Ta dáng vẻ của chọc :
“Triển hộ vệ ngươi đấy chứ”
Triển Dực hít sâu một như thể hạ quyết tâm điều gì đó
Vừa định mở miệng thì phía chợt vang lên một tiếng động khẽ
Cửa mở Từ Trường Phong và tiểu thư tay trong tay bước ngoài
Gió đêm xuân vẫn còn chút lành lạnh sợ nàng nhiễm lạnh liền cẩn thận kéo kín áo choàng cho nàng:
“A Doanh nàng cứ yên tâm chờ trở về”
Hoa đào rơi loạn như cơn mưa hồng
Ta kéo tay áo Triển Dực hạ giọng hỏi định gì
“Không gì”
Thiếu niên nhướng mày trở về dáng vẻ lười nhác thường ngày
Hắn chẳng chuyện gì quan trọng chờ thắng trận trở về cũng muộn
trận kéo dài suốt nửa năm vẫn hồi kết
Vài tháng đầu thỉnh thoảng Bắc địa còn gửi thư về
Gần đây thì một chút tin tức cũng tiểu thư chẳng buồn ăn uống sắc mặt tiều tụy trông thấy rõ
Ta thấy trong mắt gấp trong lòng
Muốn nàng ăn đôi chút mỗi ngày đều lải nhải nhờ mấy bà trong bếp nghĩ món mới cho nàng
Hôm tin tử trận của Từ Trường Phong truyền về Vọng Kinh vặn đến Phúc Nguyên Trai mua loại điểm tâm mà tiểu thư thích nhất
Vừa về tới phủ liền chạm mặt tiểu tư bên cạnh Đại công tử
Thấy vẻ mặt nó nặng trĩu bước đến hỏi han vài câu
Thiếu niên vốn trầm cau mày chặt đến mức phát run mở miệng giọng đã nghẹn ngào:
“Tin từ trong cung mới đưa tới… Bảy ngày Nhị công tử tử trận nơi sa trường thi thể tìm thấy…”
Gì cơ
Từ Trường Phong tử trận … Vậy còn tiểu thư…
Ta hoảng loạn xoay lao về nội viện còn bước chân đã tiếng thút thít khắp sân
Các nha bà vú đều đang lau nước mắt
Tiểu thư nhưng mặt trắng bệch đến dọa :
“Cừ Trúc phụ thân bảo thi thể Trường Phong ca ca tìm chắc chắn vẫn còn sống chỉ là thương hoặc vây khốn tạm thời thôi đúng ”
Chiến trường chất xác như núi
Thi thể còn tám phần đã dữ nhiều lành ít
đôi mắt mờ sương mặt lời nghẹn nơi cổ họng
Tim đau nhói gật đầu thật mạnh:
“Tiểu thư Nhị công tử là phúc nhất định sẽ gặp dữ hóa lành”
4
Ta sợ tiểu thư nghĩ quẩn liền một bước cũng rời mà canh chừng bên nàng
Nào ngờ họa vô đơn chí phương Bắc tin mới thì Thái phó xưa nay thanh liêm bất ngờ cuốn một vụ án tham ô từ nhiều năm
Bệ hạ nổi giận lập tức đem Thái phó cùng Đại công tử giam ngục chiếu theo thánh chỉ những môn sinh kêu oan cho Thái phó cũng lần lượt bắt giam
Tiểu thư hiểu rõ tính tình phụ thân tin chắc oan uổng
Nàng ngày ngày chạy đôn chạy đáo nhưng những đồng liêu xưa nay từng thân thiết với Thái phó đồng loạt đóng cửa tránh mặt
Chưa đầy mấy hôm Thái phó đã chọn tự vẫn trong ngục
Trước khi chết lấy máu lên áo tù để thư nhận tội thừa nhận từng tham ô Cũng bởi Đại công tử phán trảm tháng sẽ hành hình
Đòn qua đòn khác đã tới khiến tiểu thư đau khổ tột cùng
Lúc tuyệt vọng lối thoát một kẻ ăn chơi tiếng trong kinh thành – Lục Tuân – chủ động tìm đến phủ nguyện giúp nàng cứu mạng Đại công tử
Trên đời chuyện bánh từ trời rơi xuống mà Lục Tuân vô duyên vô cớ tay giúp đỡ
