Quân Hữu Hối

Quân Hữu Hối - Chương 3



11

Trước khi xuất phát Lý Minh Chiêu đã ngâm trong thùng nước lạnh hai nén hương Khi tay thì lạnh buốt nhưng mặt thì nóng ran ửng một màu đỏ bất thường

Hắn hắt mấy cái bực bội với

“Bây giờ nàng là Thái tử phi của Cô nàng trông chừng Cô cho Cô uống nhiều rượu càng để Cô làm càn”

“Uống rượu lỡ việc Chu công công là một thái giám nhỏ quyền thế nàng mèo mù vớ chuột chết gặp đúng lúc ông khó khăn”

“Nếu đêm qua đến là một thái giám sủng bên cạnh phụ hoàng chỉ e hôm nay Cô sẽ tránh khỏi phụ hoàng trách mắng ít nhất cũng cấm túc một thời gian”

“Không nên uống rượu”

Ta cau mày lo lắng gật đầu cúi gần trán tựa trán Hắn kinh ngạc trợn tròn mắt

Ta lo lắng : “Nóng quá”

Ta thúc giục phu xe chạy nhanh hơn một chút

“Đến cung thì cho thái y xem ngàn vạn lần để bệnh căn gì Lý Minh Chiêu ngài khó chịu ngài tựa vai ngủ một chút ”

“Đợi ngủ dậy sẽ đến nơi”

Hắn nhíu mày tránh né sự đụng chạm của

“Làm gì Giang Thiền con nít Chúng đã đợi tỷ tỷ nàng về nàng sẽ ”

“Người Cô thích chỉ Minh Nguyệt Nàng thể tự trọng một chút ”

Ta mạnh mẽ bẻ mặt qua nghiêm túc để đầu tựa vai kéo chăn đắp kín hơn

“Bây giờ ngài là phu quân của đảm bảo an cho ngài nếu ngài mất mạng còn thủ tiết làm rời khỏi Đông cung tìm trong lòng của ”

“Ngài ngủ một lát ngủ dậy sẽ đến nơi Hồi nhỏ khi ốm mẹ cũng làm như với ”

Hắn định hắt một cái Hắn uể oải vùi cổ mí mắt cứ díp mơ mơ màng màng hỏi

“Mẹ mẹ nàng khỏe ”

Ta nhẹ nhàng

“Bà khỏe ngài cũng khỏe mạnh nhé”

“Lý Minh Chiêu bây giờ danh nghĩa ngài là thân cận quan trọng nhất của ngài ngàn vạn lần chuyện gì”

Gương mặt Lý Minh Chiêu lập tức đỏ hơn một chút thở cũng nóng hơn một chút

“Nàng nàng câm miệng”

Ta nhịn vô tội lo lắng quan tâm

“Vậy Ngài còn khó chịu Lý Minh Chiêu”

Hắn khó khăn nhắm mắt “Không khó chịu nữa”

Ta “a” lên một tiếng biết rõ mà vẫn hỏi

“Sao thứ gì đó cộm ”

Hắn lập tức hổ đến giận dữ

“Nàng câm miệng cho Cô”

Dái tai đỏ như nhỏ máu mắt cũng long lanh Vì phát sốt cả trở nên yếu ớt

Không thể một gương mặt

12

Bệ hạ thấy Lý Minh Chiêu bước lảo đảo cần đỡ sắc mặt nặng trĩu rõ ràng đã khá hơn

Ta và Lý Minh Chiêu cùng quỳ xuống dập đầu Lý Minh Chiêu trực tiếp ngất xỉu đất trán còn chảy máu

Ánh mắt bất mãn của bệ hạ tiêu tan chỉ còn sự lo lắng chấn nộ tuyên thái y Hoàng hậu một bên thở phào nhẹ nhõm

Ta liền biết chiêu khổ nhục kế đã dùng đúng chỗ Sau đó Hoàng hậu giữ một bà với ánh mắt ngừng vui mừng

“Bản cung biết mà bản cung lầm ”

Bà vỗ tay

“Con sớm viên phòng với Chiêu nhi sinh cho bệ hạ tiểu hoàng tôn đầu tiên cả đời vinh hoa phú quý của con sẽ đảm bảo”

“Tháng là đại hôn của Tam hoàng tử ngàn vạn lần đừng để họ sinh tiểu hoàng tôn các con”

