Lạnh Lẽo Mùa Thu

Lạnh Lẽo Mùa Thu - Chương 4



Hận cả Lục phu nhân

Và… hận chính bản thân vô năng

Tiểu thư chẳng bận tâm mấy

Nàng bình thản chấp nhận những lời của Lục phu nhân cứ như mất đứa con… vốn là nàng

Ngày Lục Tuân trở về vặn trúng sinh thần của tiểu thư

Việc Cửu hoàng tử xử lý sứ vụ thành công khiến theo cũng thơm lây Lục Tuân về phủ đã vội vã chạy đến Nguyệt Hoa viện bao nhiêu tơ lụa ngọc ngà do bệ hạ ban thưởng đều đem dâng tới tận cửa

“A Doanh để nàng chịu uất ức ”

“Nàng tâm nguyện gì cứ thẳng nhất định giúp nàng toại ý”

Ánh mắt ngập tràn ôn nhu

khi tiểu thư bảo nghĩ cách đưa Đại công tử trở Vọng Kinh thời cơ tới bảo nàng đổi sang nguyện vọng khác

Tiểu thư thẳng ánh mắt sáng mà lạnh:

“Nửa năm qua gửi cho ca ca biết bao nhiêu bức thư đến nay từng nhận một lá hồi âm nào”

“Chàng xem vì ”

Lục Tuân trầm ngâm một thoáng:

“Có lẽ đường xá xa xôi thư hồi kịp tới; cũng thể là đưa thư sơ suất làm mất …”

Hắn nắm tay nàng dịu giọng:

“A Doanh biết nàng nhớ ca ca Nàng cứ một bức nữa mai sẽ sai tâm phúc đích thân đến Lĩnh Nam trao tận tay cho ”

“Không cần phiền phức thế ”

Tiểu thư khẽ lắc đầu:

“Ta đến Lĩnh Nam đổi gió thăm ca ca Phu quân thấy thế nào”

Vừa xong Lục Tuân liền nhíu mày:

“Lĩnh Nam nơi biên viễn hiểm trở nàng thân thể yếu đuối thể đến vùng đất độc khí ”

Lời Trần thị hôm nọ vốn tiểu thư chỉ bán tín bán nghi

lúc thái độ né tránh của Lục Tuân khiến nàng thể tin: những gì Trần thị … đều là sự thật

Nàng từng thật lòng cùng sống qua ngày nay… đã lạnh tâm

Nàng ngẩng đầu thẳng vấn đề:

“Lục Tuân ca ca … đã chết đúng ”

Câu hỏi thốt đột ngột gương mặt Lục Tuân thoáng cứng đáy mắt vụt qua một tia hoảng loạn

“Là ai nhiều chuyện bậy mặt nàng”

“Ca ca nàng đang bình yên ở Lĩnh Nam đã đợi khi bệ hạ nguôi giận sẽ đưa trở về…”

“ nếu ca ca còn sống thì bệ hạ làm nguôi giận ”

Bệ hạ từng định tha cho Đại công tử

Chỉ là Thái phó là cựu thần theo bệ hạ từ thời còn là Thái tử Nếu bức ép đến đường cùng khó tránh khỏi điều tiếng

Vì để bảo danh tiếng nhân hậu của bản thân ngài theo lời Lục quý phi miễn tội chết cho Đại công tử lưu đày về tận Lĩnh Nam ngàn dặm xa xôi

Thiên tử đã ban đại ân như thế nếu Đại công tử chẳng may chết giữa đường… thì cũng chỉ là số mệnh bạc bẽo

Còn Lục Tuân khi biết rõ nội tình liền thừa cơ trục lợi lừa tiểu thư gả cho làm

Gió nổi lên thổi rụng từng cánh hợp hoan hoa trong sân

Tiểu thư khẽ cong môi giọng đầy xót xa và đau đớn:

“Lục Tuân từ đầu đến cuối vẫn luôn lừa ”

9

Thấy chuyện đã vỡ lở Lục Tuân dứt khoát còn giấu giếm

“A Doanh lừa nàng là sai”

“Ta xin Sau nhất định sẽ bù đắp cho nàng ”

