Dấu Ấn Đặc Biệt

Dấu Ấn Đặc Biệt - Chương 1



1

“Cổ chân”

Lời dứt cả văn phòng rộng lớn chìm một im lặng kỳ quái

Tôi và sếp – Đoạn Hành – trợn tròn mắt

Lương nên gọi là tiền lương gọi là “phí làm nhục” mới đúng

Hôm qua là cuối tuần đang tận hưởng ngày nghỉ thì bất ngờ nhận tin nhắn của Đoạn Hành

【Báo cáo sắp xếp lịch họp tuần 】

Lúc đó đầu vẫn đang dính đầy bọt xà phòng vài giọt còn chảy cả mắt

chẳng dám chậm trễ sợ tổng tài Đoạn đại gia sốt ruột liền bấm gọi thoại luôn

Nghe thấy tiếng “tít” một cái liền dựng điện thoại lên giá gần đó xả nước

Kỳ lạ thay thao thao bất tuyệt suốt cả đoạn mà đầu dây bên im lặng

Đến đoạn trọng điểm thì cúp máy luôn

Gì trời

Tôi vội lau mặt mở đôi mắt cay xè kỹ màn hình điện thoại

【Cuộc gọi video – thời lượng: 2 phút 21 giây】

“…”

2

Cổ… cổ chân

Vậy chẳng … thấy hết

Tôi nuốt nước bọt đánh ực lắp bắp:

“Vậy… sếp thấy cái… lưng …”

Nói tới đây nghẹn họng

Thật sự là tiện mở miệng …

Đoạn Hành đang duyệt văn bản thì động tác đóng dấu khựng ngước mắt :

“Sau lưng gì ”

Ánh mắt tỉnh bơ giống đang giả vờ chút nào

Xem … chắc là thấy gì cả

Tôi như trút gánh nặng vội xua tay:

“Không gì ạ gì Xin sếp lần là của sẽ cẩn thận để xảy mấy sơ đẳng như nữa”

Đoạn Hành thoải mái chấp nhận lời xin tiếp tục xuống văn bản

Sống mũi cao thẳng cặp kính gọng vàng đặt sống mũi gương mặt nghiêm nghị cả toát khí chất tổng tài cấm dục chính hiệu

Như thể tối qua dòm đàn ông tắm hơn hai phút qua màn hình video hề là

“Ừ lần chú ý Về làm việc ”

3

Vừa về đến chỗ phịch xuống ghế trong lòng vẫn còn bàng hoàng

May là Đoạn Hành thấy cái đó lưng Nếu chắc chỉ nước xách đồ cuốn gói

Bởi vì bình thường thì ai thứ đó chứ

Vài ngày bar uống rượu giải sầu

Tâm trạng cực kỳ tệ hại nên uống như còn ngày mai ly nối tiếp ly khác

Tiếc là tửu lượng đủ đô uống một lúc thì blackout

Tỉnh rạng sáng hôm thấy giường khách sạn

Cảm giác lạ lạ ở phần cùng thở đều đều bên cạnh rõ ràng cho thấy đêm qua đã xảy chuyện gì đó…

Cái mông ủ suốt 23 năm thế là tong

Tôi dám bật đèn càng dám sang bên cạnh – lỡ là thằng nào mặt heo thì

Tôi vơ vội quần áo bò dậy chạy trốn như cướp

Ai ngờ về đến nhà lúc tắm thì phát hiện…

Ngoài vài vết bầm đỏ lấm tấm lưng còn một dấu ấn to chà bá

Dòng chữ đỏ rực như máu đóng một vòng tròn:

【Kiểm định đạt chuẩn – điểm giết mổ cố định】

Đ* m* ai đóng dấu kiểm dịch thịt heo lên trời

Mà khổ nỗi nó rửa

Thịt heo đem kho còn sáng bóng chứ gì da

Chả lẽ tự lột da mới hết

Tức điên hóa điên thề sẽ tìm tên khốn tối đó

mà hiểu những tra tên mà lịch sử thuê phòng cũng mất sạch

Camera khách sạn thì đúng lúc “bảo trì”

Lòng thù hận ngập tràn

Tên cẩu nào tối đó mà để gặp …

Tôi thề sẽ đóng dấu kiểm dịch thịt heo kín mày từ đầu tới chân

4

Là một thực tập sinh mới toanh bước chân khỏi cổng trường mọi thứ về chốn công sở với đều mò mẫm từ đầu

Người phụ trách hướng dẫn là tiền bối Phương Minh Duệ

Anh đã làm trợ lý riêng cho Đoạn Hành suốt bốn năm trời năng lực xuất chúng năm sẽ điều sang chi nhánh làm phó tổng

