Trèo Cành Cao

Trèo Cành Cao - Chương 1



1

Khi thấy bài đăng đó tan ca

Trên vẫn còn vương mùi dầu mỡ xua

Trong ảnh chỉ là một bóng dáng gầy gò mơ hồ mái tóc dài buộc hờ vài sợi tóc mái rủ xuống bên tai

Bảng hiệu đỏ trắng to đùng phía “Quán cơm nhà Tiểu Quyên” giống hệt với cái phía lưng

Nửa tiếng Bùi Tu đã nhắn tin buổi tụ tập bạn bè thể rời

Thế mà ngay đó dùng tài khoản ẩn danh đăng ảnh đang làm thêm lên diễn đàn nội bộ của trường kèm theo những dòng chữ:

“Vì vài đồng bạc mà bưng bê cho dân nhà quê đúng là thiển cận”

“Trên mùi dầu mỡ ôm một cái thôi cũng đủ buồn nôn ”

“Yêu đương kiểu chán ch t”

Đây lần đầu dùng tài khoản đó

Có lúc là chê nhận mấy nhãn hiệu túi nổi tiếng lúc thì đem dáng vẻ lúng túng của trong nhà hàng phương Tây kể tỉ mỉ lên mạng

Khác với một đứa từ vùng núi thi đỗ ngoài Bùi Tu là bản địa gia đình điều hành một công ty chút danh tiếng

Hắn từng thiếu tiền tiêu Tiền cày cuốc suốt một tháng còn chẳng bằng một chai rượu vang tiện tay mở

Gió thu phương Bắc se lạnh thổi đến mức khiến lòng run rẩy

Tôi mở phần bình luận bài đăng là mấy công tử giàu hùa theo

Mấy hiếm khi xuất hiện chỉ những chuyện khiến họ đồng cảm như thế mới chịu “ban phước” để vài câu

càng kéo xuống bình luận càng bắt đầu lệch hướng

“Bộ đồng phục màu xám nhạt hình như càng tôn da cô trắng hơn”

“Cậu ở đừng bảo là thích bạn gái khác nhé Loại leo cao thấy nhiều ”

“ đấy còn cố tình búi tóc thắt tạp dề chặt eo như biết mặc cho ai xem nhỉ”

“…”

Trong đó vài cái tên thấy quen

Đều là những công tử giàu nhất ở kinh thành thường tụ tập đ/ua xe gần đường cao tốc ngoại ô Khi làm ở cửa hàng tiện lợi họ ghé mua 🚬lá

Mẹ từ nhỏ đã giống đứa con gái vùng núi

Tôi hoang dã hư vinh

Thi trong lớp lớn nhỏ gì cũng giành hạng nhất Ngay cả khi chọn bạn trai cũng tính toán thực tế hơn khác

Bùi Tu giàu nhất ở Đại học X nhưng là nhất mà thể với tới

Hắn thích kiểu con gái thuần khiết ngây thơ điều giỏi nhất chính là giả vờ làm “bông hoa nhỏ trắng muốt”

Khi nhạo biết ăn đồ Âu đã âm thầm ghi nhớ từng chi tiết trong nhà hàng thậm chí thuộc cả tên những món tráng miệng ít ai để ý

Bởi vì về cái ngôi làng hẻo lánh nữa

Đại học như một chiếc cối xay lớn mài mòn tất cả nhưng sự chênh lệch thật bao giờ biến mất

Ra trường bọn họ sẽ tiếp quản sự nghiệp gia đình dù tệ nhất thì cũng dựa mạng lưới quan hệ mà từng bước lên

Còn lẽ chỉ là một tấm bàn đạp để họ tô điểm thêm hồ sơ mà thôi

2

Trên đường về ký túc xá chặn bộ liên lạc với Bùi Tu

Ngẩng đầu lên nhận vài ánh mắt khác thường đang

Tôi ở ký túc ít bình thường tham gia thi đấu thì cũng làm thêm nên quan hệ với mấy bạn cùng phòng chỉ ở mức quen biết

Tôi giả vờ thấy định thẳng nhà tắm

Ai ngờ Châu Lâm chặn mặt

Cô và Bùi Tu quen từ nhỏ Nghe hôm công khai yêu cô tức đến mức suýt đ/ậ p nát ký túc

Cô khoanh tay cằm ngẩng cao mang theo cái kiểu kiêu ngạo đến mức bản thân còn nhận

“Nguyễn Chiêu Chiêu thì mày vẫn đang bưng bê ở nhà hàng đấy ”

Ca làm ở cửa hàng tiện lợi của là ca đêm giấu cũng chẳng giấu

chuyện làm thêm ở nhà hàng từng với ai kể cả Bùi Tu

Bởi vì sợ vì sĩ diện mà vui

Dù mỗi lần gặp đều tắm rửa cẩn thận nhưng cuối cùng vẫn phát hiện

Tôi liếc cô giọng lạnh nhạt:

“ nào Trường cấm làm thêm chắc”

“Hay là… mày cũng làm thử”

Châu Lâm chắc cũng thấy bài đăng Với bọn họ danh dự là thứ ràng buộc vô hình cứ như bưng bê cũng làm mất mặt nhà họ

Châu Lâm tức đến méo mặt giơ tay định t//á/t

Tôi né

Hồi nhỏ từng vì mải bóng cây làm bài mà làm lạc mất con bò nhà

Trong cái làng bò còn quý hơn cả ở sở thú

Một sào ba thước đất trong nhà đều nhờ nó cày bừa

Bò chạy mất dạng chẳng biết tìm

Tôi cầm hòn đá s/ắ c nhất r/ạ/ch lòng bàn tay lết về nhà

Ngay cả mẹ luôn thiên vị em trai hôm đó cũng gì

Tôi đã sớm hiểu khi ưu thế tuyệt đối yếu đuối cũng là một loại vũ khí

“Ch/át”