Lời đã toạc Lục Tuân trong lòng ngược chẳng còn kiêng dè gì vài câu dỗ dành qua loa liền cúi định thân cận với tiểu thư

Tiểu thư lập tức đẩy mạnh

“Lục Tuân hãy hưu ”

Nàng vốn chỉ vì cứu ca ca mà ủy thân làm cho Nay ca ca đã chết bảo nàng làm còn thể tiếp tục nhẫn nhịn để mặc thân cận như

nàng là thất danh chính ngôn thuận đón phủ văn thư ghi nhận tại nha môn Nếu rời khỏi Lục gia nhất định hưu thư

Lục Tuân nhíu mày giọng điệu bắt đầu mất kiên nhẫn:

“A Doanh giận dỗi cũng chừng mực”

Lục gia đang lúc như mặt trời ban trưa Lục Tuân từ nhỏ nâng niu chiều chuộng Nay hiếm hoi cúi đầu dỗ dành còn nàng lạnh mặt tức khí trong lòng lập tức bốc lên

“Ta đã xin cũng hứa sẽ bù đắp nàng còn lòng ”

Sát khí quanh tràn còn tiểu thư thì vẫn đưa hưu thư đến mặt giọng mềm mại nhưng dứt khoát:

“Chúng từng rõ cứu ca ca sẽ gả cho làm Nay lời đã giữ thì cũng nên đưa một tờ hưu thư để rời khỏi Lục phủ”

Trong phòng thoáng chốc im lặng như tờ

Lục Tuân lật lật tờ hưu thư bỗng bật lạnh:

“Tạ Doanh một năm qua hết lòng hết với nàng mà chỉ vì chuyện nhỏ nhặt nàng đã rời bỏ Trái tim nàng làm bằng đá ”

“ chuyện chuyện nhỏ”

Tiểu thư mím chặt môi vành mắt hoe đỏ:

“Ca ca đã chết Ngay cả hài cốt cũng ai lo liệu Ta làm thể… bình yên mà sống tiếp trong Lục phủ chứ”

Sự cương quyết trong thái độ của nàng chọc giận Lục Tuân

Sắc mặt sa sầm xé nát hưu thư trong tay:

“Lục phủ nhà nơi đến thì đến là ”

“ Ta quả thực cứu ca ca nàng Tạ Doanh nàng đừng quên chính là đã cứu mạng nàng Cha nàng phạm tội lớn tru di cửu tộc Nếu nhờ cầu xin cô cô mặt thì nàng đã sớm đày làm quan kỹ trong giáo phường ”

Hắn gầm lên đột ngột đẩy tiểu thư ngã xuống giường cả đè lên:

“Trước quá nuông chiều nàng mới khiến nàng thành vô pháp vô thiên như bây giờ Hôm nay dạy cho nàng biết thế nào là quy củ là thể thống”

Ta lao lên ngăn cản liền đá một cước văng đất

Lục Tuân giận dữ quát:

“Người cả Mau lôi con tiện tỳ ngoài cho ”

Ta kéo tóc lôi xềnh xệch khỏi phòng

Ánh nến lập lòe cửa sổ cùng tiếng vùng vẫy của tiểu thư vang vọng trong gió

Chốc lát trong phòng chợt truyền tiếng kêu đau đớn của Lục Tuân

Bọn hạ nhân ngoài cửa lo chuyện chẳng lành thèm để ý tới nữa vội vã xông xem xét

Cửa phòng đẩy tung mùi máu tanh lập tức xộc mũi

Tiểu thư dùng con dao nhỏ giấu gối đâm thương Lục Tuân

Nàng thu co rúm ở góc giường nước mắt còn đọng mặt Đôi tay run rẩy nắm chặt chuôi dao lưỡi dao vẫn loang máu đỏ tươi

Lục Tuân ôm lấy cánh tay đang rỉ máu sắc mặt u ám như mưa gió sắp giáng lạnh lùng nàng chằm chằm:

“Tạ Doanh cả đời nàng đừng hòng rời khỏi Lục phủ”

“Ta… sẽ đợi đến ngày nàng quỳ gối lóc cầu xin về”

