15
Lý Minh Chiêu đồng ý hưu thê
Ngay tại thời điểm then chốt nếu bỏ vợ mấy vị của làm bỏ qua cơ hội mà dâng tấu sớ tâu
Hắn cố gắng lấy gia tộc áp chế lạnh nhạt
“Lý Minh Chiêu mẹ chết ”
“Mẹ của Giang Minh Nguyệt đã lấy tính mạng của uy hiếp mẹ mẹ đã uống thuốc mà Đại phu nhân đưa đã chết khi mới sáu tuổi”
“Ngài nghĩ làm ghi danh phận của Đại phu nhân”
Hắn im lặng một lúc lâu mới
“Cha nàng cha nàng luôn thương nàng Nàng lớn lên ở Phủ Thừa Tướng họ đã tốn công bồi dưỡng nàng nàng cũng báo ơn chứ”
Ta lạnh
“Lý Minh Chiêu ngài hãy cho hỏi một chút hỏi một chút những năm đã sống thế nào tay trong lòng của ngài”
“Ở Phủ Thừa Tướng tranh ăn với chó Giang Minh Nguyệt động một chút là đánh mắng ngay cả cơm cũng ăn no”
“Ngài biết nếu mệnh cứng đã sớm Giang Minh Nguyệt đánh chết ”
Hắn phản bác
“Không thể nào Minh Nguyệt tâm thiện ngay cả con kiến cũng nỡ giẫm chết làm đối xử với nàng”
“Nàng mặt luôn nàng là mà nàng yêu thương nhất nàng thể bôi nhọ nàng như ”
“Nếu nàng hại nàng thì làm cho nàng cơ hội học cầm kỹ như ”
Ta thất vọng
“Bởi vì là thay thế của nàng khi nàng cần biểu diễn tài nghệ sẽ dùng bình phong che đổi thay thế nàng Bởi vì cha cần con gái để lót đường cho con trai của ông”
“Ta từng nghĩ ngài sẽ tin Thế nhưng Lý Minh Chiêu ngài thể tra một chút chỉ một lần thôi ”
Lời dứt một mũi tên lông vũ bay qua cửa sổ vỡ Ta nhanh mắt nhanh tay đẩy Lý Minh Chiêu chắn ở phía
Mũi tên ghim thẳng phổi của
Mũi tên của Triệu Toại
Quả thật chuẩn
16
Chỉ một đêm Lý Minh Chiêu tiều tụy nhiều cằm lún phún râu Ta ngủ trong phòng ngủ đại hôn của chúng
Hắn mắt đỏ hoe nắm chặt tay chịu buông Thấy tỉnh mấp máy môi khó khăn
“Xin nàng”
Ta biết đã tra
Không chỉ những gì tra chỉ nghiêm trọng và ác độc hơn những gì
Một vị Trữ quân thế nhân ca ngợi như làm thể chấp nhận thích bao nhiêu năm là một ác quỷ ngược đãi hạ nhân hành hạ tỷ
Tượng thần trong lòng sụp đổ
Hắn sắp sụp đổ nhưng cho thời gian để buồn
Triệu Toại đã chặt đứt đôi tay của Giang Minh Nguyệt vứt nàng cửa Đông cung
Lần Lý Minh Chiêu giữ Giang Minh Nguyệt đang hôn mê Thậm chí hề quan tâm đến vết thương của nàng
Mà là sai đưa nàng về Phủ Thừa Tướng
Giang Minh Nguyệt tỉnh như một kẻ điên gào ầm ĩ Khi biết gả cho Lý Minh Chiêu càng điên cuồng chửi rủa
Đại phu nhân mời vô số danh y đến cứu chữa cho Giang Minh Nguyệt khi biết thể dùng đôi tay của một cô gái thân hình tương tự để nối gân mạch tìm kiếm phù hợp khắp thành
Kinh Triệu Doãn báo việc cho Lý Minh Chiêu Lý Minh Chiêu giận kìm
“Coi thường mạng Thật là hoang đường”
Giang Minh Nguyệt hỏi
“Chàng thay lòng Chàng yêu nàng Chàng còn để ý sống chết của nữa ”
Lý Minh Chiêu lạnh lùng nàng
“Cô thật sự yêu nàng Giang Minh Nguyệt nàng lừa Cô thảm quá Cô hận thể đem nàng băm thây vạn đoạn”
17
Thuốc của mỗi ngày đều do Lý Minh Chiêu tự tay sắc Vết thương do tên bắn ở ngực mỗi ngày đều thay thuốc
Ta nắm chặt vạt áo giận dữ Lý Minh Chiêu
“Có nha vì cần ngài”
Hắn chính nghĩa : “Ta là phu quân của nàng”
Ta hừ một tiếng
“Giang Minh Nguyệt đã trở về ” Ta chỉ Phượng ấn chiếc bàn nhỏ “Ta nên ”
Hắn dễ dàng gạt tay cởi áo thay thuốc cho
“Nàng tìm trong lòng của nàng trong lòng của nàng là ”
