13
Tôi chia sẻ quy luật cho Phùng Nhạc Nghiên và Tề Hiểu Hiểu
“Thật ”
“Quy tắc đơn giản như luôn hả”
“Có khi nào… quy tắc thực sự dễ chỉ cần tụi đồng lòng phá giải thì tất cả đều thể an trở về nhà ”
“Chỉ tiếc là… mấy đầu óc làm chệch hướng mất…”
Ánh mắt Phùng Nhạc Nghiên sáng rực:
“Tối nay đúng lúc trực ở lãnh cung Từ Chi Ngư và con tay sai của cô là Lưu Tân Nguyệt đều là phi tần đang ở Khôn Ninh cung hầu hạ hoàng hậu bệnh thể tới… Tôi thử”
Tề Hiểu Hiểu cũng tươi ánh mắt đầy ghen tị:
“Thật quá”
“Nhạc Nghiên biết sẽ là đầu tiên thành nhiệm vụ trở về nhà với giải thưởng đó”
“Ở Thượng Y Cục đang lén may đồ cưới nhưng còn thêu xong chỉ vàng cũng biết sẽ đợi bao lâu”
Tôi nhắc nhở:
“Hiểu Hiểu ngoài việc đưa đồ cưới cũng thể thử cùng khi giao giày tất rèm trúc rèm giường vỏ ghế lót ly thường phục áo choàng áo tơi… Những thứ đều thuộc công việc của cung nữ Thượng Y Cục”
Đôi mắt Tề Hiểu Hiểu sáng bừng như khai thông
“Giang Lê thật thông minh Hôm nay là hạ chí các cung thay rèm trúc sẽ thay ở lãnh cung ngay”
“Ui da làm việc đã Bà vú đồ cưới là thứ linh khí trong vòng mười mét vật sắc bén nếu sẽ làm tổn hại linh khí Tôi thu gom kéo dao găm trong các phòng đem giấu ”
Cô vội vã rời
Tối đến
Âm thanh hệ thống vang lên đúng giờ:
【Tề Hiểu Hiểu thay rèm trúc thành công hảo cảm +10 xếp hạng 4】
……
【Phùng Nhạc Nghiên đưa thư thành công hảo cảm +20 xếp hạng 3】
【Phùng Nhạc Nghiên đưa thư thành công hảo cảm +30 xếp hạng 2】
……
【Phùng Nhạc Nghiên đưa thư thành công hảo cảm +90 xếp hạng 1】
Tôi giường trong khu nghỉ cung nữ
Lặng lẽ ánh trăng ngoài cửa sổ
Trăng tròn quá
Không biết ba mẹ giờ đang làm gì… đang lo lắng vì tìm thấy …
Nhạc Nghiên sắp về nhà …
Hạnh phúc
hệ thống thêm tiếng nào nữa
Tôi bắt đầu nghi ngờ
Không biết bao lâu trôi qua
Khi sắp …
Cửa “kẹt” một tiếng đẩy
Phùng Nhạc Nghiên bước gãi đầu vui chút hụt hẫng khẽ :
“Tôi thử nhiều lần 90 đúng là điểm giới hạn đưa bao nhiêu thư cũng lên nữa”
“Vậy ”
Tôi tỉnh hẳn
Mười điểm cuối cùng… rốt cuộc là gì
Mọi thông tin như mạng lưới đan chằng chịt trong đầu cuối cùng tụ thành một dòng ngân hà chảy xiết…
Chẳng lẽ là…
Chẳng lẽ là… điều tâm nguyện lớn nhất của hoàng đế
Một suy đoán âm thầm hiện lên trong lòng
—
14
Một tháng trôi qua
Tôi Phùng Nhạc Nghiên và Tề Hiểu Hiểu đều đã khá thân với hoàng đế
Có khi hoàng đế sẽ lén thưởng cho bọn vài hạt kim đậu nhờ chuyển cho Thần phi chút điểm tâm khăn tay gì đó
Lạ một chỗ — phòng của Thần phi
Chỉ thể lặng ở ngưỡng cửa
Nhìn yêu đằng lớp rèm châu
Thần phi cầm một con dao nhỏ cũng lặng lẽ
Thân thể hoàng đế căng cứng
Đường nét cứng cáp như con báo đang rình mồi
Cặp đôi … cách họ tương tác kỳ lạ
Chỉ để ý chi tiết đó
