1
Mẹ của là quân cờ mà Đại phu nhân hao tâm tổn trí chọn lựa để đối đầu với ái của cha
Bà sắc nghệ song tuyệt xuất thân nhà quan đủ để khiến cha động lòng
Khi cha mê luyến mẹ nhất Đại phu nhân đã cho mẹ uống một loại thuốc giữ nhan sắc kịch đ/ộc
Bà mẹ học theo Lý phu nhân khi chet giữ khuôn mặt nhất dịu dàng nhất của cho cha
Mẹ chỉ cần chet còn ván cờ đó Đại phu nhân đã sớm bày cho ái
Quả nhiên mẹ mất cha phẫn nộ tra xét tới cùng
Ái đã ở Phủ Thừa Tướng gần mười năm đ/ánh đến nửa sống nửa chet bán
Ngay cả con cái của bà cũng mất sủng ái cha đuổi ngoại viện Đại phu nhân nhất tiễn song điêu cực kỳ khoái chí
Bà giữ lời hứa với mẹ rơi vài giọt nước mắt liền thuận lợi nhận về nuôi dưỡng
Ta ghi danh của bà trở thành Nhị tiểu thư đích xuất của Phủ Thừa Tướng Bà một danh tiếng còn ch/iếm lòng của cha
Nhất tiễn tứ điêu bà quỳ xuống tạ ơn Bồ Tát trông như một kẻ đ/iên
2
Khi mẹ chet bà vui vẻ như giải thoát
Bà nắm chặt tay áp gương mặt lạnh lẽo của Khóe miệng bà rỉ m/áu nhưng đôi mắt dịu dàng vui vẻ
Giống như một đứa trẻ làm một việc tuyệt vời đang khen ngợi
Vừa đáng yêu đáng thương
“A Thiền của mẹ lớn lên cần làm cỏ rác lót đường cho tiền đồ của cha ”
“A Thiền của mẹ thể sách thể gả cho một lang quân như ý yêu thích vui vẻ sống hết một đời”
Khoảnh khắc trong mắt bà tràn đầy hy vọng hy vọng một con đường bằng phẳng cho tương lai của
Thế nhưng mẹ ơi
Đời của một nữ tử nào con đường bằng phẳng Làm vợ làm làm nô làm tỳ— Chẳng đều là sống nương tựa thân nam nhân
3
Lần đầu tiên gặp Thái tử Lý Minh Chiêu là ngày định hôn sự với tỷ tỷ Giang Minh Nguyệt
Khi đã biết cho dù dùng mọi thủ đoạn hao hết tâm cơ cũng gả cho
Bởi vì là hòn đá lót chân mà tự chọn cho Ta gi/ẫm lên từng bước từng bước leo lên leo đến vị trí cao nhất
Từ nay về – Giang Thiền một là một hai là hai Không ai thể lợi dụng nô dịch sỉ nh/ục chà đạp nữa
May mắn thay ông trời thương xót một lần
Giang Minh Nguyệt Đại phu nhân chiều hư nàng khá là ngông cuồng
Nàng thích tạp thư đặc biệt là loại hướng giang hồ nên cũng ngưỡng mộ các nhân vật chính trong đó Chèo thuyền hồ giả nam trang ăn thịt uống rượu
Thậm chí theo đuổi tình yêu đích thực
Ban đầu cha giận đến chet sống nh/ốt nàng phạt nàng chép sách Ba cây roi mây g/ãy n/át nàng vẫn đổi chí
Nàng leo lên mái nhà thì cũng trèo qua cửa sổ Cha tức đến ốm mấy lần thở ngắn than dài
Còn vẫn luôn tuân thủ chuẩn mực của một khuê nữ Cầm kỳ thư họa đều tinh thông tính tình dung mạo đều là thượng thừa
Cha sợ tỷ tỷ gả cho Lý Minh Chiêu sẽ gây họa lớn Liền bàn bạc với Lý Minh Chiêu từ hôn hoặc đổi
Khi biết tin tim đập như trống dồn
Ta nghĩ cơ hội của đã đến
Bao nhiêu năm nỗ lực thức khuya dậy sớm của uổng phí Cuối cùng cũng thể cha đưa ngoài đặt lên bàn mà khen ngợi
Ta những lớp chai sạn dày cộm tay bỗng dưng mắt cay cay Cho đến khi Lý Minh Chiêu dứt khoát câu
“Cô cảm thấy Minh Nguyệt khác với những cô gái khác trong kinh thành ”
“Họ cứ như đã chet cổ hủ như những sắp xuống m/ồ nào chút nào hoạt bát đáng yêu thẳng thắn ngây thơ của Minh Nguyệt”
“Cô thích Minh Nguyệt như cũng sẽ để nàng sống như cả đời Bá phụ cần lo lắng Cô sẽ bảo vệ tính tình chân thật khó của nàng”
Hóa Giang Minh Nguyệt đè xuống đất cưỡi như ngựa là hoạt bát ép tranh ăn với chó là đáng yêu lén đổi thuốc của hại suýt chet là thẳng thắn d/ìm vại nước để xem bao lâu thì ngạt thở là ngây thơ
Ông trời ơi Người thật là bất công mà
Cha im lặng một lúc lâu cam lòng
“Con gái thứ hai của thần Giang Thiền là hình mẫu khuê tú của kinh thành cầm kỳ thư họa đều giỏi các phu nhân đều khen ngợi ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng nó đoan trang hào phóng đắn thích hợp sẽ là một phu nhân ”
Lý Minh Chiêu lạnh lùng từ chối phủ định tất cả mọi nỗ lực của