Tiểu thư im lặng một hồi chậm rãi mở lời:
“Công tử điều kiện gì cứ thẳng”
Lục Tuân si mê tiểu thư đã lâu liền mặt dày thổ lộ điều kiện là: cưới nàng
Hắn tiểu thư ánh mắt giấu nổi tham luyến
Ta gần như tin nổi tai mắt mở to sững sờ
Tiểu thư dung nhan diễm lệ tài văn chương những công tử thế gia yêu mến nàng trong kinh thành nhiều kể xiết
Mà Lục Tuân đã cưới vợ từ năm ngoái lời chẳng là tiểu thư làm
Lục Tuân cảm thấy gì đường đột còn nắm lấy tay nàng bày dáng vẻ si tình:
“A Doanh thật lòng yêu nàng”
“Ta biết bảo nàng làm là thiệt thòi nhưng nàng yên tâm chờ khi sóng gió qua sẽ nâng nàng làm bình thê”
Điệu bộ cứ như thể chắc chắn nàng sẽ từ chối
Mưa thu rả rích từng giọt rơi lộp độp bên khung cửa nhuộm cả trời đất thành một mảnh u ám
Tiểu thư ngoài cửa sổ ngắm bầu trời xám xịt khẽ gật đầu:
“Được thôi”
“Chỉ cần ngươi cứu ca ca nguyện gả cho ngươi”
Lục Tuân lời hứa của nàng lập tức hớn hở rời
Ta cảm thấy xứng với tiểu thư liền khuyên nàng suy nghĩ :
“Hắn rõ ràng là thừa nước đục thả câu Kinh thành còn bao nhiêu thế gia quyền quý từng giao tình với Thái phó chúng thể đến từng nhà cầu cứu thế nào cũng nguyện ý mặt vì Đại công tử…”
Ta lải nhải khuyên đủ điều nhưng tiểu thư chỉ nhẹ nhàng lắc đầu:
“Cừ Trúc thể tìm đều đã tìm ”
“ hiện giờ ngoài nhà họ Lục triều đình còn ai dám liều đầu vì ca ca nữa ”
Vụ án tham ô của Thái phó năm xưa liên quan đến Thái tử tiền nhiệm – đã mất năm năm
Vị Thái tử văn võ song từng bệ hạ sủng ái Tiếc rằng trời xanh đố kỵ tài năm đó ngài nam hạ cứu tế chẳng may nhiễm dịch qua đời Tiên hoàng hậu chịu nổi nỗi đau mất con đó lâm trọng bệnh chẳng bao lâu cũng băng hà
Cái chết của Thái tử và Hoàng hậu năm xưa là vết sẹo khắc sâu nơi lòng bệ hạ mỗi khi nhắc đều như xát muối tim
Mà Thái phó – từng Thái tử kính trọng nhất – cáo buộc chính là kẻ chủ mưu biển thủ bạc cứu tế năm khiến danh tiếng Thái tử vấy bẩn bệ hạ thể dễ dàng tha cho nhà họ Tạ
Những quan viên từng thân thiết với Thái phó vì hiểu rõ điều nên mới tránh tiểu thư như tránh ôn dịch
Còn Lục Tuân tuy là kẻ ăn chơi vô dụng nhưng cô cô của chính là Lục quý phi – hiện đang chưởng quản lục cung Dưới gối quý phi Tứ hoàng tử – đang thánh sủng bậc nhất khả năng kế vị trong tương lai
Nếu đến nhà họ Lục còn cứu Đại công tử thì e rằng cả thiên hạ cũng chẳng ai làm nổi nữa
“ mà làm … chẳng đang đánh đổi cả cuộc đời của ”
“Đại công tử ngày thường thương nhất nếu biết … trái tim e rằng sẽ đau đến nát vụn…”
“Còn Nhị công tử nữa đã thắng biết bao trận chiến biết chỉ vài hôm nữa là trở về ”
“Tiểu thư là… chúng đợi thêm chút nữa ”
Vừa nước mắt đã lã chã rơi
Tiểu thư mỉm
Nàng đưa tay lau nước mắt cho dịu giọng :
“Thực Lục Tuân cũng đến nỗi quá tệ”
“Ít nhất giữa lúc ai cũng chọn an né tránh vẫn nguyện mạo hiểm vì – chẳng cũng là điều đáng quý ”