Còn vài tháng khi rời “rèn giũa” một trợ lý mới đủ tầm thay thế

Không sai —

Hạt giống vàng mà đào tạo chính là đây

Chiều hôm đó phân loại xong đống văn bản khẩn và thường theo đúng phương pháp Phương ca dạy chuẩn mang cho Đoạn Hành duyệt

gõ cửa mãi vẫn ai trả lời

Tôi đánh liều đẩy cửa bước chỉ thấy bàn làm việc trống trơn

Lúc trong phòng nghỉ truyền tiếng động khe khẽ

Qua khe cửa đóng kỹ thấy Đoạn Hành đang lưng phía cửa thay đồ

Anh đang đeo tai bluetooth và gọi điện thoại – hèn gì tiếng gõ cửa

Phản xạ đầu tiên của là lập tức rút lui ngay khi phát hiện

Dù gì hôm qua xảy “sự cố chiêm ngưỡng trọn gói” giờ mà vai vế đổi ngược thêm một màn “cởi đồ” nữa thì đúng là trò thiên hạ

Thế nhưng…

Vừa xoay đã thấy Đoạn Hành tiện tay cởi luôn áo sơ mi

Bờ vai rộng eo thon rắn chắc lộ rõ mồn một cơ bắp đến lóa mắt

Tôi sững mắt trợn tròn

Cách vài mét vẫn thấy rõ lưng vài vết cào chằng chịt kéo dài lên cả vai

Xem chừng đã để một thời gian phần lớn đã đóng vảy lộ làn da hồng hồng mới tái tạo

Dù là vết cũ nhưng chỉ cần là đủ tưởng tượng đêm đó “cuồng nhiệt” cỡ nào

Cái là…

Tay run lên đống văn bản rơi xuống phát tiếng bịch bịch bịch liên tiếp

Đoạn Hành lập tức khựng phắt đầu về phía

Ánh mắt va thẳng ánh chết trân của

5

“Trợ lý Tần việc gì ”

Đoạn Hành là đầu tiên lên tiếng

Anh nhanh chóng cầm lấy áo sơ mi sạch ở bên cạnh mặc mấy giây những dấu vết đó đã che kín lớp vải

Giọng thì bình tĩnh nhưng lờ mờ chút luống cuống lẫn cả… guilty

Tôi cố gắng gượng méo xệch môi:

“Xin sếp đến đưa tài liệu biết sếp đang thay đồ… cái đó… … ngoài ngay”

Nói xong lập tức đầu chạy

Nhanh đến mức như thể trong phòng virus

“Tiểu Tần đang trong giờ làm việc mà hồn vía lên mây thế hả”

Một đàn ông đến bên cạnh dùng tay bật nhẹ lên trán một cái

Tôi như choàng tỉnh phát hiện cả đã đổ mồ hôi lạnh từ lúc nào

Đối diện là gương mặt đầy quan tâm của Phương Minh Duệ

Tôi nghĩ một hồi cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi:

“Phương ca từng tổng giám đốc của chúng thanh tâm quả dục sống nghiêm túc chỉ biết đến công việc đúng ạ”

Phương Minh Duệ đầy khó hiểu:

“Tất nhiên là đúng chẳng lẽ đủ rõ ”

“Ờ… rõ thì cũng rõ đấy”

Tôi chần chừ một chút vẫn là lỡ miệng:

“… nghĩ khả năng là… sếp giả vờ nghiêm túc Thực lưng chơi bời dữ”

Ôi thôi xong

Vừa xong là biết đạp trúng lôi

Phương Minh Duệ dựng thẳng lông mày nghiêm túc đáp lời:

“Tiểu Tần rõ cho biết —

thể nghi ngờ chiều cao của tổng giám đốc thể nghi ngờ tuổi thật của thậm chí nghi ngờ giới tính cũng

tuyệt đối nghi ngờ nhân phẩm của ”

“…”