Còn những việc khác
đều làm đầy đủ
Điểm hảo cảm với hoàng đế tăng nhanh
Ba chúng đều đã tới ngưỡng 90 điểm
Kim đậu đầy cả túi nhỏ
Chỉ còn thiếu 10 điểm cuối cùng
Trong Thượng Y Cục Tề Hiểu Hiểu chống cằm trời chán nản:
“Đồ cưới thêu xong bà vú bảo tối mai lúc ai thì lén mang giao”
“Lạ là vẫn là kiểu thiết kế cho một nam một nữ”
“ hoàng đế với Thần phi một đôi nam nữ ”
“Vậy bộ nào mới nên giao cho ai”
Tôi lạnh cả sống lưng
Bài kiểm tra 10 điểm cuối cùng… cuối cùng cũng tới
Cả ba chúng còn điểm nào để đổi gợi ý định tìm Lưu Tân Nguyệt để hỏi thăm chút tin tức
Cô là hiền lành chính kiến
Lúc nào cũng Từ Chi Ngư dắt mũi khác ai thì tránh mặt đó cũng hẳn là
mới nửa đường
Đã tin cô chết
【Lưu Tân Nguyệt va chạm hoàng đế hảo cảm âm điểm tử vong】
【Từ Chi Ngư va chạm hoàng đế hảo cảm giảm 40 hiện còn 20】
Chuyện quái quỷ gì
Ba chúng nên lời
Vội vàng chạy tới lãnh cung
Thi thể Lưu Tân Nguyệt đã khiêng
Chỉ còn một vũng máu
Phùng Nhạc Nghiên là cung nữ lãnh cung móc mấy hạt kim đậu mấy bà cô cô lớn tuổi lập tức túm tụm bàn tán:
“Tiểu chủ Từ biết ăn nhầm cái gì ngày nào cũng kéo Lưu tiểu chủ lãnh cung ‘tản bộ’”
“Nói là dạo chơi thực là tình cờ gặp hoàng thượng còn gì”
“Hai đó xui ở chỗ đúng lúc gặp hoàng thượng trong vườn hoa… đang tự … giải sầu…”
“Lưu tiểu chủ hét lên làm hoàng thượng giật đập đầu đá giả chảy máu đầy đầu”
“Hoàng thượng nổi giận hạ lệnh đánh chết cô ”
“Phải là Lưu tiểu chủ chết oan rõ ràng là Tiểu chủ Từ hét lên đổ hết lên đầu cô ”
“Lưu tiểu chủ kẻ ngốc biết giải thích hả”
“Ấy cô dọa ngốc luôn kịp mở miệng thì Tiểu chủ Từ đã nhét khăn mồm bịt chặt tới nỗi mặt tím ngắt”
“Tiểu chủ Từ… đúng là độc ác…”
Từ Chi Ngư…
Ích kỷ vô độ
Vì bản thân dám đạp lên tính mạng khác…
Tới giai đoạn cuối cùng biết còn giở chiêu trò gì nữa đây…
Tôi lạnh sống lưng
Hoàng đế kỳ lạ
Hắn hình như… bao giờ tiếp cận Thần phi
cực kỳ quan tâm tới nàng
Ánh mắt tĩnh lặng của Thần phi…
Tựa một thanh kiếm sắp rút khỏi vỏ
Sắc lạnh chém thẳng cổ
Kỳ quái thật…
Thần phi … thực sự yêu hoàng đế
—
15
Đêm giao đồ cưới
Tôi Phùng Nhạc Nghiên và Tề Hiểu Hiểu cùng đến lãnh cung
Bộ đồ cưới trong tay làm từ lụa ánh nước cầm lên như ánh trăng phát ánh sáng dịu nhẹ
Hai ngày nay điều tra
chúng đã biết rõ
Thần phi cao lớn thường mặc áo bắn cung thích cưỡi ngựa bắn tên trong phòng là đá lạnh và vũ khí sắc bén
Rất… đàn ông
Hoàng đế ngũ quan thanh tú mặc áo bó eo thích hoa hải đường kệ gỗ trong phòng bày đầy những món đồ nhỏ xinh làm từ ngọc
Rất… nữ tính
Vậy thì
“Đồ cưới nam cho Thần phi váy cưới đỏ cho hoàng đế — thế là đủ”
Phùng Nhạc Nghiên và Tề Hiểu Hiểu háo hức nhanh chóng thành nhiệm vụ
vẫn do dự