“Về Nhị tiểu thư nàng cũng chẳng khác gì những hòn đá trang trí trong vườn của Cô”
“Nàng đúng là hình mẫu khuê tú nhưng đối với Cô cũng chỉ là một hòn đá ý kiến suy nghĩ của riêng cả đời chỉ biết để khác sắp đặt”
“Một cô gái như giống như con ve sầu mùa hè ở cũng Cô chỉ cần Minh Nguyệt độc nhất vô nhị”
Đêm đó thật lâu bài vị của mẹ nén hương cháy hết trời đã hửng sáng Nhìn sự dũng khí đã mất của như tro tàn sống tóe những đốm lửa mặt
Ve sầu sống tám ngày hướng về cái chet mà sống
Chưa đến khoảnh khắc cuối cùng đều thể thay đổi
Ta thể nhận thua thể sợ hãi
4
Cha nhận lời hứa của Lý Minh Chiêu còn kiềm chế Giang Minh Nguyệt nữa mặc cho nàng làm trời làm đất
Cho dù nàng vì một nha bưng vững tách trà nóng làm đổ lên chiếc váy mà nàng yêu thích nhất liền vung k/iếm ch/ặt đ/ứt đôi tay của nha đó
Ta một bên kinh hãi đến cứng đờ thân
Nàng phủi phủi vết m/áu k/iếm phớt lờ tiếng th/ảm thiết của nha đang ngã đất chỉ vết ướt váy với với vẻ cao ngạo
“Liếm sạch ”
Ta từ chối một giây cũng liếm sạch sẽ còn một chút nào Nàng ngả nghiêng giống một con chó
Ta chỉ thể nhịn đau mà
Trước khi năng lực và quyền thế tất cả sự thanh cao tính khí đều là bùa đòi m/ạng
Ta thuận lợi “bệnh nặng một trận” sốt cao hạ Cùng lúc đó đường Trường An Tiểu vương gia tổ chức một cuộc thi đấu võ đài
Người chiến thắng tên là Triệu Toại chỉ thể bách bộ xuyên dương mà kiếm thuật cũng cực kỳ tuyệt vời
Hắn xuất thân bạch đinh đánh cho một đám quý tộc vương tôn thua tan tác
Hắn đắc ý giành chiến thắng cô nương vây xem mạnh dạn tỏ tình Hắn hề động lòng thản nhiên
“Lòng đã thể lấy nàng”
Cô nương hỏi lòng thuộc về ai đáp Giang gia Minh Nguyệt
Lời về Giang Minh Nguyệt càng nhiều theo đuổi ngưỡng mộ hơn
Thế nhân luôn dùng số lượng nam nhân ái mộ để xác định sự thành công của một nữ tử nào đó
Giang Minh Nguyệt thích k/iếm thuật tìm tỉ thí luôn thỏa mãn Sư phụ luyện tập cùng nàng tự nhiên dám đ/ánh thật với nàng
Tính tình nàng thất thường một khi nổi giận giet cũng là từng
Nàng cưỡi ngựa tìm nam nhân dám công khai tỏ tình với nàng giữa ban ngày ban mặt
Phải biết rằng kể từ khi nàng định hôn sự với Lý Minh Chiêu tất cả nam nhân trong kinh thành đều tránh xa nàng
Nàng từng thấy nào to gan đến
Nàng bắt đầu tò mò về
5
Triệu Toại là một khác với Lý Minh Chiêu
Lý Minh Chiêu là Trữ quân là đặt nhiều kỳ vọng Những lời về chẳng cũng đang về một đời sắp đặt của
Triệu Toại thì khác
Hắn là một kiếm khách ràng buộc tự do tự tại Thân phận đủ phong lưu đủ để mê hoặc một cô nương khuê phòng chỉ thấy một góc giang hồ qua những câu chuyện
Triệu Toại chỉ vài lời đã phác họa một thế giới đầy phong hoa mắt Giang Minh Nguyệt— Khiến nàng một lòng hướng tới
Ngày rằm tháng Giêng vì Giang Minh Nguyệt lén gặp Triệu Toại cha nh/ốt ở nhà và dùng gia pháp Lần roi mây vẫn g/ãy chí hướng của nàng vẫn đổi
Khi bên ngoài náo nhiệt nhất Phủ Thừa Tướng một mảnh chet chóc
Triệu Toại ở bức tường của Phủ Thừa Tướng nơi gần Giang Minh Nguyệt nhất thả hàng trăm chiếc đèn Khổng Minh
Đèn lửa sáng như ban ngày trèo tường ôm Giang Minh Nguyệt với đôi mắt đỏ hoe cùng nàng xuống cảnh sắc nhân gian từ mái nhà
Đường Trường An đông đúc Giang Minh Nguyệt thấy một cô gái lạc mất thân ở núi Đại Ngao mấy tên b/ắt c/óc ép góc tường trêu ghẹo
Kịch bản hùng cứu mỹ nhân diễn ngoài đời thực Triệu Toại từ trời giáng xuống
Từ đó nàng thầm thương trộm nhớ— Cùng lãng du thiên hạ
Giang Minh Nguyệt chìm đắm trong lần rung động đầu tiên của một thiếu nữ
Nàng đã quên mất cô nha đã nàng ch/ặt đ/ứt đôi tay lóc cầu xin nàng tha m/ạng đã từng với nàng
“Nô tỳ một vị vị hôn phu học k/iếm ở núi Chung Nam lợi hại Đợi học thành trở về sẽ đến Phủ Thừa Tướng cưới nô tỳ”
“Đến lúc đó nô tỳ – một nha nhỏ bé cũng thể làm tân nương xinh một lần”
Thế nhưng cô nha nhỏ bé cuối cùng cũng chet trong đêm mất đôi tay đó