Nàng thà bệnh chết cũng tuyệt cúi đầu cầu xin Lục Tuân
Đêm thu yên tĩnh cơn mưa kéo dài khiến cỏ cây trong viện lộ dáng vẻ thê lương khắc nghiệt Trên những cành cây từng xanh mướt nay chỉ còn vài ba chiếc lá úa màu
Ta dùng chiêu cũ lấy ngân phiếu mua chuộc gã tiểu đồng canh giữ bên ngoài thư phòng
Lục Tuân giống lời mụ Đỗ miêu tả là si tình
Hắn ngủ ở thư phòng là để ôm ấp
Khi đẩy cửa bước đang cùng một tiểu nha đầu vui thú bên bàn thư án
Hắn ngẩng đầu tay cầm bút khựng mực văng lên bức tranh mẫu đơn nửa vẽ dở lưng thiếu nữ
Tay siết chặt trong tay áo hít sâu một quỳ sụp xuống như thể đã chuẩn sẵn tinh thần để chết:
“Công tử… Tạ di nương bệnh nặng xin mở lòng từ bi mời đại phu cứu nàng một mạng”
Lục Tuân rõ mục đích đến chẳng giận bật ha hả
Hắn khẽ vỗ vai tiểu nha đầu trong lòng:
“Miêu Nhi lui xuống ”
Tiểu nha đầu tên Miêu Nhi bày rõ vẻ cam lòng
Lục Tuân đã mở miệng nàng cũng đành dậy nhặt y phục rơi đất mặc
Tiếng sột soạt vang lên thư phòng chỉ còn và
Ánh nến lay lắt giữa đêm
Hắn thản nhiên xoay qua xoay lọ màu đắt đỏ trong tay nhếch môi:
“Cừ Trúc đã cầu … thì dáng cầu ”
“Hay là… ngươi vẽ cho bức mẫu đơn lúc nãy thì sẽ suy nghĩ”
12
Sáng sớm hôm khi trở về Nguyệt Hoa viện dì Đỗ đang sắc thuốc trong sân
Thấy bà tươi bước tới nghênh đón:
“Đại phu đêm qua đã đến xem qua Tạ di nương khi châm cứu tình hình đã khá hơn nhiều ”
Nghe tảng đá đè trong lòng cuối cùng cũng nhẹ đôi phần Ta cố chịu cơn đau nhức nơi thân thể trở về phòng rửa ráy thật kỹ thay bộ y phục sạch sẽ mới dám phòng tiểu thư
Chuyện nhơ nhớp giữa và Lục Tuân cố tình giấu nàng
Chỉ tiếc… Lục Tuân là kẻ “ăn quen bén mùi”
Hắn gọi tới thư phòng ngày càng nhiều lần quá mức hoang dâm giày vò đến tận giờ Tỵ mới cho rời Ta vội trở về phòng nhóm nước tắm rửa Đang kỳ lưng giữa chừng thì cửa phòng bất chợt đẩy
Tiểu thư khoác áo choàng lặng lẽ bước
Là Trần thị sai báo tin cho nàng rằng đã trèo lên giường của Lục Tuân lưng nàng
Ta dám để nàng thấy những dấu tích nhơ nhuốc để cuống cuồng thụp xuống trong thùng nước
Nước nóng ngập đến vai những lời dâm uế phía lưng che khuất nhưng dấu răng cùng vết bầm xanh tím nơi xương quai xanh… làm mà giấu
Tiểu thư gì chỉ lặng lẽ
Đôi mắt sâu như hồ nước phủ đầy bóng tối gương mặt tái nhợt chẳng lấy một chút huyết sắc
Ngoài hiên tiếng mưa mỗi lúc một dày
Ta cúi đầu dám nàng hổ mà rút nào ngờ rơi một vòng tay dịu dàng
Tiểu thư trách
Nàng chỉ ôm chặt lấy :
“Là … làm chị mà thất trách Ngươi vì chịu bao khổ sở thế mà chẳng hề biết”
“Cừ Trúc nhà chúng chịu ủy khuất ”
Trong vòng tay nàng vương mùi hoa quế dịu nhẹ
Ta thoáng chốc ngỡ như về năm đó mùa thu bước chân phủ Thái phó hoa quế trong viện nở rộ Ta cùng tiểu thư hành lang ngắm trăng
Nàng nắm tay từng sẽ bảo vệ suốt đời:
