lý lẽ để làm dịu mọi chuyện.

Ta thuận theo ý hắn, khẽ phủi bộ triều phục tím trên người:“Đỗ đại nhân, mời ngồi xuống nói chuyện.”

Dù bà Giang có giận đến đâu, cũng phải nhìn rõ tình thế: ta tuy là con dâu của bà, nhưng đồng thời cũng là đại thần giữ trọng trách, địa vị còn cao hơn con trai bà vài bậc.

Thánh thượng hiện tại một lòng muốn khai mở bờ cõi, rất trọng dụng võ tướng. Với một người như ta, đánh đâu thắng đó, vinh quang nối tiếp vinh quang, chẳng khác nào quyền quý chính tông.

Thấy ta kiên quyết không nhường, lại nhìn Đỗ Hoài Khiêm hành xử nhún nhường như vậy, bà Giang cuối cùng cũng dịu xuống, lặng lẽ ngồi một bên.

Đỗ Hoài Khiêm bước tới trước mặt bà, hiếm khi lên tiếng thay ta:“Nếu mẫu thân muốn đến thăm, lẽ ra nên sớm gửi thiệp trước. Tướng quân độ lượng không chấp nhặt, nhưng chúng ta cũng không nên thất lễ.”

Kể từ sau cuộc trò chuyện chân tình trong tuyết đầu mùa, Đỗ Hoài Khiêm đối với ta đã hòa nhã hơn rất nhiều.

Bà Giang lộ vẻ lúng túng, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Ta nhắc đến mấy bà quản gia đang quỳ ngoài cổng phủ, Đỗ Hoài Khiêm cân nhắc kỹ rồi nói:“Họ đã lỡ xúc phạm cô nương Phúc Niên, trước tiên nên chịu phạt, sau đó cho họ hồi hương về Giang Đông.”

Mấy ngày đó, ta sắp xuất chinh nên để mặc Đỗ Hoài Khiêm lo liệu chuyện của mẫu thân hắn, ngay cả việc sáng tối thỉnh an ta cũng không màng.

Với quyền thế hiện tại của ta, việc phải chịu ấm ức từ mẹ chồng hay bị em chồng làm khó, quả thật nực cười.

Đêm trước ngày lên đường, ta đến từ biệt, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con họ.

Dường như Đỗ Hoài Khiêm đã nhìn thấu mọi chuyện, hắn nhẹ nhàng khuyên nhủ mẫu thân:“Vốn dĩ hôn sự này là do cha thúc đẩy, chính Đỗ gia chúng ta muốn đưa nàng – một triều thần quyền quý mới – vào gia tộc, thực chất là chúng ta giở mánh khóe để lợi dụng nàng.”

Bà Giang nhắc đến Huệ Ngọc huyện chúa, nói rằng dù sắp thành thân, nàng vẫn thường hỏi han tin tức về hắn:“Con à, xem ra Huệ Ngọc thực sự nguyện ý làm thiếp cho con. Nàng hiểu lòng con, biết quan tâm lo lắng, không ai hơn được đâu.”

Nhưng Đỗ Hoài Khiêm kiên định đáp:“Con đã nói rõ rồi, giữa con và Huệ Ngọc, có duyên nhưng không phận. Nếu đã mỗi người một lối, thì không nên vương vấn gì thêm. Nếu con nhận nàng làm thiếp, không chỉ làm tổn hại danh tiếng hai nhà, mà còn là sự sỉ nhục đối với Tề tướng quân.”

“Chuyện đã thành định, nếu mẹ yêu thương con, mong con sống yên ổn sau này, thì xin bớt gây chuyện. Đừng làm mất mặt Tề Hồng La nữa. Nàng phải ra trận, đối mặt với muôn trùng hiểm nguy, chúng ta tuyệt đối không thể thêm phiền phức cho nàng.”

Lời lẽ của Đỗ Hoài Khiêm thật chu đáo và biết điều, đúng là cốt cách của một công tử thế gia. Ta không nhịn được bật cười, lặng lẽ rời đi.

Đến bữa tối, ta mời cả hai mẹ con họ cùng ăn, coi như tiệc tiễn biệt.

Đỗ Hoài Khiêm ngạc nhiên ra mặt, khẽ lẩm bẩm:“Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành thân, nàng mời ta ngồi cùng bàn ăn cơm.”