10

Lục Tuân cấm túc tiểu thư

Hắn cố ý để nàng chịu chút khổ sở suốt nửa tháng bước chân tới Nguyệt Hoa viện

Đám hạ nhân trong phủ vốn quen sắc mặt chủ mà hành xử thấy tiểu thư thất sủng liền ngang nhiên mặt khắt khe với chúng

Món ăn từ phòng bếp mỗi ngày một tệ đừng là chẳng lấy một miếng mặn ngay cả cơm đưa tới cũng đã bốc mùi thiu thối

Tiểu thư gầy rộc từng ngày mỏng manh như chỉ cần một trận gió cũng thể cuốn

Ta dùng bạc mua chuộc gác cổng để tự ngoài mua ít thực phẩm tươi nấu nướng trong viện nhưng họ chẳng chịu nhận bạc của :

“Lục lục công tử dặn trông nom cho Tạ di nương Trước khi nàng nghĩ thông suốt ai cũng bước khỏi Nguyệt Hoa viện nửa bước”

Vài ngày tiểu thư phát sốt cao mê man nắm chặt tay mà lẩm bẩm:

“Cừ Trúc là với ngươi…”

“Khế ước bán thân của ngươi luôn giữ trong hộp trang sức Trong còn mấy tờ ngân phiếu để dành cho ngươi Đợi chết ngươi hãy cầm bạc rời phủ sống cho thật ”

Gió thu kèm theo mưa lạnh lẽo táp lên mặt

Lạnh thấu tận xương

Tiểu thư đã buông xuôi

Nàng sinh lòng cầu tử dùng cái chết để đổi lấy tự do cho

Võ phòng thân của nàng là do Từ Trường Phong đích thân dạy Hôm Lục Tuân ép nàng nếu nàng thật sự chỉ một nhát dao là thể lấy mạng tự vẫn kết liễu

nàng làm

Bởi vì… nếu nàng giết tự sát cũng thể sống nổi

Chính vì lo cho nàng mới đâm chết Lục Tuân ngay hôm đó

Cũng như bây giờ

Ta… cũng thể chỉ nàng chết ngay mắt

11

Ta gạt nước mưa và nước mắt mặt lấy vài tờ ngân phiếu trong hộp trang sức bước nhanh ngoài

Vừa bước khỏi phòng đã hai mụ mama canh gác chặn

Chúng mang tên Lục Tuân nhất quyết cho rời viện mời đại phu:

“Chỉ là nhiễm chút phong hàn thôi Ngươi lấy nước lau cho Tạ di nương vài lần là ”

Ta cố nén giận lén nhét ngân phiếu tay hai :

“Dì Đỗ vợ chồng nào chẳng đôi lúc cãi vã Hai chẳng từng thấy Lục lục công tử từng sủng ái Tạ di nương thế nào Nay nếu bệnh tình nàng sơ suất gì ngày mai Lục công tử nổi giận ai trong chúng gánh nổi”

Hai xong liền trầm mặc

Cấm túc thì một chuyện nhưng nếu chết… là chuyện khác

Sau khi trao đổi ánh mắt chỉ thả ngoài họ còn cho biết hiện Lục Tuân đang nghỉ tại thư phòng:

“Cừ Trúc gốc rễ vấn đề là ở Lục lục công tử Dù hôm nay ngươi mời đại phu lời cũng thể bước chân phủ”

“Công tử ngủ ở thư phòng là đang giận Tạ di nương đó Ngươi là khéo léo cố khuyên nhủ Tạ di nương một chút bảo nàng mềm mỏng xin chuyện chẳng liền xong ”

“Chủ tử hòa thuận bọn hạ nhân cũng dễ sống hơn Ngươi đúng ”

Chúng nhận bạc của đương nhiên hi vọng tiểu thư và Lục Tuân làm lành trở

Vả nếu về lâu dài mà hầu hạ một di nương thất sủng cũng chẳng chuyện ho gì

Ý tứ trong lời họ làm hiểu

Chỉ là tính tình của tiểu thư… là rõ nhất

Bề ngoài nàng mềm yếu bên trong cứng như đá




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.