“Sau phủ Thái phó chính là nhà của ngươi Chỉ cần còn ở đây sẽ để ai khi dễ ngươi nữa ”
Mọi chuyện như mới hôm qua
dòng lệ nóng hổi lăn xuống bên cổ nhắc thực tại đã khác xưa
Tiểu thư đến khản giọng luôn cho rằng nỗi đau của đều do nàng mà
Nàng biết… chính điều mới là thứ cố tình mong
Một nếu thật sự chết chẳng ai thể ngăn
Người thân yêu duy nhất của tiểu thư đều đã còn đời chẳng còn mấy thứ thể níu giữ nàng nữa Ta thể làm gì hơn chỉ đành dùng biện pháp hèn mọn lợi dụng cảm giác áy náy của nàng để cầu nàng sống tiếp
Chỉ là chuyện nếu tự hiệu quả tất sẽ giảm một nửa
May thay… Trần thị hận nàng thấu xương liền mượn miệng nàng đưa tin đến tai tiểu thư
như dự đoán khi tiểu thư “tình cờ” phát hiện bí mật nỗi áy náy với đã lên đến cực điểm
Ta dựa ngực nàng nghẹn ngào mà :
“Không ủy khuất”
“Chỉ cần là vì tiểu thư đừng là danh tiết dù dốc cả mạng … cũng cam lòng”
Tiểu thư càng dữ dội hơn
Nàng bắt thề vì nàng mà tìm chết
Ta biết kế hoạch của đã thành nửa phần liền cẩn thận vươn tay lau nước mắt mặt nàng:
“Ta chết tiểu thư cũng đừng chết ”
“Trước đây từng với chỉ cần còn sống là còn hy vọng Vậy thì chúng hãy cùng sống tiếp… tìm cách thoát khỏi địa ngục ”
13
Kể từ hôm đó tiểu thư đã dứt bỏ ý định tìm đến cái chết
Toan tính của Trần thị coi như đổ vỡ nhưng bà cũng chẳng vì mà buông tha cho tiểu thư
Một kế thành lập tức bày tiếp kế khác
Tuy trong lòng khinh thường Lục Tuân nhưng Trần thị hiểu rõ nữ tử trong nội viện chỗ dựa lớn nhất chẳng là gia thế tài trí mà là sủng ái của trượng phu
Thấy thân thể tiểu thư dần khôi phục Trần thị liền lo Lục Tuân dồn tâm trí về Nguyệt Hoa viện bèn chủ động vì nạp thêm một vị lương
Việc Trần thị tốn ít công phu
Biết Lục Tuân ưa chuộng nữ tử đôn hậu khí chất thanh cao bà liền cất công tìm một cô nương phẩm hạnh ôn nhu đoan trang đúng kiểu thích
Người đó chính là Phương Mạn Nhụ con gái một tiểu quan trong kinh thành
Nàng dung mạo như hoa phong thái đoan nhã từng cử chỉ đều mang nét tao nhã thâm trầm
Ngay khi bước chân phủ liền trở thành tâm đầu ý hợp ái sủng mới của Lục Tuân
Lục Tuân cũng giống bao nam nhân khác đời tham mới nới cũ tâm tính thay đổi sớm chiều
Trước từng vì si mê tiểu thư mà hạ cầu xin đến tận chỗ Lục quý phi
khi đã cưới về thì thấy mọi thứ trở nên tầm thường
Bị Phương Mạn Nhụ mê hoặc thêm Trần thị đang mang thai gần kỳ sinh nở Lục Tuân tất bật hầu hạ ái và chính thê những ngày bước Nguyệt Hoa viện cũng đếm đầu ngón tay
Ta và tiểu thư cũng lấy đó làm mừng trong lòng thầm mong từ nay đừng bao giờ ghé đến nữa
Cây hợp hoan trong viện đã chết héo liền cho thay bằng một gốc ngọc lan trắng
Từng chùm hoa trắng muốt nở bung cành điểm xuyết giữa tiết trời se lạnh đầu xuân khẽ lay động trong gió