Câu cuối cùng đã mang theo uy áp

Ta hoảng sợ quỳ đất

“Thần tức dám giấu diếm mẫu hậu Điện hạ sẽ chạm con ngài cưới con là để con thay tỷ tỷ giữ vị trí Thái tử phi”

“Đợi ngày tỷ tỷ trở về thần tức sẽ rời khỏi Đông cung”

Hoàng hậu tức giận đập bàn

“Hoang đường Thật là hoang đường Con tiện nhân Giang Minh Nguyệt rốt cuộc đã cho Chiêu nhi uống thuốc gì ”

“Con Giang Minh Nguyệt rốt cuộc đã ”

Ta quỳ xuống dập đầu hô xin bớt giận lo lắng do dự

“Thần tức biết”

Hoàng hậu nắm chặt tay lạnh

“Con lên con bản cung tự sẽ tra rõ ràng”

“Hiện giờ Giang Minh Nguyệt biết con là một đứa trẻ thông minh hiểu chuyện biết đại cục Con nhân lúc nàng còn về nắm chắc trái tim của Chiêu nhi”

“Chiêu nhi một khi đã động lòng những cô gái khác sẽ lọt mắt bản cung sẽ giúp con”

Ta đỏ mặt tạ ơn

Đợi Hoàng hậu tra Giang Minh Nguyệt là bỏ trốn với khác cho dù tức giận đến bà cũng sẽ vì danh tiếng của Lý Minh Chiêu mà ém chuyện xuống

Giang Minh Nguyệt cả đời đừng hòng gả Đông cung Ngay cả làm Hoàng hậu cũng sẽ đồng ý

Ta chặn tất cả đường của Giang Minh Nguyệt Để nàng chỉ thể làm một quân cờ mối đe dọa

Cũng giống như mẹ của nàng đã đối xử với mẹ ngày xưa

13

Lý Minh Chiêu treo đầy những bức họa của Giang Minh Nguyệt trong phòng ngủ của chúng Hắn đang cảnh cáo cũng đang cảnh cáo trái tim đang lay động của chính

Cho dù thể kiểm soát cảm xúc đến

Khoảnh khắc vẫn làm nhục

Hắn thấy ánh mắt vô cảm của một khoảnh khắc hoảng loạn

Ta lấy bát thuốc bổ đã hầm sẵn cho đặt lên bàn

“Điện hạ dùng sớm ”

“Giang Thiền”

Hắn đuổi theo còn thì chạy ngoài

Ta dạo lâu ở bên ngoài gặp Triệu Toại cải trang Hắn hỏi còn cần bao lâu nữa

“Rất nhanh sẽ nhanh thôi”

Ta đã nhịn giết Lý Minh Chiêu

Ta trở về lúc hoàng hôn Lý Minh Chiêu đợi ngoài cửa phong hàn của vẫn khỏi sắc mặt tái nhợt

Khi thấy gương mặt vốn chết lặng đã chút thay đổi Hắn vội vàng nắm lấy tay trách mắng

“Nàng to gan lắm Nàng”

Ta hất tay lạnh lùng

“Điện hạ chúng chỉ là quan hệ hợp tác Tung tích của ngài hình như tư cách quản”

Hắn lạnh hai tiếng ho ngừng

“Được Cô cũng thèm quản nàng sống chết của nàng liên quan gì đến Cô”

Ta và bốn mắt nhường một phân nào

“ là như ”

Ta và Lý Minh Chiêu ngủ riêng tin tức tung lập tức lan truyền khắp giới phu nhân trong kinh thành

Ta trở thành trò mới nhất của kinh thành Cha mắng biết tranh thủ bằng Giang Minh Nguyệt

Đại phu nhân vui đến nỗi ăn ngon miệng hơn nhiều Hoàng hậu trách mắng Lý Minh Chiêu thậm chí còn cho bỏ thuốc kích thích đồ ăn thức uống của chúng

Mọi thủ đoạn đều sử dụng

và Lý Minh Chiêu vẫn tiến triển gì Mỗi ngày ngoài việc đúng giờ đưa thuốc bổ và canh thuốc cho Lý Minh Chiêu những lúc khác chúng gặp mặt