Ngoài hiên mưa thu vẫn ngừng rơi
Ta lắng tiếng mưa lộp độp trong lòng càng thêm nặng nề
Ta hiểu
Nếu thật lòng thương một thể nhẫn tâm nhân lúc khốn cùng mà điều kiện như …
5
Lục Tuân xếp hàng thứ sáu trong nhà là con út nên từ nhỏ đã trưởng bối trong tộc nuông chiều hết mực
Không biết dùng cách gì thật sự thuyết phục Lục quý phi cầu tình cho nhà họ Tạ cứu mạng Đại công tử
Chỉ là miễn tội chết thì tội sống vẫn thể tránh
Đại công tử lưu đày đến Lĩnh Nam ngoài bộ gia sản nhà họ Tạ cũng tịch thu
Trước ngày phủ niêm phong tiểu thư đã phát trả bộ khế ước bán thân cho nha và gia nhân trong phủ trong đó cả của
Nàng định mang theo đến Lục phủ nhét khế ước cùng mấy tờ ngân phiếu tay :
“Cừ Trúc từ hôm nay trở ngươi đã là tự do”
“Với bản lĩnh của ngươi dù ở nơi cũng đều thể sống thật ”
Ta biết nàng làm là vì nghĩ cho
làm chuyện dễ dàng những khổ cực tương lai còn biết sẽ gánh bao nhiêu làm thể yên tâm rời
“Nếu mang theo mai sẽ tự bán thân Lục phủ”
Tiểu thư còn cách nào với
Nàng nhắm mắt hai hàng lệ cứ thế lăn dài má:
“Cừ Trúc thật sự sợ…”
“Ta sợ nếu giữ ngươi bên cạnh sẽ khiến ngươi liên lụy chịu khổ”
Ta ôm lấy nàng lòng nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi:
“ thì lo cho Nếu để một Lục phủ đến một để thổ lộ cũng thì biết ăn ngủ làm cho yên đây”
Đêm tiểu thư bảo ngủ cùng nàng
Nàng bận rộn cả ngày đến chiều một trận xuống đã chìm giấc ngủ
Ta ngắm gương mặt yên tĩnh của nàng bất giác nhớ đến lần đầu canh đêm cho nàng — cũng là một đêm thu se lạnh như thế
Nàng sợ lạnh liền kéo lên giường cùng
Khi đó vú nuôi của nàng – bà Lý – vẫn còn sống Sáng sớm bà phòng hầu tiểu thư rửa mặt thấy ngủ say bên giường liền xắn tay áo định vặn tai một trận Tiểu thư lập tức dang tay che chở:
“Là đòi Cừ Trúc ngủ cùng nếu vú phạt nàng thì cứ phạt cả luôn ”
Bà Lý bất đắc dĩ chỉ thở dài một tiếng lần như nữa
Thế nhưng lần vẫn lần nữa
Tiếng ngày xưa dường như còn vang bên tai nhưng những tháng năm tươi như thế… e là từ nay về chẳng thể nào nữa
6
Ngày Lục Tuân nghênh tiểu thư nhập phủ Vọng Kinh rơi trận tuyết đầu tiên của mùa đông
Theo tục triều nạp bày yến cưới bái trời đất cha mẹ; tiểu thư chỉ thể một chiếc kiệu nhỏ bọc vải xanh từ cửa hông Lục phủ mà khiêng
Màn đêm buông thấp tuyết trời rơi càng lúc càng dày
Tuyết to như lông ngỗng từng bông từng bông rơi xuống Ta lặng lẽ sát bên kiệu trong lòng chỉ thấy đạo trời bất công
Tiểu thư nhà hiền lành như tiên lẽ “mười dặm hồng trang” mà gả cho trong lòng chứ như bây giờ một chiếc tiểu kiệu qua loa cho xong chuyện
Lục Tuân để tâm chuyện tiểu thư nhập môn chẳng những chuẩn hồng khăn che mặt và rượu hợp cẩn còn sai rải đậu phộng hạt sen giường từ sớm
Trong phòng nến long phượng lặng lẽ cháy Hắn cầm cân hỷ trong tay mừng đến mức bàn tay vén khăn cũng khẽ run:
“A Doanh cuối cùng nàng đã là của ”