Tiểu thư cây ngọc lan đôi mi cong khẽ lay ánh mắt lần đầu lộ chút yên bình
Nàng khẽ hỏi :
“Cừ Trúc ngươi xem… sang năm khi ngọc lan nở liệu chúng đã tìm đường thoát thân thể rời khỏi Lục phủ chăng”
Chuyện xuất phủ trong lòng vẫn mịt mờ manh mối
nỡ để nàng thất vọng đành gật đầu
Khoé môi nàng cong lên:
“Thật mong ngày mau đến”
sự đời vốn chẳng thuận lòng tai hoạ luôn đến nhanh hơn may mắn
Phủ Lục gia nhà cao cửa rộng đình đài lầu các tầng tầng lớp lớp còn một hồ sen bát ngát trải dài đến cuối trời
Ta và tiểu thư gặp Phương Mạn Nhụ chính là tại hồ sen
Nàng buông tóc theo kiểu tú cầu vài lọn tóc mai nhẹ rũ bên má
Trên búi tóc cài một cây trâm bạch ngọc đầu trâm nạm một hạt hồng ngọc như cánh mai rơi đỉnh tuyết
Dẫu chỉ mặc y sam xanh nhạt giản dị vẫn giấu nét đoan trang tao nhã toát từ trong cốt tủy
Ta âm thầm quan sát nàng
Càng càng thấy quen như thể đã từng gặp ở nơi nào
Tiểu thư vốn giao du cùng nàng
Thế nhưng Phương Mạn Nhụ mỉm chủ động tiến đến nha đỡ tay dìu tới gần
“Nhãn tỷ tỷ đã lâu gặp”
Tiểu thư sững phần tin nổi nàng:
“Ngươi là… A Nhụ”
“Là đây”
“Thật quá tỷ còn nhớ ”
Giọng nàng vui mừng giấu khí chất đoan trang bỗng chốc tan ánh mắt dịu dàng tay khoác lấy tay tiểu thư biểu cảm mang chút ngây thơ như một tiểu cô nương thuở
Thấy bên vẫn ngơ ngác tiểu thư liền giải thích:
“Nàng là A Nhụ ngày xưa luôn theo sát lưng Phương đại ca”
Thuở trướng Tạ Thái phó một môn sinh đắc ý tên là Phương Thế Thành
Tuy xuất thân cao nhưng là chính trực nhân hậu học vấn xuất chúng Thái phó coi trọng hơn cả Đại công tử
Trong nhà một ruột tình cảm vô cùng thân thiết
Khi Thái phó mừng thọ Phương Thế Thành từng dẫn nàng đến dự tiệc
Khi nàng còn độ tuổi trăng tròn đã xinh yêu kiều kẻ hỏi cưới nhưng Phương Thế Thành lập tức từ chối:
“Tiểu còn nhỏ vội đính hôn”
“Chờ thi đỗ công danh sẽ thay nàng chọn một mối thật xứng đáng”
Khi Tạ Thái phó hạ ngục Phương Thế Thành cũng cùng hàng chục môn sinh khác bắt giam
khi xét xử bọn họ đều thả
Với tính tình của thể để phủ Lục làm
Tiểu thư nắm lấy tay Phương Mạn Nhụ hỏi nàng rốt cuộc Phương gia đã xảy chuyện gì
Phương Mạn Nhụ bèn khổ:
“Ca ca khi thả lâu thì lâm bệnh qua đời Năm ngoái dì cũng ngã bệnh Phụ thân vì kết thân với Lục gia đã lấy làm điều kiện ép gả đây”
Vừa nàng đưa khăn chấm mắt
“Nhãn tỷ chuyện riêng với tỷ một lát …”
Nàng cắn môi giọng mang theo đôi chút cầu khẩn run rẩy
Tiểu thư thấy ánh mắt nàng long lanh lệ trong lòng mềm nhũn bèn đồng ý cùng nàng lương đình bên cạnh
“Ta nhớ A Nhụ thích ăn đồ ngọt”
“Cừ Trúc làm phiền ngươi về Nguyệt Hoa viện lấy ít bánh đến đây”
Vì Phương Mạn Nhụ là cũ của tiểu thư cũng nghi ngờ liền xoay rời
Chỉ là… đã quên mất kẻ đâm lưng thường là thân cận nhất
Bạn bè… đôi khi còn đáng sợ hơn kẻ địch