5
Tôi thở dài:
“Mẹ mẹ đừng đánh trống lảng Mẹ thì thôi con ép”
Về phòng giường lăn qua lăn mãi ngủ
Chỉ cần nghĩ đến cái mặt của Liễu Phương là trong lòng như nguyên một con ruồi bò loạn xạ cực kỳ khó chịu
Nghỉ Quốc khánh bảy ngày nhất định giải quyết xong chuyện trong tuần
Sáng sớm hôm dậy phóng thẳng đến siêu thị điện máy mua camera giám sát
Tranh thủ lúc nhà ai gắn camera ở mọi ngóc ngách thể
Tốt nhất đừng để bắt cái gì
Hôm nay Liễu Phương khá ngoan ăn xong còn chủ động rửa chén cắt cả dưa lưới
“Anh Triệu ăn thử bạn em mang từ quê lên đấy ngọt lắm”
Ba vốn ít ăn trái cây thế mà hôm nay chủ động ăn còn khen:
“Ừ ngọt mềm ngon Ngồi xuống ăn chung ”
Liễu Phương liền xuống giữa ba mẹ sát tới mức chân chạm chân
“Anh Triệu dưa lưới nhiều vitamin lắm ăn thêm chút ”
Mẹ thấy ba ăn ít liền nhắc nhở:
“Anh ăn ít thôi dưa ngọt quá”
Ba khó chịu:
“Em cái gì cũng quản ăn trái cây cũng lắm lời Bình thường thấy em gọt cho ăn ”
Liễu Phương đắc ý liếc mẹ một cái:
“Chị dạo bận mà”
Ba hừ lạnh:
“Ngày nào cũng nhà chẳng làm gì bận cái gì”
Mẹ mấp máy môi mấy lần mà gì
Tôi khẩy lấy từ bàn trà một cái máy đo đường huyết:
“Hôm ba còn than chóng mặt đường huyết cao mà Để con đo thử”
Vì kiên quyết nên ba gì thêm
Kết quả khi thấy chỉ số đường huyết 12mmol/L mặt ba lập tức biến sắc
Tôi khoanh tay ngực:
“Trước đây đường huyết của ba luôn 11 từ khi dì Liễu tới lên 12 Sao dì nấu theo thực đơn mẹ đưa”
Liễu Phương cũng hoảng:
“Thực đơn mẹ con đưa cầu kỳ quá em còn làm việc nhà nữa chứ thời gian mà nấu theo”
Tôi gật gù:
“À thì thực đơn của mẹ cầu kỳ thật Bảo đây ba ăn theo suốt mà sức khỏe định nhiều năm bệnh tiểu đường phát ”
Liễu Phương đỏ bừng mặt uất ức ba kêu lên một tiếng:
“Anh Triệu…”
Ba vội lên tiếng chặn :
“Tiểu Phương bận quá nên sơ suất thôi Con đừng chấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó Dù gì cô cũng là bề của con”
Tôi hai bàn tay họ tự nhiên đặt lên sang mẹ đang lặng lẽ xem tivi ánh mắt vô hồn
Tôi liếc một cái về phía camera đang lặng lẽ trong góc
Hy vọng lần sẽ thứ gì đó thật sự hữu dụng
…
6
Buổi tối
Mẹ sợ giận ba nên còn tận phòng dỗ dành một lúc lâu khi còn nhẹ nhàng khép cửa sợ đóng mạnh sẽ ảnh hưởng sách
lúc xong định ngủ thì bỗng thấy ngoài cửa tiếng động lục cục khe khẽ
Ba mẹ ngủ ở tầng một còn phòng sát vách là của Liễu Phương giờ mà bà còn ngủ tính làm gì
Tôi nhẹ nhàng tắt đèn mở hé cửa thấy ba đang bước trong bóng tối từ cầu thang lên… thẳng đến cửa phòng của Liễu Phương gõ mà đẩy cửa bước luôn
Trong đầu như thứ gì đó phát nổ
Ba giây cầm điện thoại bật chế độ phim rón rén bước tới sát cửa phòng Liễu Phương Có vẻ sợ gây tiếng động làm tỉnh giấc nên ba đóng cửa hẳn
Liễu Phương đang nép lòng ba làm bộ thẹn thùng:
“Anh Triệu con gái đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả trách chẳng thích nó”
