6
Tống Thành một dọn dẹp căn nhà thậm chí còn tìm đồ che khung cửa sổ đã thủng
Hắn mắt sưng húp với cứ tạm ở tạm
Tôi gật đầu thực vẫn thể ở
Những năm mới rời quê chúng đã từng khổ sở thế nào
Tiền nước tiền điện cái gì cũng dè sẻn Một đồng thừa cũng chẳng dám tiêu
Trời đông giá rét đến cả một chiếc chăn thêm cũng dám mua
Tôi thương Tống Thành mua bánh bao và màn thầu ăn màn thầu đưa cho bánh bao Hắn gật đầu bảo đến khi ăn xong cắn một miếng thì mới nhận cái bánh bao về tay
Những ngày nhường từng miếng thịt chúng thực sự yêu
Có lần củ khoai lang nướng bên đường mà bước nổi chân đói đến mức lưng dính bụng chỉ ăn một miếng trong túi tiền ăn củ khoai đó là hôm sẽ nhịn đói cả ngày đáng
Tống Thành chẳng thèm nghĩ chạy ào mua một củ to nhất ôm trong lòng chạy về phía đến nơi thì khoai vẫn còn nóng hổi
Tôi luôn nhớ củ khoai lang đó là củ khoai ngọt nhất đời
Tống Thành ăn ngon lành mà tự dưng buồn bã : “Tiểu Trúc em khổ Sau khá lên sẽ đưa em thật nhiều thật nhiều tiền”
Và thực sự làm Những năm đó là quản lý bộ tiền bạc của Tống Thành
Cuộc sống chúng ngày càng nhà ở đổi cái sang cái khác ăn mặc càng lúc càng đầy đủ cũng bận rộn hơn cái ôm ấm như lửa năm nào… đã lâu cảm nhận nữa
Bây giờ về chốn cũ sống như xưa
Tôi trêu Tống Thành: “Tổng giám đốc Tống cứ coi như ôn khổ cực để biết trân trọng hiện tại ”
Tống Thành đùa : “Ở bên em bao giờ thấy khổ”
Tối đó thể nấu ăn hai chúng dạo đến nhà bà Vương mua bánh bao ăn
Bà Vương thấy chúng thì vui bao năm nay chúng thành đạt bà cũng tự hào thay
Bà cụ nắm tay chúng lâu vỗ vỗ tay vui mừng : “Con bé ngoan con nhầm ”
Bà cao giọng : “Hồi đó đã bảo cô với thằng bé nhà họ Tống nhất định sống Mẹ cô tin đã mà”
Bà cụ nhất quyết lấy tiền lén đặt tiền bàn kéo Tống Thành ngoài
Bà cụ còn nhét cho nhiều bánh chạy cửa gọi với theo: “Các con sống cho thật nhé sống cho ”
Bà cụ ở tuổi chỉ mong con cháu sống yên chúng gật đầu nhận lời mới
Chúng sẽ sống dù là một … cũng sẽ sống
Về đến nhà Tống Thành chuyện nhiều hơn một chút dọn bàn : “Em vẫn thích bánh nhà bà Vương nhất”
“Vào thành phố vẫn nhắc tới”
Tôi : “Ừ em vốn thích bánh đậu nhưng bánh bà làm em thể ăn liền ba cái đấy”
Hồi nhỏ chơi mệt chạy sang nhà hàng xóm xin ăn buổi tối thì mẹ xách tai khắp xóm trả nợ ai cũng
Họ thật sự đã chứng kiến lớn lên
Không chỉ họ mà còn con suối nhỏ núi cây cổ thụ phía làng và cả cánh đồng hoa cải rộng mênh mông
Tất cả… đều lớn lên
Cũng … yêu Tống Thành
Ánh đèn đầu lắc lư phủ lên đối diện một lớp ánh sáng thật dịu dàng
Tống Thành vụng về làm việc nhà lâu đụng tới nên phần lóng ngóng
khi mặt vẫn mang theo nụ nhiệt thành lục trong túi mừng rỡ : “Có bánh nhân đường ”
Bánh đường
Ngày Tết năm xưa Tống Thành liều mẹ bắt mắng để trèo qua tường ôm ngắm pháo hoa trong lòng luôn giấu một chiếc bánh nhân đường