Giao sai váy cưới chắc chắn điểm sẽ về âm
Chết ngay lập tức
Rủi ro quá lớn
Chắc chắn còn bẫy nào đó mà phát hiện
Từ Chi Ngư thì
Tôi đã lén tiết lộ tin giao đồ cưới cho cô
Cô chắc cũng sắp tới…
Cái tính chịu thua thể để mặc chúng thành nhiệm vụ
Không bằng… để cô làm chuột bạch
—
16
Trăng lên đỉnh đầu
Từ Chi Ngư đến
Cô mặc một thân xiêm y rực rỡ đầu cài đầy trâm hoa lắc lư mặt mày đắc ý
“Đưa váy cưới cho sẽ giao cho hoàng đế”
Giọng đầy chắc nịch
Chuyện hoàng đế thiên về nữ tính chỉ cần tìm hiểu là biết
Tôi cầm váy cưới kiểu nam
Tề Hiểu Hiểu cầm một bộ váy cưới nam thêu hoa hải đường
Phùng Nhạc Nghiên cầm váy cưới đỏ cũng thêu hoa hải đường
Ba bộ
Từ Chi Ngư do dự lao về phía Phùng Nhạc Nghiên
Cô giật mạnh định cướp lấy bộ váy cưới
Hai ngã lăn đất
Giằng co dữ dội ai chịu buông tay
Tôi nhắc Phùng Nhạc Nghiên:
“Buông đừng để rách váy cưới”
Cô là nóng tính sức kéo váy về phía căn lầu tre nơi hoàng đế ở:
“Tại buông”
“Tôi chạm tay cửa thắng mang tiền thưởng về nhà hahaha”
Phùng Nhạc Nghiên mắt đỏ ngầu vì giành phần thưởng
Tôi nhắc Từ Chi Ngư:
“Hay là cô đổi điểm xem hệ thống nhắc gì ở cuối”
Từ Chi Ngư cũng chẳng kém cạnh
Cô quấn ống tay áo váy cưới vài vòng quanh tay
“Con đường chiến thắng đã ngay mắt tại đổi để các hưởng lợi từ gợi ý hả”
“Nằm mơ ”
Hai cứ thế lăn lộn kéo lao về phía cửa lầu
“Kẹt” một tiếng
Cửa mở
Hoàng đế lạnh mặt đó
Tua rua váy cưới gió thổi khẽ chạm mặt
Sắc mặt càng trắng bệch lạnh lẽo
Tôi kéo Tề Hiểu Hiểu trốn gốc cây rùng
Âm khí nặng quá
Có gì đó… …
Ánh mắt hoàng đế dần tắt tia sáng cuối cùng con ngươi chuyển thành màu đen kịt
Chết trân chằm chằm hai chân
Bộ váy cưới
biết từ khi nào đã tự động phủ lên
Rất vặn
Từ Chi Ngư thấy vẻ mặt quỷ dị chỉ biết váy đã mặc lên
Cô đất phá lên:
“Thành công ”
“Tôi sắp về thế giới thực ~”
“Tôi dùng 650 điểm còn đổi lấy một yêu cầu từ hệ thống—”
“Đó là để ba đứa chết sạch ở đây nhé hehe dám tranh với ”
17
Ngay giây tiếp theo
Trên tay hoàng đế mọc những móng vuốt trắng nhợt dài sắc như dao
Hắn khẽ vung tay
Máu tươi bắn tung tóe
Nụ của Từ Chi Ngư đông cứng gương mặt
Tiếng hệ thống lạnh lẽo vang lên:
【Từ Chi Ngư Phùng Nhạc Nghiên giao nhầm váy cưới hảo cảm với hoàng đế giảm xuống âm đã tử vong】
【Cảnh báo cảnh báo】
【Hoàng đế đã nhận váy cưới trở thành lệ quỷ sắp bắt đầu đồ sát xin chơi nhanh chóng tìm lối thoát】
【Gợi ý thân thiện: Lối thoát ở trong lãnh cung】
Trong cái giọng lạnh như băng ẩn chứa một tia giễu cợt đáng ghét
Da đầu tê rần gần như nổ tung
Hệ thống chết tiệt
Đâu cũng là bẫy
Quả nhiên váy cưới đơn giản như vẻ bề ngoài
Ghê tởm đến mức nôn
Lối thoát…
Rốt cuộc lối sống sót ở
Giữa ranh giới sống chết đầu xoay nhanh như chớp
