Từ Hôn Vì Một Nô Tỳ

Từ Hôn Vì Một Nô Tỳ - Chương 2



5

Lục Vô Kỵ từ viện của Liễu Triều Triều trở về liền thấy đã chờ thư phòng

“Hồi nãy việc gấp gáp đã đụng làm nàng đau Triều Triều là con gái ân nhân của thấy nàng thương trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy hổ thẹn với Phó tướng quân họ Liễu”

Nhìn nụ môi ngực chỉ thấy một cơn nghèn nghẹn dâng lên

Người mắt năm xưa cầm thánh chỉ tứ hôn đến mặt ánh mắt đầy nhu tình giống giả vờ

Ba năm qua chúng thường xuyên qua

Nếu đã sớm trong lòng thánh thượng nhân từ ắt hẳn sẽ trách tội

Ép xuống nỗi chua xót trong tim hỏi:

“Trước khi ban hôn Hầu phu nhân từng định chọn Liễu Triều Triều làm thê tử của ”

Nụ nơi khóe môi Lục Vô Kỵ khẽ khựng độ ấm trong mắt cũng dần tản

“Ai đã thêu dệt những lời mặt nàng”

Ta thẳng đến án thư:

“Trước đây nhờ đểý hôn sự của Triều Triều giờ đã chút manh mối Chàng thấy Thiếu khanh Đại Lý Tự – Cố Uyên – thế nào”

Lục Vô Kỵ tránh ánh mắt :

“Cố Uyên là tân khoa trạng nguyên còn Triều Triều chỉ là cô nhi e rằng chút xứng”

“Là nàng xứng là nỡ”

Thấy sắc mặt mới dịu giọng giải thích:

“Cho dù phụ thân nhận Triều Triều làm nghĩa nữ nhưng chung quy cũng con ruột hầu phủ thể mãi là chỗ dựa cho nàng

Tính nàng hoạt bát chẳng học nổi dáng vẻ của khuê nữ kinh thành Nếu Cố Uyên chê ghét đó chẳng là kết thân mà là kết thù”

Ngực nghẹn khó chịu vô cùng

“Nếu nhất định gả nàng thì ”

Lục Vô Kỵ thoáng sững tựa hồ ngờ – vốn dịu dàng từ tốn – thể kiên quyết đến

Hắn thở dài một tiếng

“Lưu Âm nàng xưa nay vốn hiền hòa hầu phủ cũng quy củ nạp chỉ cần…”

“Ta hiểu ”

Ta cắt ngang lời chậm rãi gật đầu

Bàn tay giấu trong tay áo bất giác siết chặt

Ta biết Lục Vô Kỵ cần điều gì

Hầu phủ là tân quý triều đình cần kết thông gia với những thế gia cựu thần như nhà họ Thẩm để đảm bảo ngôi vị hoàng quyền vững bền

Lại cũng báo đáp ân tình để những chiến sĩ nơi biên ải lạnh lòng

Trong lúc còn ngẩn ngơ Lục Vô Kỵ đã mặt khẽ chỉnh cổ áo lông cáo trắng cho

“Hôm nay e rằng thể bồi nàng ngắm mai Đợi đến Đông Chí khi đó mai nở rộ hơn sẽ cùng nàng đến thưởng”

Ta khẽ với xoay một giọt lệ lặng lẽ rơi xuống

Ánh sáng phản chiếu giọt nước lóe lên trong thoáng chốc tan lớp lông cáo trắng muốt

6

Thu Sương thấy ho khẽ liền đến chỗ Hầu phu nhân xin một ấm chườm sưởi

Ta trong sân ngước từng cành mai đang nở rộ

“Tỷ tỷ”

Khóe môi Liễu Triều Triều vương nụ mê hoặc còn chút vẻ yếu ớt trắng bệch như ban nãy

Ta khẽ gật đầu bước thẳng lên phía

“Liễu cô nương chuyện gì ”

Liễu Triều Triều cũng cất bước theo giọng êm ả:

“Ta biết tỷ tỷ nhiều bất mãn về chuyện Thế tử cho phép cửa nhưng đây là điều tỷ tỷ nợ ”

Ta nghiêng đầu khóe môi cong nhẹ:

“Ta nợ ngươi”

Liễu Triều Triều ngẩng mặt ánh mắt sáng rực:

“Nếu tỷ tỷ ngang nhiên cướp đoạt và Thế tử đã sớm thành thân”

Ta vẫn giữ nụ bình thản:

“Liễu cô nương và Thế tử là do Thánh thượng ban hôn Nếu ngươi điều nghi ngờ cứ việc đến điện tiền hỏi thử vì Thánh thượng ban hôn cho ngươi

Ngươi bước chân hầu phủ đợi khi và Thế tử thành thân do chính định đoạt”

Nói xong lưng chẳng buồn nàng thêm lần nào nữa

Dưới hành lang thủy tạ gió quấn từng hạt tuyết xoáy tròn mặt hồ đóng băng

Trong mắt Liễu Triều Triều hận ý gần như trào thành lửa

Chưa đợi đầu đã cảm nhận một lực mạnh mẽ xô thẳng về phía mép hành lang

Thân thể hất văng ngoài trong khoảnh khắc theo bản năng vươn tay dường như nắm một cánh tay của ai đó