Hắn : “Tiểu Trúc ăn bánh đường cả năm sẽ ngọt ngào”
Vì thế mỗi năm đều cố chấp đợi chiếc bánh đó chỉ nó cuộc sống của mới ngọt ngào suôn sẻ
Rồi đến một năm nọ nhận chiếc bánh đường thuộc về
Tống Thành bận hiểu
Tôi hiểu — là tình yêu đã trở nên giả dối
Cho đến tận bây giờ vẫn tin chiếc bánh sẽ khiến cuộc sống trở nên Vì nó… lòng mới thấy đắng
Tôi nhận lấy bánh đường chọn món khác để ăn Tống Thành cũng gì chúng lặng lẽ dùng bữa tối
Đường xa mệt mỏi ăn nhiều Tống Thành chút lo lắng hỏi khỏe
Tôi nghĩ — lần cuối Tống Thành hỏi ăn no là khi nào nhỉ
Tại chỉ thể cùng chịu khổ nhưng thể chia ngọt
“Tôi ăn vô”
Đó là thật Nhìn Tống Thành nghĩ đến Tống Thành
Người thì ở ngay mắt nhưng sớm đã còn là từng nhớ thương nữa
7
Có lẽ lời lúc nãy đã làm tổn thương Tống Thành dọn dẹp bàn xong thì sân mãi cho đến khuya
Lúc đã mang theo lạnh ngoài trời : “Mưa ”
Tôi gật đầu bảo ngủ sớm Hắn khựng một lúc mới : “Đêm nay lẽ sẽ lạnh…”
Tôi hai chiếc chăn cũ lôi từ giường : “Sẽ lạnh ”
Hắn vẫn cố chấp: “Anh… thấy sẽ lạnh đó”
“Tống Thành” cắt ngang lời biện hộ vụng về của “Về thành phố làm thủ tục ly hôn ”
Sắc mặt tái nhợt trong chớp mắt như thể ngờ nhắc đến chuyện lúc
Hắn cũng biết thôn Đông nhỏ giống nơi khác
Nơi lưu giữ linh hồn của chúng — linh hồn từng yêu
“Tiểu Trúc thương lượng ”
Tôi lắc đầu: “Không cần thương lượng nữa”
Tôi ngẩng đầu : “Tống Thành đã cho cơ hội ”
“Sinh nhật con gái một năm cắt bánh xong thì đã đừng vẫn Anh ”
Tống Thành cúi đầu do dự Tôi thở dài : “Đến hôm nay Tống Thành vẫn thể từ miệng một câu thật lòng ”
Hắn cắn răng thật chặt: “Cô ốm sốt cao nhờ đến bệnh viện xem giúp”
Tôi gật đầu: “Quyền nuôi con thuộc về ”
“Tiểu Trúc” — giọng bật lên nhanh chóng ủ rũ cúi đầu
Hắn bước lên nắm tay : “Tiểu Trúc thể đừng ly hôn ”
Lần đầu tiên Tống Thành hỏi như — Có thể đừng ly hôn
“Không thể Ngủ ”
Tôi lưng với tiếng gió thổi ngoài cửa sổ Dù là mùa hè gió đêm từ triền núi vẫn mang theo chút lạnh
khung cảnh quen thuộc khiến lòng bình yên quá khứ bất ngờ ùa về trong trí nhớ
Tôi mơ
Trong mơ mười tám tuổi mặc chiếc váy đỏ từ triền núi cao chạy lao xuống lao vòng tay Tống Thành
Hắn nhất quyết cõng về nhà sợ lúa cắt trầy chân
Tôi cứ nũng nịu ngừng hỏi thay đổi
Trời yên ả mây lặng lẽ rõ giọng thiếu niên trong veo:
“Anh mãi mãi thay đổi”
Trong mơ cũng rơi nước mắt
Đồ lừa đảo
Tống Thành đúng là một kẻ dối trá từ đầu đến cuối
Không biết nhà ai đang tổ chức cưới hỏi trời sáng đã vang tiếng pháo “đùng đùng” rộn ràng mang theo niềm vui
Tôi mở mắt hoảng hốt — cứ như là giao thừa năm nào chỉ một lát nữa thôi Tống Thành sẽ ló đầu lên từ cửa sổ đôi mắt long lanh
Trong lòng sẽ một chiếc bánh nhân đường nóng hổi sẽ : “Tiểu Trúc ăn bánh đường cả năm sẽ ngọt”
