Dấu Ấn Đặc Biệt

Dấu Ấn Đặc Biệt - Chương 2



8

Phương Minh Duệ đúng thật

Cho đến hết giờ làm vẫn nhận thông báo sa thải

Điều đó khiến thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng dâng lên một cảm giác… tội

Sếp là một như

Tôi phạm to như trời những trách móc gì…

Còn thì

Không những biết ơn còn nghĩ nghi ngờ

Nghĩ thấy đúng là quá tệ

Lúc trời đã tối cả tòa nhà văn phòng vắng vẻ xách cặp chuẩn về

Ai ngờ bước lầu đụng ngay mà đời chỉ xếp hạng thứ hai gặp

Còn thứ nhất là ai ư

Dĩ nhiên là cái thằng chó chết nào đó dám đóng dấu kiểm dịch thịt heo lên lưng

“Anh đến đây làm gì”

Người đàn ông đang tựa xe chơi điện thoại lập tức ngẩng đầu lên thấy liền nở nụ rạng rỡ:

“Đón em tan làm chứ còn gì nữa”

Tôi rầu rĩ lên tiếng thân từ lỗ chân lông trở đều rõ hai chữ bài xích:

“Tôi cần Tôi thấy Sau đừng đến nữa”

Nụ của dần tắt :

“Tiểu Phàm chuyện đó là sai xin

giờ thật lòng ở bên em”

“Muộn ”

Tôi ném hai chữ xoay về phía chỗ để xe

đến nơi sững

“Tiểu Phàm xem hôm nay ông trời định sẵn cho bi kịch chứ chẳng nổi một cuộc chia ly êm ”

Kẻ bám đuôi là Giang Dực cảnh tượng mắt mà cảm khái

Khóe miệng giật giật

Không chỉ chia ly mà đến phanh xe cũng éo nữa

Cái xe điện yêu dấu của tháo sạch cả bánh xe lẫn yên

“Là làm đúng ”

Tôi đàn ông cạnh với đầy đủ động cơ gây án

Giang Dực tỏ vẻ vô tội lắc đầu:

“Không chắc là mấy đứa trộm xe làm đấy

Tiểu Phàm là em xe chứ giờ về cũng trễ ”

“Không cần Tôi gọi xe”

Tôi cứng như đá

lòng thì đang chảy máu…

Giờ là cao điểm gọi xe từ đây về đến nhà tiền cước chắc đủ khiến tụt huyết áp

Nhà đã nghèo nay còn nghèo rớt mồng tơi

Tôi lấy điện thoại thì lưng bất ngờ vang lên một tiếng còi xe

Quay đầu — là một chiếc Bentley sang chảnh

Không ai khác chính là Đoạn Hành từ công ty

Anh hạ cửa kính ánh mắt tiên quét qua với Giang Dực đó lướt đến chiếc xe điện hỏng hóc bên đường lông mày khẽ cau :

“Lên xe”

Anh với

9

Tôi đã quen với việc theo chỉ đạo của Đoạn Hành vô thức bước lên phía thì bất ngờ ai đó nắm lấy cổ tay kéo

“Này ông bạn”

Giang Dực Đoạn Hành với vẻ cực kỳ khó chịu “Trước mặt mà đòi chở bạn trai thấy quá đáng ”

Cậu rõ ràng biết Đoạn Hành là sếp của chỉ tưởng là ai đó biết điều

Nhìn điệu bộ đó cứ như sắp vung tay đấm đến nơi

Tôi quan tâm mất mặt nữa vội vàng hét lên:

“Giang Dực Anh đừng linh tinh nữa Chúng chia tay mà

“Với cũng ai xa lạ là sếp của tô—”

Chữ “” còn xong thì một tiếng rầm vang lên

Cửa xe Bentley đóng mạnh mẽ

Đoạn Hành sải chân bước tới lạnh lùng gỡ tay Giang Dực đang siết lấy cổ tay giọng trầm trầm vang lên:

“Cậu là bạn trai cũ mà dám mặt dây dưa với yêu thì mới là kẻ biết điều đấy”

Người yêu

Tôi và Giang Dực đồng loạt đơ

Tôi ngoắt Đoạn Hành lòng đầy hoang mang

Đây là… kịch bản gì nữa đây

lúc ngẩng đầu ánh mắt lướt qua khiến … hiểu phần nào ẩn ý trong đó

“À… đúng Đây ai xa lạ gì… là lão… khụ lão công của ”

Nói xong câu đó cảm giác mặt nóng đến nổ tung

Chưa từng nghĩ cả đời lúc gọi ai là “lão công”

Mà còn là gọi sếp nữa chứ

Xấu hổ đến mức độn thổ

Bên cạnh Giang Dực trố mắt ánh đảo qua giữa và Đoạn Hành cuối cùng lạnh:

“Ha chồng Ừ thì đúng là… chút ‘già’ đấy

“Này ông bao nhiêu tuổi mà còn định ăn cỏ non hả

“Tiểu Phàm em ông lừa đúng

Anh thật mấy thằng trông vẻ thành đạt bảnh bao như là loại chuyên gia lừa tình đấy”

10

Những lời Giang Dực đúng là kiểu mất lý trí bừa để xỉa xói khác

Đoạn Hành năm nay mới hai tám hơn bốn tuổi

Đứng cạnh chẳng ai chênh lệch gì cả

Chỉ là do thường mặc vest dáng vẻ chỉnh tề cộng thêm khí chất điềm tĩnh do năm tháng tích lũy khiến sẽ nghĩ ngay đây là kiểu đàn ông từng trải trai mới lớn non nớt trải đời