Bà Giang mặt lại sa sầm, nhưng không dám nói gì, chỉ cúi đầu lặng lẽ dùng bữa.

Ta gắp thức ăn cho Phúc Niên, mỉm cười nói:“Hiếm khi mẹ chồng đến thăm, lễ nghĩa phải chu toàn mới phải.”

Cả hai mẹ con họ đều dịu sắc mặt đi nhiều, nhưng Phúc Niên vẫn lo lắng:“Ngày mai xuất chinh, tỷ thật sự không thể mang muội theo sao?”

Ta không muốn nàng tiếp tục chịu cảnh sống trong gió tanh mưa máu, liền nắm tay nàng, dịu dàng nói:“Có muội ở đây, lòng ta mới yên. Ta biết mình còn một mái nhà, nơi đó có người đang đợi ta.”

Phúc Niên hiểu ý, ngoan ngoãn gật đầu.

Đỗ Hoài Khiêm ngập ngừng tiếp lời:“Ở đây, mọi người đều đợi nàng trở về.”

Ta liếc nhìn hắn:“Đỗ đại nhân chưa chắc đã yên ổn ở nhà đợi ta. Chuyện quân sự không tiện nói trước, nhưng chắc vài ngày nữa thánh thượng sẽ có chỉ.”

Lần xuất chinh này là để bình định chiến loạn ở biên giới đông bắc.

Một tiểu quốc lân cận thường xuyên quấy nhiễu, thánh thượng dự định phái sứ thần đến hòa đàm, chiêu dụ.

Khi bàn luận việc này, ta cũng có mặt trong ngự thư phòng.

Thánh thượng cười nói, bảo rằng nên để Đỗ Hoài Khiêm lập chút công trạng, bằng không, thật khó xứng với một công thần như ta.

Vì thế, tám phần mười, hắn sẽ được phái đi hòa đàm.

9.

Lần này bình loạn, ta làm phó tướng, còn chủ soái là Cảnh Quốc công.

Từ khi ta lập được chiến công hiển hách, Vinh Tiêu xin rời khỏi quân đội Trấn Bắc, toàn tâm toàn ý làm quân sư bên cạnh ta, lúc nào cũng đưa ra mưu kế, bảo vệ ta sát sao.

Tuy nhiên, kể từ đêm đó tại Kim Ngân biệt viện, bầu không khí giữa ta và hắn trở nên rất vi diệu.

Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo trên cổ hắn, ta lại không khỏi nghĩ đến hướng đi của vết sẹo ấy, nghĩ đến lồng ngực nóng bỏng, và cả vòng eo run nhẹ của hắn…

“Nhìn bản đồ, đừng nhìn ta.”

Trong quân trướng, Vinh Tiêu cắt ngang dòng suy nghĩ viển vông của ta. Hắn đứng quá gần, như thể cố ý để ta nhìn thấy vết sẹo lúc nào cũng hiện rõ trước mắt.

Ta đập mạnh tay lên trán, chỉ về phía đô thành Hiển Lệ:“Chỉ là bình loạn thôi, một mình ta dẫn binh là đủ, nhưng trước giờ khởi hành, Cảnh Quốc công đột ngột xin chỉ, muốn đích thân giám sát tam quân.

“Người này là ai? Chính là lão thần qua hai triều đại, nơi nào ông ta đi qua, không có hòa đàm, chỉ có đánh bại. Ta không tin ông ta chỉ đi dạo quanh biên giới rồi quay về.”

Vinh Tiêu gật đầu tán thưởng:“Giờ đây ngươi đánh trận không chỉ dùng tay, mà còn biết dùng đầu để nhìn thấu lòng người.”

Ta tiến lại gần hắn, nghiến răng, kéo cao cổ áo hắn che đi vết sẹo:“Cũng nhờ quân sư dạy dỗ tốt.”

Hắn mỉm cười hiểu ý, cuộn bản đồ lại, dẫn ta đến gặp Cảnh Quốc công.

Quả nhiên, Cảnh Quốc công cũng giương kiếm hướng về Hiển Lệ:“Chúng ta đã đánh qua sông Duẫn, nhân đà này chiếm lấy Hiển Lệ luôn. Một tiểu quốc nhỏ bé như vậy, lão phu dẫn binh đi, lúc quay về, rượu nóng vẫn còn ấm.”