Một cái t/át vang dội

Tôi kịp phản ứng thì Giang Thiển cô bạn giường đối diện đã kinh hô một tiếng đó nhanh chóng lấy tay che miệng

Cô lớn lên trong một gia đình khá giả bao giờ chịu áp lực làm tiểu tổ bài tập chung với trong lòng cái kiểu chính nghĩa yếu ớt

Mà kiểu như thế… đôi khi là một con d/a o sắc

Châu Lâm rõ ràng ngờ né sắc mặt chút mất kiểm soát nhưng vẫn cố tỏ cứng rắn

“Đồ… đồ ngu ai bảo mày tránh”

Tôi do dự trực tiếp giơ tay tá/t một cái

“Thế mày né Đồ ngốc”

Châu Lâm bao giờ gặp kiểu ôm mặt đực đó

Tôi sờ lên má cầm áo khoác bỏ

Nhân chứng vật chứng tất cả đã đủ

Vở kịch… thể bắt đầu

3

Người đầu tiên gửi lời mời kết bạn cho là Lục Yến Trì

Chính là ở phần bình luận đã mỉa mai “leo cao”

Nhà đây làm bất động sản mà giàu lên đó bắt kịp xu thế bắt đầu lấn sang trí tuệ nhân tạo chỉ riêng khoản trợ cấp từ chính phủ đã nhận đến mềm tay

Ngay cả Bùi gia cũng chẳng thể với tới gấu áo

Tôi nhấn chấp nhận mà thẳng đến cửa hàng tiện lợi

Vốn hôm nay ca trực của nhưng hai công việc làm thêm trùng một ngày quả thật chút đuối sức

vết hằn rõ rệt gương vẫn quyết định

Mọi thứ đều hạn sử dụng

Chỉ khi tươi mới nhất nó mới phát huy giá trị lớn nhất

Từ xa cầu vượt truyền đến tiếng động cơ quen thuộc Bùi Tu gửi tới ba tin nhắn

Tôi buồn trực tiếp xóa

Chạy đôn chạy đáo đến mức đầu óc choáng váng đúng lúc một bàn tay chìa mắt mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh nhạt

Là Lục Yến Trì

Hắn từng đến cửa hàng tiện lợi ba lần phần lớn đều là mua thuốc lá

Tôi đeo bảng tên ở ngực nhưng từng lấy một lần

Tôi nhận lấy bao thuốc công việc là công việc:

“Xin chào tổng cộng một trăm ba mươi tám”

Lục Yến Trì trông như thức trắng đêm sự mệt mỏi càng khiến mang theo chút khí chất lười nhác pha ngang tàng

Hắn buông tay kéo hộp thuốc khiến cả lảo đảo về phía

“Tsk biến thành thế Bạn trai làm đấy ”

Tôi trả lời khẽ mặt nước mắt lập tức trào

Góc độ đã luyện gương vô số lần

Nước mắt chỉ khẽ đọng hàng mi chực chờ rơi xuống trông đáng thương yếu đuối

Quả nhiên Lục Yến Trì sững một thoáng

Tôi run giọng :

“Không liên quan đến bạn trai ”

Khẽ nghiêng đầu giọt lệ đứt khỏi mi rơi xuống mu bàn tay

Lục Yến Trì như bỏng lập tức rụt tay về yết hầu khẽ trượt lên xuống

Ngón tay khẽ lướt qua chỗ vệt nước mắt gượng gạo chuyển chủ đề:

“Tôi kết bạn mà đồng ý”

“Bạn trai quản nghiêm thế ”

Lục Yến Trì nhếch môi chút tự giễu ngay giây tiếp theo theo ánh mắt cũng về phía cửa

Tôi ngờ Bùi Tu bất ngờ xuất hiện

Hắn luôn chê chỗ xa xôi từng đến đón tan ca

Hắn liếc qua Lục Yến Trì đang đối diện thản nhiên vòng tay ôm lấy eo

Từ nhỏ vì hiếm khi ăn no từng béo lên

Lên đại học vóc dáng vẫn luôn duy trì ở mức chuẩn Bùi Tu giờ thích nhất là ôm eo từ phía

Lục Yến Trì khẽ nghiến răng lông mày nhíu tự nhiên mà dời ánh mắt khỏi vòng eo hô hấp cũng phần gấp gáp

Bùi Tu đến khó chịu ôm chặt hơn giọng đè thấp mang theo chút ám :

“Mặt thế hử”

Tôi kịp mở miệng Lục Yến Trì đã thấp giọng chửi gì đó “Rầm—” một tiếng đóng sầm cửa mất

Âm thanh động cơ ầm ầm khuất dần nơi đầu phố lập tức đẩy Bùi Tu

Ở bên gần nửa năm gần như bao giờ nổi giận với

Có lẽ cảm thấy mới mẻ

Như thể một con mèo hoang ngoan ngoãn bỗng cắn tay ngay cả sự “tức giận” cũng chỉ là một phần trò chơi

“Chiêu Chiêu em chặn Còn tự biến thành thế nữa”

Mẹ luôn con gái thường đa tâm nhưng thấy Bùi Tu tâm tư cũng chẳng ít

Rõ ràng đêm qua còn chê nồng mùi dầu mỡ mà bây giờ vờ như chẳng gì còn định làm nũng với

Tôi rút tay về vô tội chớp mắt:

“Bùi Tu chúng chia tay ”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.