“Đừng sợ con bé từ nhỏ sống cùng ba sắp cũng ”
Ba ôm chặt bà giấu nổi sự vội vàng:
“Sau sinh cho một thằng con trai nhé”
“Ôi trời hư quá em cũng sinh con trai cho Triệu mà chịu trách nhiệm với mẹ con em đó nha~”
Liễu Phương ngọt như rót mật:
“Nhân tiện dạy cho con gái – đứa cháu gái họ – một bài học đắt giá để nó hiểu thế nào là ‘xã hội tát cho tỉnh’ Anh Triệu chuyện gì em đều sẽ đồng ý với em đúng ”
Tôi bên ngoài nôn
Giỏi thật Hóa bà chỉ làm mẹ kế mà còn định “đập cho tỉnh”
“Dĩ nhiên là đồng ý Chỉ cần em sinh con trai sẽ để vợ trắng tay rời khỏi nhà Ly hôn cưới em”
Ba :
“Chỉ cần em tất cả đều là của em”
Tốt lắm
Tính cả chuyện ly hôn đuổi mẹ tay trắng mà cũng dám bàn tới
Tôi cố nén cơn buồn nôn hơn ba phút thì lặng lẽ về phòng liên hệ với trai khóa khoa Luật – Du
Tôi gửi lì xì xong liền nhắn:
“Anh Du em video ba em ngoại tình thể khiến ông tay trắng ”
Anh Du trả lời:
“Khó đấy nhưng thể khởi kiện với lý do bên nam vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ hôn nhân yêu cầu bồi thường tổn thất”
Sau đó hỏi chuyện ly hôn cần thời gian hòa giải Vì mẹ làm nội trợ nhiều năm thu nhập riêng nên nếu chia tài sản thì chỉ một phần ba
Tôi cảm ơn đoạn video ba phút đang trong điện thoại lưỡng lự mãi vẫn gửi cho mẹ
7
Sáng hôm
Tôi kéo mẹ đến trung tâm thương mại Nhìn quầy quần áo đủ màu sắc mẹ hỏi:
“Giai Giai con đưa mẹ đến đây làm gì ”
“Dẫn mẹ mua đồ chứ còn gì”
Nói chọn ngay một chiếc chân váy bút chì màu cam đang thịnh hành:
“Mẹ thử cái xem ”
Mẹ cái váy rực rỡ vội vàng từ chối:
“Màu sáng quá mẹ lớn tuổi mặc hợp”
“Ai bảo thế mẹ là nhất mà”
Tôi làm nũng cuối cùng cũng thuyết phục mẹ thử Mặc cùng với áo tay lỡ xếp ly trắng mẹ sáng rực cả
Mẹ gương lâu :
“Hồi mẹ cũng thích mặc kiểu nhưng bà nội con bảo mặc thế tiện làm việc nhà”
“Bà nội giờ đang viện mẹ cứ mặc thứ mẹ thích là ”
Mẹ vui vẻ thử thêm năm sáu bộ nữa
Cô nhân viên bán hàng tươi hỏi:
“Dạ gói hết cho nhé”
Mẹ chần chừ Nhà giờ cũng dư dả nhưng mấy chục năm nay mẹ luôn sống tiết kiệm với ba và thì thoải mái nhưng với bản thân thì lúc nào cũng nhịn
Tôi đưa thẻ cho nhân viên:
“Ừ gói hết mấy bộ Bộ đang mặc thì giữ nguyên”
Tôi sang mẹ:
“Mẹ cần tiết kiệm cho ba nữa Mẹ tiêu sẽ khác xài thay”
Mẹ im lặng một lúc giọng khàn:
“Ừ con đúng”
Sau đó còn dẫn mẹ làm tóc Mái tóc đen dài nhuộm thành nâu socola xoăn nhẹ dịu dàng sang trọng mà vẫn trẻ trung
Buổi chiều làm móng tình cờ gặp một bạn cũ của mẹ Thấy mẹ mọi thi khen ngợi một chú còn nhất định mời hai mẹ con ăn tối
Mẹ từ chối đành
Trên bàn ăn nhiều chuyện về mẹ mà đây bà từng kể với
Mẹ từng là nữ sinh viên đại học đầu tiên trong làng học ngành phiên dịch – ngành hot nhất thời đó tiếng Anh giỏi từng làm thông dịch cho nước ngoài
Ba gặp mẹ trong một bữa tiệc là tiếng sét ái tình Mẹ cũng vẻ ngoài điển trai dịu dàng của ông cuốn hút Khi họ cưới nhiều từng thầm thương mẹ đã say xỉn vì đau lòng