Hắn vô với
“Ta ở đây mà phu nhân”
Hắn bẻ cằm qua hôn lên môi : “Đừng ”
Nước mắt tuôn rơi như mưa
Đạo dùng binh công tâm là thượng sách
Hóa khó khăn đến
Lại dùng mạng để đánh cược
18
Ngày tra thai Lý Minh Chiêu vui mừng khôn xiết Giang Minh Nguyệt tức giận phát điên ở nhà
Họ hàng nhà mẹ hiếm khi đến tìm gặp
“Cháu gái giờ đã là Thái tử phi giúp đỡ các cữu cữu một chút một chút cũng giống mẹ cháu”
Ta chiếc ghế thái sư trị giá ngàn vàng uống trà trị giá ngàn vàng nhẹ nhàng với thị vệ
“Họ đã kinh động đến thai của bản cung ban chết ”
Khi Lý Minh Chiêu đến họ chỉ còn một thở Họ cầu xin Lý Minh Chiêu tha mạng Lý Minh Chiêu chỉ giận dữ
“Kéo ngoài đánh đừng làm bẩn mắt Thái tử phi”
Ta : “Điện hạ trách coi thường mạng ”
Lý Minh Chiêu đỡ eo xuống: “Hai kẻ ngày xưa để trả nợ cờ bạc đã bán mẹ nàng gián tiếp hại chết mẹ nàng”
“Sau bán vợ bán con gái Vốn đã lưu lạc đến kinh thành ăn mày là mẹ của Giang Minh Nguyệt tìm họ về kinh”
Ta cúi đầu chớp chớp mắt nén nước mắt
“Lý Minh Chiêu sẽ một ngày sẽ giết Đại phu nhân”
Hắn nâng mặt nhẹ nhàng lau nước mắt cho dỗ dành
“Vậy làm dao của nàng làm chỗ dựa cho nàng ”
“Được”
Vậy ngươi thể vì mà chết Lý Minh Chiêu
Thật ghét
19
Ta sinh tiểu hoàng tôn Tam hoàng tử bệ hạ vui
Thật vui cũng quan trọng nữa Người đến tuổi trung niên ngày càng sủng ái Tam hoàng tử do Quý phi sinh
Hoàng hậu đã thể nhẫn nhịn nữa
Chu công công ngày xưa nhận ơn của nhờ sự đề bạt của Hoàng hậu một mạch thăng tiến ở Ngự tiền đã làm đến chức Tổng quản thân cận bên cạnh bệ hạ
Mỗi ngày ông đều sai thông báo tình trạng sức khỏe của bệ hạ cho Muốn chuẩn sẵn sàng để ứng phó
Sau khi bệ hạ “đột ngột” băng hà Chu công công làm nội ứng Lý Minh Chiêu thuận lợi lên ngôi
Hoàng hậu nhanh mắt nhanh tay lập tức xử tử Quý phi Bà định giết Tam hoàng tử Lý Minh Chiêu ngăn cản
Mẹ con họ cãi một trận lớn Hoàng hậu giận dữ
“Lòng đàn bà Thả hổ về rừng sớm muộn gì cũng gây họa lớn”
Thế nhưng Lý Minh Chiêu cố chấp màng sự phản đối của quần thần tha cho Tam hoàng tử một mạng đến đất phong nhậm chức
Lý Minh Chiêu tâm trạng khi chuyện với cùng quan điểm với Hoàng hậu nhưng chỉ thể an ủi
Hắn vùi cổ giống như một con thú nhỏ bỏ rơi: “A Thiền may mà nàng may mà nàng hiểu ”
Thật căn bản hiểu
Nếu đổi làm Hoàng đế kẻ đầu tiên giết chính là kẻ uy hiếp ngôi vị của — Chứ ngu xuẩn như
Quả nhiên đầy ba tháng Tam hoàng tử liên kết với cựu thần làm phản Đại quân một đường bắc tiến các châu huyện qua chết chóc vô số
Dân chúng oán thán
Lý Minh Chiêu sầu đến bạc cả tóc thích hợp trị quốc nhưng thích hợp đánh trận
Trận chiến thắng khó khăn
Trong triều tổn thất mấy vị đại tướng binh lính tử vong đếm xuể Quần thần dâng tấu sớ Lý Minh Chiêu làm kỉ chiếu xưng tội
Dưới mọi áp lực Lý Minh Chiêu bệnh dậy nổi
Là thay phê duyệt tấu sớ
Là vì an ủi quần thần
Là mặt dân chúng quần thần thay làm kỉ chiếu xưng tội
Ta để con cái bầu bạn với còn thì thay định triều chính Dần dần phát hiện triều đình vẫn thể vận hành
Dần dần biết từ lúc nào đã bồi dưỡng nhiều tâm phúc
Dã tâm của ngày một lớn hơn
Hóa đây chính là mùi vị của quyền thế
Một tay che trời một tay che mưa
Ngay cả cha cũng đến quỳ mặt