Năm thứ bảy sau khi ta thành thân với nam phụ si tình, nữ chính trở lại. Nàng vừa cãi nhau với nam chính, đứng dưới mưa trước cửa nhà ta: ” Mạnh ca ca, ta không còn nơi nào để đi nữa.” Phu quân của ta, Mạnh Hạc Thư, người luôn trầm ổn ôn hòa, nay lại nổi giận: “Ta sẽ đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả con trai bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng siết nắm tay, hô lên: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, lớn lên con sẽ cưới tỷ!” Trong lúc bọn họ thi nhau dỗ nàng vui, ta vì đi mua cá sông lại bị cơn mưa lớn bất chợt giữ chân trên chiếc thuyền đánh cá. Người lái thuyền cất giọng ồm ồm, hướng về bờ gọi khách: “Có ai muốn đi Thanh Châu không?” Ta cúi đầu nhìn giỏ cá, vừa mua ba con cá đao, trong túi còn lại đúng một lượng bạc vụn. Đưa bạc cho thuyền phu, ta hỏi: “Một lượng bạc thì đi được tới đâu?”
Bình luận