Lúc đối phương bằng ánh mắt lãnh đạm tựa như mấy câu khó chẳng liên quan gì đến ngược càng khiến Giang Dực trông giống một đứa con nít ăn vạ đòi kẹo

Mà một khi Đoạn Hành đã mở miệng thì chính là đòn chí mạng:

“Trên răng còn dính rau kìa”

“…”

Giang Dực mặt lập tức chuyển sang màu lá chuối

Anh phắt móc điện thoại soi gương

Đợi đến lúc phát hiện chơi khăm tức đến mắng kịp thở thì…

Người còn ở đó

Chiếc Bentley đã phóng xa cả trăm mét

“Cảm ơn Đoạn tổng”

Trên xe ngay ngắn nghiêm túc cảm ơn đang cầm lái

Đoạn Hành vẫn thẳng về phía trả lời mà hỏi ngược :

“Cậu thường xuyên tới làm phiền em ”

Tôi lắc đầu: “Đây là lần đầu khi chia tay”

Tôi quen Giang Dực trong một buổi giao lưu câu lạc bộ hồi đại học

Hôm đó bên cạnh trò chuyện ăn ý

Sau đó thường xuyên chủ động nhắn tin rủ ăn tối

Một thời gian tỏ tình

Tôi suy nghĩ mấy ngày đồng ý

Ban đầu mọi chuyện đều

Tuy Giang Dực đôi khi nóng tính trẻ con nhưng cũng khá lãng mạn

Chỉ là… càng về càng nhận dường như luôn cảm thấy việc là đồng tính là điều đáng hổ

Anh từng với ai về chuyện của hai đứa

Thậm chí lúc dạo mà gặp bạn học cũng hoảng hốt buông tay ngay lập tức

Lúc đầu cũng thông cảm — dù đây cũng chuyện dễ công khai Giữ kín vẫn là lựa chọn an

đến một buổi họp lớp khi nghiệp…

Bạn thân nhất của đùa cợt hỏi:

“Sao dạo Tiểu Phàm đối xử với mày dữ Hai yêu đấy ”

Phản ứng của Giang Dực hôm đó… khiến thể nào quên

Cả cứng ngay tức khắc đó vội vàng phủ nhận:

“Đừng bậy bọn tao chỉ là bạn thân thôi”

Ồ… bạn thân

Tôi nổi giận ngay

Tôi đợi đến khi buổi họp kết thúc mới nhắn tin hỏi :

【Tại luôn cố tỏ là trai thẳng Chẳng lẽ còn định lấy vợ sinh con thật 】

Giang Dực trả lời sáu chữ:

【Chẳng lẽ em định】

Ngay khoảnh khắc đó như tạt cả xô nước lạnh đầu Toàn thân lạnh buốt

Thế là… đề nghị chia tay

11

Tôi chớp mắt kéo khỏi mớ ký ức

Tâm trạng bỗng chùng xuống rõ rệt

Cái cảm giác thừa nhận… thực sự trải qua lần thứ hai trong đời

Quá tủi nhục

Người đàn ông bên cạnh vẻ cũng cảm nhận cảm xúc của bầu khí trong xe trở nên nặng nề

Anh khẽ nhếch môi nở một nụ lạnh lùng

“Em còn thích ”

“Không”

Tôi trả lời dứt khoát

“Nếu đã chọn chia tay thì chắc chắn lý do

Đã chia tay mà còn thích thì đúng là biết rút kinh nghiệm”

Nghe xong Đoạn Hành khẽ thở phào gần như nhận

Anh buột miệng :

“Vậy nên hôm đó em mới bar uống rượu”

Tôi theo phản xạ gật đầu

chỉ một giây liền bừng tỉnh:

“…Khoan đã biết”

Ở góc độ thấy mặt Đoạn Hành thoáng lộ vẻ hối hận

Bàn tay cầm vô lăng siết nhẹ nhưng giọng điệu vẫn bình thản như thường:

“Đoán thôi Hôm đó em làm mà sắc mặt kém lắm trông cứ như hậu quả của việc say xỉn”

Tôi chẳng nghi ngờ gì

Trong lòng thầm tán thưởng:

Quả hổ danh là sếp quan sát đúng là siêu nhạy

Không biết từ lúc nào xe đã đến nhà

Trước khi xuống xe Đoạn Hành :

“Nếu còn dám đến tìm em bất kể ở lập tức cho biết”

Giọng nghiêm túc để cho quyền từ chối

Chiếc xe điện của phá như thế nào và đều biết rõ

Chỉ là… chấp nhặt

thì

Giang Dực trở nữa

Có làm chuyện gì trẻ con quá trớn hơn

Chưa ai

Vậy nên… Đoạn Hành mới bất cứ khi nào bất cứ — đều báo cho đầu tiên

Tôi giấu nổi sự cảm kích

Thật sự cảm thấy may mắn biết bao khi gặp một như

Một tổng tài như thần tiên —

nhân phẩm công việc định trai miễn bàn mà còn luôn tay giúp đỡ

Hoàn Hảo

“Vâng cảm ơn Đoạn tổng”

“Ừ lên nhà ”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.