Rồi tiếng chuông năm mới vang lên chúng đón một năm mới bắt đầu
“Tiểu Trúc…” — Tống Thành bỗng lên tiếng giọng đã nghẹn “Chúng thể bắt đầu ”
Tôi ngẩn nghĩ xem “bắt đầu ” là từ
Từ mà bắt đầu
Làm … để bắt đầu
Tình cảm từng dành cho rực cháy biết bao tình yêu chân thành đến mức lãng quên thời gian cam lòng buông bỏ… làm mà sống
Tôi làm
Vì thế im lặng Một lúc lưng truyền đến ấm
Lúc mới chợt nhận — Tống Thành đang
Tôi nhắm mắt thật chặt với : “Tống Thành đêm quyết rời bên cô nước mắt đã chảy cạn ”
Tôi cũng đã từng cũng từng đau lòng cũng từng níu lấy hỏi liệu thể trở về nhà
Nếu khi về lẽ chúng sẽ bắt đầu
nước mắt giữ đã quyết rời — điều hiểu từ lâu
Tống Thành hiểu bây giờ… cũng quá muộn
Chỉ là chúng đã về hai hướng ngược quá lâu chẳng thể đầu nữa
Hôm định đến trường làng xem một chút Tống Thành vẫn lặng lẽ theo
Băng qua con đường nhỏ từ xa thấy ngọn đồi quen thuộc trong giấc mơ
Tống Thành cũng ngẩng đầu theo ánh mắt thấy cả một rừng trúc mắt
Năm đó khi công việc khởi sắc Tống Thành hào hứng dắt về quê nhất quyết trồng một rừng trúc
Hắn — đây là minh chứng cho tình yêu của chúng
Nhiều năm qua những cây trúc xiêu vẹo thuở nào giờ đã thành rừng rậm rạp
Cảnh xưa còn chẳng còn như
Tôi lên đồi chỉ lặng lẽ tiếp Phía là nhà hỷ sự pháo hôm qua tạo thành thảm đỏ rực như thể chỉ cần bước qua đó là sẽ chạm đến hạnh phúc
Tôi và Tống Thành con đường về phía cuối con đường — nơi từng là điểm kết thúc hạnh phúc của chúng
Mắt Tống Thành đỏ hoe bước lên định nắm tay Tôi hiểu — cùng thêm một lần nữa
nắm
Bàn tay đã buông thì cần nắm nữa Mỗi một đường thôi
Từ xa thấy ngôi trường ngày xưa chúng học Những năm kiếm tiền Tống Thành đã góp tiền sửa sang
Mái ngói đỏ rực lớp học sáng sủa tiếng bài vang vọng khắp sân trường
Nhìn qua cửa sổ là cả một cánh đồng hoa cải trải dài bất tận
Chói chang đến mức khiến hoa mắt
Tống Thành hiệu trưởng kéo trò chuyện vài câu chúc mừng trở về thì cúi theo con đường nhỏ chạy về phía cánh đồng hoa cải
Tôi nhắm mắt dường như còn thấy cô gái má đỏ hồng chạy xuống từ đồi thở hổn hển ánh mắt lấp lánh rằng cô đã chờ lâu
Rất lâu… mới đợi trong lòng
Cậu thiếu niên mười tám tuổi khẽ cong môi từ lưng đưa một bó hướng dương rực rỡ
Cậu xin sẽ để cô chờ nữa
Tôi mở mắt mắt phủ xuống một bóng râm Tống Thành đưa tay che mắt : “Chói lắm lát nữa hãy mở ”
Tôi nhắm mắt nhưng nước mắt lặng lẽ tràn nơi khóe
Tôi bỗng hỏi cô gái mặc váy đỏ — nếu sớm biết sẽ chờ đợi nhiều năm như năm đó còn nhận lấy bó hoa hướng dương đó
Còn nhận
Trên đường về nhịn đầu
Giữa cánh đồng hoa cải bạt ngàn hình như vẫn còn đó… một thiếu niên ôm bó hướng dương
Cậu mỉm với trong mắt chứa cả dải ngân hà rực rỡ nhất
Cậu : “Anh yêu em nhất”
Cậu : “Em đừng đầu ”