MẸ

Chương 2



4.

“Câm miệng!” Ta dốc sức đánh hắn, nhưng hắn đẩy mạnh khiến ta ngã xuống đất.“Con nhãi ranh, ngươi thử nhìn mẹ ngươi xem có ra thể thống gì không? Trước kia ta chẳng qua vì mù mới chấm bà ta.Dưới ba mươi mà đã bạc nửa đầu, dung mạo so với Tiểu Thúy chẳng đáng một nửa, còn đôi tay thô ráp kia… hừ, ta chạm một chút là đêm về nằm mộng ác!”

“Đều vì cái nhà này mà mẹ ta phải khổ!” Ta gào xé cổ họng, ước gì có thể xé toạc mồm hắn để không còn lời nhục mạ mẹ ta.Tại sao chứ?Rõ ràng ta đã thấy cha từng âu yếm bàn tay mẹ, nói với bà rằng vất vả rồi.Vậy mà không biết từ khi nào, những gì từng khiến hắn ta tự hào, nay lại thành nỗi nhơ nhớp.

Hắn vẫn định chửi rủa tiếp.Mẹ không nói hai lời, bước tới bẻ quặt cánh tay hắn.“Đó là tiền hồi môn của ta, về sau giữ lại cho Vân nhi.Bấy nhiêu năm ta vất vả đêm ngày thêu thùa, dè sẻn từng đồng để chữa mắt cho ngươi. Dù khốn khó ra sao, khoản bạc ấy chưa từng động vào.Ta chỉ nói lại lần cuối, đi đòi số bạc ấy về.”

Nói dứt lời, mẹ dường như muốn nhượng bộ thêm: “Chỉ cần ngươi chịu đi đòi, cho dù có lấy lại được hay không, ta cũng sẽ tha thứ.”Cha lộ vẻ do dự.Hắn biết gia đình này nhờ mẹ mà duy trì, nếu bây giờ trở mặt hoàn toàn với mẹ, sau này muốn moi tiền từ bà sẽ càng khó.

Nghĩ ngợi một lúc, hắn liền gật đầu.Ta và mẹ đứng phía sau, dõi theo hắn bước vào kỹ viện.

Chẳng bao lâu sau, tiếng đổ vỡ náo loạn vang lên, rồi mấy tên côn đồ lôi cha ra, ném thẳng xuống cổng.Hắn bị đánh đến mặt mày bầm dập, mồm miệng kêu rên không ngừng.Cô ả tên Tiểu Thúy lúc trước được hắn ôm ấp nay chống nạnh đứng ở cửa:“Hứ! Đi lầu xanh mà còn muốn quỵt tiền, nằm mơ à?”

Cha khóc rống: “Ta… ta đâu có định đòi thật, chỉ tiện miệng nói vậy thôi!”Nhìn hắn thê thảm, ta hả dạ đôi chút.Có điều, chẳng rõ ta có hoa mắt không, dường như ả Tiểu Thúy kia khẽ gật đầu với mẹ ta.

5.

Cha đưa tay về phía mẹ, muốn bà đến đỡ hắn dậy.Mẹ chỉ liếc nhìn hắn một cái, rồi xoay người dẫn ta trở về.Lần này bước chân ta trở về nhà nhẹ tênh như bay.

Dù hai mươi lạng bạc có lẽ chẳng lấy lại được, nhưng chỉ cần có mẹ bên cạnh, cho dù nghèo khó ta cũng cam lòng.

Chúng ta dọn dẹp bát đũa vương vãi trên đất, mẹ dỗ ta ngủ.Mãi đến nửa đêm, cha mới vừa nghêu ngao hát vừa trở về.Hắn lay mẹ tỉnh, cất lời:“Tần Duyệt, vừa rồi ta lại đi gặp Tiểu Thúy bàn bạc, ngày mai ta cưới nàng ấy vào cửa làm bình thê.Dù không lấy lại được bạc, nhưng ít ra cũng có thêm một người, chẳng phải là chuyện tốt sao?”

Giọng mẹ trầm lạnh:“Ngươi tính giỏi thật, nhưng thêm một miệng ăn thì ai nuôi?”