Ta và Liễu Triều Triều cùng lộn nhào khỏi thủy tạ đập mạnh xuống mặt băng trượt một đoạn dài mới dừng

Cú va chạm dữ dội khiến xương bả vai nhói buốt

Bên cạnh Liễu Triều Triều lăn một vòng lập tức bò dậy định chạy về phía bờ

Theo động tác của nàng rõ ràng âm thanh rắc rắc ghê rợn khi băng thân bắt đầu nứt

Ta chỉ kịp thét lên một tiếng:

“Đừng động đậy”

Thân bỗng chốc trống rỗng ngay đó là một cơn lạnh thấu xương quét trùm khắp cơ thể

Vừa hé môi nước hồ đã cuồn cuộn tràn mũi miệng khiến nghẹt thở

Trên bờ nha của Liễu Triều Triều thất thanh kêu gào

Ta như thấy một bóng lao như bay về phía

Chỉ thấy bàn tay từng cài trâm từng vuốt ve lọn tóc xanh – giờ đây nắm lấy Liễu Triều Triều đang chới với cạnh

Lục Vô Kỵ… đã chọn

Ý nghĩ xẹt qua tim như cả vạn con kiến cùng lúc gặm nhấm

Đau đến mức chịu nổi

Khi làn nước lạnh lẽo gầm gào lôi xuống sâu hơn bóng tối…

Một cánh tay rắn chắc đột ngột ôm chặt lấy nhấc bổng lên khỏi mặt nước phá vỡ màn băng

7

Nước hồ tràn phổi mê man mấy ngày mới dần tỉnh

Thu Sương trong suốt quãng thời gian hôn mê Lục Vô Kỵ từng xuất hiện một lần

Ta bật nụ tự giễu nhưng trong lòng chẳng thấy lạ

Liễu Triều Triều cũng rơi xuống nước cùng chắc hẳn cũng hôn mê nhiều ngày như

Lục Vô Kỵ tất nhiên là lo lắng cho nàng nhiều hơn

Ta nhớ năm đó lần dạo ngựa ở ngoại ô kinh thành Liễu Triều Triều thuần phục con tuấn mã nó nổi điên khiến và nàng cùng ngã xuống

Lục Vô Kỵ bỏ mặc lao thẳng về phía Liễu Triều Triều từng chút thương xót đều hiện rõ gương mặt

Ta đã chẳng còn nhớ khi thấy thế nào chỉ nhớ đó là lần đầu tiên vì Liễu Triều Triều mà nổi giận với Lục Vô Kỵ

Ánh mắt càng lúc càng lạnh cuối cùng mới cất giọng:

“Triều Triều là cô nhi nàng ở kinh thành lấy một thân chỉ

Lưu Âm phụ mẫu nàng đều còn cả nhà coi nàng như châu ngọc trong lòng bàn tay vì so đo với nàng ”

Nghĩ đến đây cổ họng dâng lên cơn ngứa rát

Ta bật ho dữ dội

Thu Sương vội vàng xoa lưng dỗ dành:

“Tiểu thư đừng buồn lòng Hầu phu nhân đã nặng tay trách phạt Liễu Triều Triều Người gả hầu phủ là làm chính thất dẫu nàng tiến phủ thì cũng chỉ thể thấp hơn một bậc chẳng tạo nổi sóng gió gì ”

Ta đầu ngoài cửa sổ

Bầu trời bé nhỏ tuyết trắng nhuộm đến chói mắt

Nếu như nuốt xuống bát cơm sống chỉ sợ nửa đời sẽ trói chặt trong hầu phủ rộng lớn

Ta uống hết chén thuốc đang định xuống nghỉ ngơi thì Lục Vô Kỵ chẳng màng ngăn cản xông thẳng nội thất

“Ta đến thăm nàng”

Ta chống dậy thẳng :

“Chàng là đến cầu xin cho nàng thật sự là đến xem ”

Lục Vô Kỵ mặt môi mím chặt Đó luôn là biểu hiện của mỗi khi chột

“Phải làm nàng mới chịu buông tha cho Triều Triều”

Ta ngẩng đầu tìm trong mắt một thoáng lo lắng dành cho

Tiếc thay – chẳng gì cả

Ta vẫn cam lòng cố thử một lần cuối:

“Ta hề đối địch với Liễu Triều Triều chỉ là thể để nàng bước phủ mà thôi

Nếu hầu phủ nhận nàng làm nghĩa chuyện cũ đều thể bỏ qua”

Nhìn thấy vẻ cứng ngắc thoáng hiện nơi gương mặt khẽ cúi đầu bật tự giễu

Trong lòng lạnh hẳn

Ta vốn dịu dàng nhưng kẻ yếu đuối

Nhà họ Thẩm chiếc thang cho hầu phủ mượn để trèo lên lấy lòng thánh tâm

Lục Vô Kỵ chẳng còn giấu nổi sự giận dữ gương mặt

“Phụ nàng đều vì mà chết chăm sóc nàng là trách nhiệm của

Nếu nàng dung nổi nàng thì hôn kỳ cứ trì hoãn ”