Đôi mắt lệ quỷ u ám của hoàng đế
đã liếc qua chỗ cây
Tề Hiểu Hiểu hét lên một tiếng
bất ngờ đẩy ngoài
Cô bỏ chạy
—
18
Tôi kinh sợ lạnh toát cả kịp nghĩ nhiều lập tức chạy về phía lầu tre bên trái
Thần phi ngủ
Đèn trong phòng vẫn sáng
Tim đập thình thịch
Tôi nhớ những chi tiết nhỏ đó —— hoàng đế thể phòng Thần phi chỉ thể ngoài ngưỡng cửa
Tôi vọt qua bậc cửa
Quả nhiên
Hoàng đế khoác bộ váy đỏ dừng ngay ngoài cửa xoay mấy vòng như con chó nhỏ mất phương hướng hoang mang biết làm gì
nhanh thôi
xa xa truyền đến tiếng đập cửa cung
Là Tề Hiểu Hiểu
“Cho Mở cửa Mở cửa mà…”
Cô lóc gào thét
Hoàng đế đầu hít hít vài cái
Rồi lao về hướng cổng cung
Thoát nạn
Tôi mềm nhũn cả dựa khung cửa thở hổn hển bất giác trong phòng
Thần phi vẫn bên bàn tay cầm dao găm ánh mắt u tĩnh
Lần
cuối cùng cũng mở miệng:
“Đánh giá thấp em tân chơi”
—
19
Người chơi
Tôi kinh ngạc
Hắn làm biết…
Thần phi chắc đã lâu chuyện cứ tự giải thích
Hắn giống tụi cũng là chơi hệ thống chọn
Chỉ khác là thực hiện nhiệm vụ cá nhân
Đóng vai Thần phi sống sót bình an qua năm tháng xem như thành trò chơi
Có nghĩa là vai Thần phi từ đầu đến giờ đều là “nữ” trong mắt hoàng đế và các NPC khác cũng là phụ nữ
Cho nên Triệu cô cô mới :
“Thần phi nương nương như tiên giáng trần”
Chỉ là chơi là nam khiến bọn – những chơi khác – đánh lạc hướng
Vì váy cưới đã giao nhầm…
Váy đỏ nên đưa cho Thần phi còn bộ nam nên giao cho hoàng đế
Thần phi tiếp tục :
“Hoàng đế vì trò đùa ác ý của hệ thống lúc là lúc là quỷ là tồn tại nguy hiểm nhất trong hậu cung ”
“Tôi đã tìm đủ mọi cách mới chọc giận Tể tướng nhiếp chính để đày lãnh cung cách ly vật lý khỏi hoàng đế Không ngờ theo tới đây”
“Hoàng đế hạn chế bởi một vài quy tắc trong cung ví dụ như mệnh lệnh của Tể tướng Do cấm túc ba tháng nên suốt thời gian đó thể phòng ”
“Sau nửa đêm nay ba tháng kết thúc… sẽ lập tức xông ”
Nếu thất bại sẽ xóa ngay lập tức
Nếu thành công sẽ nhận điểm thể đổi lấy vật phẩm hệ thống Tiền bạc là thứ ít giá trị nhất thể đổi cả tuổi thọ dị năng vv…
Tôi mà choáng váng
“Thần phi… nên gọi là Tướng quân… Tướng quân Xương Hoài Nhận bây giờ còn cách nào phá cục ”
Nhìn khắp căn phòng là vật sắc nhọn
trong đầu bắt đầu ý tưởng
Thần phi – Xương Hoài Nhận cau mày nét mặt lạnh lùng:
“Tôi tên là Xương Hoài Nhận”
“Đừng gọi là Thần phi nữa”
Không xa
một tiếng thét thê lương xé toạc màn đêm yên tĩnh
Là Tề Hiểu Hiểu
Cô bắt
Tiếng hệ thống vang lên:
【Tề Hiểu Hiểu chọc giận hoàng đế hảo cảm xuống âm tử vong】
Tôi rùng
Cả lớp năm mươi sáu
Chỉ còn
Trên bàn gỗ trầm
vẫn đặt con dao găm mà hoàng đế từng gửi trong lần đưa thư đầu tiên
Tôi nhặt nó lên
Nắm thật chặt trong tay
Thành bại
đều phụ thuộc lần