Hắn cười nhẹ:“Thì cứ để nàng ta học ngươi thêu thùa kiếm tiền chứ sao.Nàng vào cửa trước, trông nom nàng ta là phận sự của ngươi. Sau này tiền nàng ấy kiếm được đều do ngươi quản, ở trước mặt ta ngươi vĩnh viễn hơn nàng ta một bậc, thế còn chưa đủ sao?”

Một lúc sau, ta nghe giọng mẹ bình tĩnh:“Hòa ly đi.”

“…… Ngươi nói gì?”Hắn ngạc nhiên tột độ.

“Ta nói, chúng ta hòa ly. Ngươi cưới Tiểu Thúy vào nhà, hai người sống những ngày yên ổn của các ngươi, ta sẽ không xen vào nữa.”

Hắn bắt đầu hoảng:“Tần Duyệt, lời như vậy đừng nói bừa, tổn thương tình cảm lắm.”

Nhưng mẹ vẫn cương quyết, thậm chí lấy ra bản hòa ly thư đã chuẩn bị sẵn:“Ký vào đây, chúng ta hai bên chẳng nợ nần gì nhau nữa.”

Cha nổi giận:“Ý ngươi là gì? Chẳng qua ta lấy thêm một bình thê, cần gì lấy hòa ly thư ra dọa ta? Đàn ông nhà nào chẳng tam thê tứ thiếp?”

“Ta không quan tâm nhà khác ra sao, ngươi ký vào đây trước, rồi hẵng nói chuyện khác.”

Cha cứng đầu không chịu ký.

Mẹ khẽ thở dài.Dưới ánh trăng mờ, ta thấy mẹ rút ra một con dao.

6.

“Mẹ.”Ta run giọng gọi khẽ một tiếng.

Mẹ giật mình ngoảnh lại, thấy ta chưa ngủ, thoáng ngỡ ngàng.“Con khát, mẹ rót cho con chén nước được không?”

Mẹ nhìn ta, chậm rãi buông dao, khẽ vuốt tóc ta:“Được, mẹ đi lấy nước cho con.”

Ta không phải lo sợ cha bị thương, mà chỉ không muốn mẹ phải mang tội sát nhân.Chuyện đêm nay, hàng xóm láng giềng đều thấy rõ.Nếu hắn bị giết, mẹ ắt là kẻ đầu tiên bị nghi ngờ.Ta và mẹ không thể để cuộc đời mình bị hủy hoại vì hắn.

Cha hoàn toàn không hay biết vừa rồi có chuyện gì xảy ra, giọng nói đầy khó chịu:“Về sau không được nhắc đến hòa ly nữa.”Nói xong, ông quay lưng ngủ khì.

Uống xong nước, ta nằm xuống, mẹ ôm ta, nhẹ vỗ sau lưng:“Ngủ đi con.”Ta nghẹn ngào:“Mẹ, con muốn cùng mẹ rời khỏi nơi này, mẹ đừng bỏ con lại.”

Động tác của mẹ khựng lại, hẳn bà biết ta đã chứng kiến tất cả.Mẹ siết tay ta:“Vân nhi, mẹ không làm chuyện dại dột đâu.”Trong tiếng vỗ về, ta từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, ta bị tiếng hét thất thanh của cha đánh thức.Vừa ngồi dậy, ta thấy hắn cào quờ trong không khí, vẻ mặt hoảng loạn cực độ.“Tần Duyệt… nương tử! Nàng ở đâu?”Mẹ đứng dưới đất, nét mặt lạnh lẽo, nhìn cha mù quáng quờ quạng.Hắn tìm không thấy mẹ, nghe động tĩnh bên ta muốn xuống giường, liền nhào tới.Ta né không kịp, bị ông nắm cổ tay.“Vân nhi, con gái ngoan của ta, phải con không?”Ta gắng sức giằng ra: “Buông ra!”Hắn hoảng hốt hỏi:“Vân nhi, bây giờ là ngày hay đêm?”Ta cắn răng đáp:“Là ban ngày! Ngoài kia nắng gắt, chẳng lẽ ngươi không trông thấy?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.