Lục Vô Kỵ – vị tiểu tướng quân tung hoành chiến trường – từng vì mà thu sát khí phơi bày một mặt ôn hòa

Lúc tứ hôn từng : “Lục Vô Kỵ hiện giờ là vì thật lòng yêu nên mới chịu ngoan ngoãn như ”

nếu một ngày nào đó còn yêu nữa…

Sát khí sớm muộn cũng sẽ biến thành lưỡi dao nhọn chĩa thẳng

Không ngờ lời của … cuối cùng ứng nghiệm

8

Sau khi Lục Vô Kỵ rời lâu bà vú bên cạnh mẫu thân bước vội

“Chuẩn bình phong Cố đại nhân đến thăm tiểu thư ”

Ta thoáng kinh ngạc ánh mắt đưa sang Thu Sương

Thu Sương khẽ đập đầu hối hận:

“Nô tỳ lo cho tiểu thư quá quên mất chính sự

Lần tiểu thư cứu đều nhờ công lao của Cố đại nhân”

“Cố đại nhân nào”

Thu Sương giúp vấn tóc đáp:

“Người ca tụng là ‘Ngọc Diện Diêm La’ ”

“Thiếu khanh Đại Lý Tự – Cố Uyên”

Nhắc đến Cố Uyên vốn dĩ chỉ biết đôi phần cũng là do từng vì Liễu Triều Triều mà tìm hôn sự cho nàng

Cố Uyên phụ mẫu đều mất sớm phụ thân đưa từ Thanh Châu về cùng học vài năm ở tộc học nhà họ Thẩm là học trò phụ thân xem trọng nhất

Ba năm mười bảy tuổi Cố Uyên một lần đỗ cao trở thành tân khoa trạng nguyên trẻ tuổi nhất triều đình

Khi cưỡi ngựa vinh quy lọt mắt xanh của Triều Khuê công chúa

Triều Khuê hồi cung khẩn cầu Thánh thượng ban hôn

Thánh thượng tuy yêu chiều công chúa nhưng Cố Uyên là thanh đao bén nhất trong tay ông thể cho cưới công chúa mà gò buộc

Ngài xoay trực tiếp ban cho Cố Uyên chức Chính Tứ phẩm Đại Lý Tự Thiếu khanh rõ ràng cho thiên hạ thấy hôn sự của – chỉ Thánh thượng mới thể định đoạt

Người dung mạo yêu mị mang dáng vẻ lạnh lùng

Huynh từng giống như Ngọc Diện Diêm La bằng xương bằng thịt

Cố Uyên bước dáng trầm xuống phía bên tấm bình phong

“Thân thể nàng đã khá hơn ”

Ta rời giường bước đến hành lễ:

“Đa tạ Cố đại nhân đã liều mạng cứu giúp”

Vừa thẳng dậy mắt tối sầm choáng váng

Bình phong rầm một tiếng đổ xuống

Cố Uyên nhanh hơn cả Thu Sương một bước

“Cẩn thận”

Vòng eo một bàn tay xương dài rõ nét đỡ lấy ôm chặt vững vàng giữ ngã

Giọng Cố Uyên trầm ấm chẳng còn vẻ lạnh nhạt thường ngày

“Giữ gì mấy lễ nghi hư ảo làm chi trời lạnh thế nàng rơi xuống nước hẳn ngoan ngoãn giường mà dưỡng bệnh mới đúng”

Hắn đỡ trở về giường cẩn thận kéo chăn gấm đắp lên tận khuỷu tay

Động tác dịu dàng đến mức khó tin

Thu Sương biết điều lập tức bưng chiếc bàn nhỏ đặt mặt Cố Uyên

Đợi xuống mới cất lời:

“Hôm Cố đại nhân đến hầu phủ”

Bốn mắt giao trong đáy mắt vốn sâu tĩnh thoáng xẹt qua một tia hoảng loạn khẽ gần như thể nhận

Hắn nghiêng đầu chậm rãi đáp:

“Đại Lý Tự đang tra án tiện đường ghé qua”

Thu Sương ở bên nhỏ giọng lẩm bẩm:

“ tiểu thư ở tận nội viện Cố đại nhân …”

Cố Uyên im lặng hồi lâu chẳng thốt nên lời

Ta vội đỡ lấy câu chuyện:

“Đại Lý Tự công vụ bận rộn đã phiền Cố đại nhân đến tận đây thăm ”

Hắn khẽ hừ một tiếng nơi chóp mũi đột nhiên ngẩng đầu ánh mắt nóng rực chiếu thẳng về phía

“Vừa từ chỗ thầy trở về ý tứ của đại ca nàng là hủy bỏ hôn sự với hầu phủ

Nếu đó cũng là điều nàng mong … thì việc tấu trình thánh thượng cứ để lo”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.