Hoàng hậu giao tất cả nội vụ của Đông cung cho Ta xử lý vài lão bộc lâu năm đuổi một số nha bà tử phục sự quản lý của

Họ lóc đến mặt Lý Minh Chiêu Lý Minh Chiêu lạnh lùng

“Chuyện nội viện đều do Thái tử phi quản lý Thái tử phi gì thì là đó trái lệnh Nếu kẻ phục lập tức đánh chết”

Từ đó thực quyền địa vị của càng vững chắc hơn

vẫn đủ

Rất nhanh cơ hội mới

14

Đầu năm mới là ngày các nước đến triều cống Sứ giả Lương quốc mang theo Thái tử đến Thái tử Lương quốc là cao thủ cầm nghệ hiếm trăm năm của Đại Lương

Hắn đến đây là để tìm tỉ thí

Liên tiếp mấy vị nhạc sư trong cung đều thua tay Thái tử Lương quốc sắc mặt bệ hạ khó coi ngay cả Lý Minh Chiêu cũng mím chặt môi

Thái tử Lương quốc lắc đầu khinh thường

“Đại Ung rộng lớn hóa cũng chỉ ”

Lý Minh Chiêu nắm chặt tay Ta nắm lấy tay thân cứng đờ đầu ánh mắt tự chủ dịu

“Sao ”

Ta đáp lời mà dậy tâu với bệ hạ

“Phụ hoàng con dâu nguyện thử một lần”

Sắc mặt Lý Minh Chiêu sa sầm xuống mấy vị đang nhòm ngó vị trí Thái tử của đều đang xem trò của

khi gảy dây đàn phát âm đầu tiên tất cả mọi đều im lặng Thái tử Lương quốc cũng thu nụ ánh mắt trở nên nghiêm nghị

Một khúc kết thúc cả phòng im lặng dậy vấn an Thái tử Lương quốc đang ngây ngốc

“Thái tử Điện hạ đến lượt ngài ”

Hắn lắc đầu rạng rỡ với

“Không cần thể tiếng đàn của nương nương đã là may mắn ba đời Nàng cho biết đạo lý núi cao còn núi cao hơn tài còn tài hơn”

“Thế nhưng nàng tuổi còn nhỏ như vì tiếng đàn buồn bã đến thế nàng vui ”

Hắn ngây thơ ánh mắt trong sáng

Ta nở một nụ từ tận đáy lòng là đầu tiên thể hiểu tiếng đàn của cũng là đầu tiên khiến kính phục

Ta khỏi chút thiện cảm với

“Thái tử Điện hạ thể hiểu tiếng đàn của là chuyện vui nhất của trong những ngày gần đây”

Hắn vỗ tay hỏi bệ hạ thể bái làm sư phụ cùng học đàn Sắc mặt của Lý Minh Chiêu đã đen như đáy nồi

Ta giấu nụ trong mắt từ chối : “Ta đã phu quân e là bất tiện”

Hắn thất vọng thở dài: “Là đến muộn ”

Sắc mặt mới sáng lên một chút của Lý Minh Chiêu đen xuống Ta trở bên cạnh Lý Minh Chiêu hạ giọng hỏi

“Sao từng nàng cầm nghệ của nàng như ”

Ta xòe bàn tay cho xem

“Ngày đại hôn khi ngài dắt từ kiệu hoa ngài bàn tay thô ráp xí bằng bàn tay mềm mại tinh tế của tỷ tỷ”

“Thế nhưng Lý Minh Chiêu những vết chai sạn và vết rộp đều là minh chứng cho sự cần cù của Ngài ngài chỉ cần Minh Nguyệt độc nhất vô nhị là con ve sầu ở cũng mùa hè”

“Ta cũng chẳng khác gì những hòn đá trang trí trong vườn của ngài Ta chỉ là một hòn đá ý kiến suy nghĩ của riêng cả đời chỉ biết để khác sắp đặt”

“Những lời đều là ngài ngài từng tôn trọng xem thường ngài từng hiểu ”

Hắn mở miệng giải thích nhưng lời nào Ta ngước đôi mắt ửng đỏ lên với

“Ta đã lừa ngài Lý Minh Chiêu Người trong lòng là ngài thích ngài nhiều năm ”

Hắn như sét đánh từng chữ một

“ bây giờ thích ngài nữa Ngài hãy hưu ”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.