Má ơi hiểu tại sắp lên phó tổng

mà thật Phương ca xong cũng nhẹ nhõm phần nào

Cũng buồn thật

Nãy giờ nghi ngờ Đoạn Hành là cái tên chết tiệt tối hôm đó…

6

Thật đêm đó… mất trí nhớ

Giữa những mơ hồ đè ép bởi ham lờ mờ thấy gương mặt điển trai của Đoạn Hành —

một biểu cảm mất kiểm soát

đó nghĩ vẫn tự động coi đó là ảo giác lúc say rượu

Dù thì cái mà ngày thường cài cúc áo đến tận nút cổ nghiêm chỉnh như tấm bia trinh tiết …

mà dính tới mấy vụ “419” (tình một đêm) Quá hợp vai

Cho đến hôm nay bắt đầu … nghi nghi

Không thể làm gì khác đành lén dò hỏi Phương Minh Duệ

Anh làm trợ lý bên cạnh Đoạn Hành bốn năm hẳn là hiểu rõ tính cách con của

Mà Phương ca đã thì chắc chắn sai

Xem là do hoang tưởng quá mức

Nghĩ cũng đúng thôi —

như Đoạn Hành e là còn chẳng biết cái dấu kiểm định thịt heo nó trông như nào chứ đừng đến chuyện “xăm” luôn lên

Còn mấy vết trầy lưng

Biết là mèo cào

Biết là dị ứng

Hay mẹ dùng roi gà dạy dỗ lúc còn nhỏ

Tóm … chắc chắn do gây

Tự dỗ dành xong xuôi sang gian với Phương Minh Duệ:

“Phương ca nãy đầu óc em chạm mạch nên mới linh tinh đừng để bụng nha~”

Phương Minh Duệ vốn nổi tiếng là hào sảng dễ tính nhưng lần cực kỳ nghiêm túc:

“Sau đừng để thấy mấy câu kiểu đó nữa thì thật sự sẽ giận đấy”

Tôi vội giơ ba ngón tay lên thề:

“Em đảm bảo nữa luôn”

Phương ca lúc mới tạm hài lòng định gì đó thì đột ngột khựng

Ánh mắt về phía lộ rõ vẻ ngượng ngập

Tim thịch một cái từ từ đầu …

Đoạn Hành đang ở đó — biết đã xuất hiện từ bao giờ

M* nó…

Có cảnh nào ngượng hơn thế

7

Đoạn Hành cầm lấy tài liệu cần một lời mà rời

thừa biết chắc chắn đã hết sạch từ đầu đến cuối

Cả buổi đó cứ thấp thỏm lo âu cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ nhận mail từ phòng nhân sự với tiêu đề: “Thông báo nghỉ việc”

Phương Minh Duệ thấy như đống lửa thì lên tiếng trấn an:

“Yên tâm Đoạn tổng sẽ làm gì Cậu thấy đặc biệt bao dung với ”

Tôi ngẩn : “Bao dung Có ”

Phương ca khẳng định chắc nịch:

“Sao

“Cứ chuyện lần mà xem — nếu là khác thì đuổi từ tám kiếp

Thế mà Đoạn tổng mắng câu nào

Chỉ đúng một câu ‘lần đừng tái phạm’ là bỏ qua luôn”

Chuyện đó đúng là ký ức đen tối nhất đời từ khi bước chân công ty

Hồi đó mới nhận việc mấy ngày thì Đoạn Hành — với tư cách doanh nhân trẻ tiêu biểu — mời về trường cũ phát biểu

Bận bịu suốt ngày đương nhiên rảnh tự bài phát biểu nên nhiệm vụ đó… rơi đầu

Tôi thì

Tự tin thái quá cẩu thả quên sửa câu kết

Thế là mặt hàng ngàn sinh viên Đoạn tổng oai phong lẫm liệt cầm micro tuyên bố một câu:

“Cuối cùng xin gửi tới các em một câu tâm đắc:

Càn khôn tắt các em đều là… HẮC ĐỊNH”

(Tôi nhầm chữ “bạch định” – nghĩa là tương lai sáng sủa – thành “hắc định”… đen như chó mực)

Cảnh tượng hôm đó chắc sẽ mang theo xuống mồ

Người sân khấu chằm chằm bản thảo như hóa đá

Còn bên vài giây im ắng như vỡ chợ suýt làm sập trần nhà hội trường

Có mấy sinh viên nghịch ngợm còn hùa theo hô:

“Anh ơi em đen thì làm bây giờ ạ”

“Anh giúp em đen ạ”

Bạn biết chuyện đó gây tổn thương tâm lý cỡ nào cho một đàn ông trẻ tuổi thành đạt nghiêm túc

Về đến công ty đã chuẩn sẵn tinh thần sa thải

Đứng mặt Đoạn tổng cúi đầu chờ tuyên án tử hình

trái với mọi tưởng tượng —

nổi điên đập bàn cũng chẳng bắt thu dọn đồ

Chỉ lặng im mấy giây đó thở dài một :

“Lần đừng tái phạm”

Thế là xong

Đến một câu mắng nặng lời cũng




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.