Vinh Tiêu đồng tình:“Hiển Lệ là tiểu quốc như hạt đậu, toàn kẻ tiểu nhân, không đáng để hòa đàm. Thà chiếm lĩnh còn hơn, tránh sau này như ruồi muỗi làm phiền yên ổn.”

Cảnh Quốc công nhìn ta, đôi mày hoa râm nhướng lên:“Sáng nay thánh chỉ vừa đến, nói đã phái sứ thần đi hòa đàm. Nghe nói người đó là phu quân của ngươi, Đỗ Hoài Khiêm?”

Ta chắp tay hành lễ, đáp:“Quốc sự là trọng, chỉ cần Quốc công phân phó.”

Cảnh Quốc công hài lòng nhìn ta:“Không trách được ngươi có thể leo lên đến ngày hôm nay.”

Lão Quốc công đã đánh thì máu lửa, tất nhiên ra lệnh chúng ta thẳng tay tấn công, đánh đến tận nơi.

Khi quân ta áp sát thành, quân địch trên tường thành đẩy ra một người.

Một thân quan phục đỏ thẫm, dáng người cao gầy, tay chân bị trói chặt nhưng vẫn không chịu khuất phục quỳ xuống.

Tướng địch lớn tiếng gọi:“Tề Hồng La, Tề tướng quân, có mặt ở đây không?”

Dưới ánh mắt của binh sĩ, ta thúc ngựa đi đến phía trước quân đội.

Vinh Tiêu lo lắng, luôn đi sát bên cạnh ta, giữ thanh trường đao trước người ta, đề phòng có kẻ tập kích.

Thấy ta xuất hiện, Đỗ Hoài Khiêm bắt đầu giãy giụa.

Miệng hắn bị nhét chặt, không nói được lời nào, nhưng ta biết hắn muốn bảo ta rời đi.

Ta ngẩng đầu, lớn tiếng đáp:“Ta chính là Tề Hồng La!”

Tướng địch cười rạng rỡ, dùng chuôi kiếm đập vào mặt Đỗ Hoài Khiêm, đe dọa ta:“Tề tướng quân, trả lại ba tòa thành, đổi lấy phu quân mới cưới của ngươi, không phải là lỗ vốn!”

Ta quay lại nhìn các tướng sĩ phía sau, sau đó ngước mắt về phía Cảnh Quốc công, tỏ vẻ khó xử.

Cuối cùng, ta làm ra vẻ do dự, quay sang Vinh Tiêu nói:“Quân sư, nói xem, đóng quan tài cho phu quân ta thì dùng gỗ tùng hay gỗ liễu đây? Hai loại đều tốn kém, nhưng dù gì hắn cũng xuất thân danh môn, tiêu tốn một chút cũng không sao.”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, ngay cả Cảnh Quốc công cũng khuyên ta suy nghĩ kỹ.

Tướng địch không giữ được bình tĩnh, rút kiếm ra, kề vào cổ Đỗ Hoài Khiêm, cố làm ta lung lay.

Ta ra lệnh mang cung đến, đặt tên, kéo căng dây, nhắm thẳng vào mi tâm Đỗ Hoài Khiêm.

Hắn nhìn ta chằm chằm, không giãy giụa nữa, ánh mắt không có chút oán hận hay sợ hãi nào.

Dù là văn nhân, hắn cũng có vài phần cốt khí.

Ta vốn muốn thấy hắn khóc lóc cầu xin, nhưng không thấy, thật mất hứng.

Ta lười biếng lên tiếng:“Phu quân ta, ta đã chán rồi, không yêu nữa, các ngươi muốn giết thì cứ giết.”

“Nhưng,” ta kéo căng dây cung, mũi tên chực sẵn, “lúc này mà mở cổng thành đầu hàng, quân ta vẫn có thể đối đãi tử tế. Nếu còn dám uy hiếp ta, chờ khi phá được cổng, ta tự tay đồ thành.”

Ánh mắt ta lạnh lùng, buông tay bắn tên.

Mũi tên lướt qua tai Đỗ Hoài Khiêm, máu lập tức rỉ ra dọc theo má hắn.

Ta làm ra vẻ khổ sở, đấm ngực than thở:“Gió gì thổi thế này, chỉ chệch một chút nữa thôi!”

Phía sau, có binh sĩ kinh ngạc thốt lên:“Tề Hồng La, quả nhiên là kẻ tàn nhẫn độc ác…”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.