“ cái thằng đó đúng là đồ khốn chẳng biết trân trọng gì cả còn trọng nam khinh nữ”
Chú uống say kéo tay :
“Hồi đó ông nội con bệnh nặng mẹ con thức canh ba ngày liền đến ngất xỉu Kết quả là mất đứa bé còn để di chứng”
“Mấy chuyện đó cả làng ai cũng biết Mẹ con thiệt thòi nhiều lắm”
Nghe tới đây mắt mẹ đỏ hoe
Tất cả những điều đó… mẹ từng với một lời
Tôi nắm lấy tay mẹ sưởi ấm cho bà
Suốt bữa ăn lòng cứ rối bời Thì mẹ từng rực rỡ như thế… giờ giam cầm trong căn nhà nhỏ quanh quẩn giữa bếp núc và tiếng bát đũa va chạm…
8
Chơi cả ngày về đến nhà cũng đã tám chín giờ tối
Mẹ trêu:
“Con xem ba con mà thấy mẹ như vầy giật ”
Tôi quét vân tay mở cửa đẩy cửa bước kịp trả lời thì thấy ngay hai ghế sofa đang hoảng loạn tách
Không hiểu phản xạ đầu tiên của là chắn mặt mẹ
“Mẹ ơi tự dưng con thèm ăn kem quá Mình mua kem nha”
Ba khẽ ho một tiếng cố tỏ bình thường:
“Về trễ Hai mà giờ mới về”
Một lúc mẹ mới như bừng tỉnh cúi xuống cởi giày ngón tay run rẩy mãi mà tháo nổi dây
Cuối cùng vẫn là xuống giúp mẹ đổi giày
Lúc đó ba mới để ý tới bộ đồ mẹ trong ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc
“ là nên mặc thế Hồi mới quen em cũng mặc như kết hôn xong thì chẳng buồn ăn diện nữa Giai Giai mấy ngày con nên đưa mẹ mua sắm nhiều hơn bình thường mấy bộ mẹ con mặc ba còn ngại dẫn dự tiệc đấy”
Bất chợt cảm thấy mu bàn tay ươn ướt cúi đầu thì thấy… là nước mắt của mẹ
Từng giọt từng giọt rơi lên tay thấy phát hiện mẹ vội vàng chùi
Tim bỗng nghẹn
Cả đời hy sinh đổi chỉ là một câu… chê bai
Tôi chằm chằm cái sofa lạnh giọng :
“Cái ghế bẩn Ngày mai con gọi bên quản lý chung cư tới mang vứt luôn”
Ba mặt tự nhiên gì xem như ngầm đồng ý
Về đến phòng lần mẹ còn cố gồng nữa ôm chặt lấy bật Gói khăn giấy chuẩn cũng dùng hết sạch Sau khi dỗ mẹ bình tĩnh lấy khăn lạnh đắp mắt cho bà
Tôi khẽ hỏi:
“Mẹ… chuyện ban nãy mẹ cũng thấy rõ mẹ vẫn định lừa con là gì ”
Mẹ tránh ánh mắt lí nhí:
“Có lẽ là hiểu lầm… về cũng sớm mà chắc xảy chuyện gì”
Đến nước mà mẹ vẫn còn cố lừa dối
Tôi khiến mẹ tỉnh mới
Tôi giận tới mức tim đau nhói rút điện thoại mở đoạn video tối qua
Những lời trong đó lọt nổi tai
Mẹ chết lặng sắc mặt trắng bệch mãi mới thốt một câu:
“Giai Giai … tối nay mẹ ngủ với con ”
Mũi cay xè gật đầu:
“Được ạ mẹ cũng lâu lắm ngủ với con”
Tắt đèn hai mẹ con lâu
Mẹ khẽ ôm lòng thì thầm:
“Con gái mẹ lớn thật còn biết chăm sóc mẹ nữa”
Tôi trả lời
Mẹ cứ tiếp tục thì thầm:
“Hồi đó con nhỏ xíu bằng cái bàn tay suốt ngày Lúc mẫu giáo còn ba ngày liền sống chết chịu đến lớp…”
Tôi ngập ngừng hỏi:
“Mẹ… nếu mẹ thương con như lúc nhỏ gửi con trường nội trú”
Cơ thể mẹ khẽ cứng khẽ thở dài:
“Con vẫn còn nhớ …”
Từ mẫu giáo đến đại học đều học nội trú hiếm khi về nhà
“Mẹ biết con trách mẹ ”
Tuy trong phòng tối đen nhưng sự cẩn trọng trong giọng của mẹ