Tiểu thư khẽ lắc đầu:
“Ngươi từng suýt hại chết nếu hề oán giận ngươi thì chắc chắn là dối
vẫn nhớ tình nghĩa cũ
Trong lòng Phương đại ca mãi là học trò mà phụ thân yêu quý nhất là bằng hữu tri kỷ nhất của ca ca ”
“Còn ngươi nhận phụ thân ca ca và như thế nào… đó là chuyện của ngươi”
Thân thể Phương Mạn Nhụ khẽ run lên cuối cùng bật
Mấy hôm nhà họ Phương phái tới báo tang mẫu thân nàng đã bệnh mất
Đêm nàng treo cổ tự vẫn trong phòng
Nghe nha trong viện kể khi nhà họ Phương rời đã nàng khẽ thì thầm một câu:
“Báo ứng…”
Nàng khoá chặt cửa đến sáng hôm khi hạ nhân phá cửa xông thi thể nàng đã cứng lạnh
Lục phủ vì một di nương mà tổ chức tang lễ lớn
Nàng như một chiếc lá khô chỉ một cơn gió thu đã cuốn bay dấu tích
Ta khỏi rùng ớn lạnh
Nghĩ ngày đó nếu Tống Minh Chiêu bất ngờ xuất hiện…
E rằng kẻ chết… đã là và tiểu thư
16
đã nghĩ sai
Tống Minh Chiêu— như — từng là kẻ lo chuyện bao đồng
Hôm đó bênh vực tiểu thư chẳng qua là vì… đã để lòng riêng nàng
Giới quyền quý chuyện tặng mỹ nhân dâng thị vốn là điều thường tình
Nhị công tử nhà họ Lục vốn sẵn ý kéo Tống Minh Chiêu về phía Tứ hoàng tử thấy rõ ý với tiểu thư liền quyết định chủ trì đem nàng làm lễ vật sinh thần mà hiến tặng
Cuối tháng Chạp năm tuyết phủ trắng cả Vọng Kinh
Hôm Trần thị dẫn tới và tiểu thư đang bên lò than pha trà ngắm tuyết
Nàng tiểu thư đầy vẻ đắc ý mỉa mai:
“Quả là nữ nhi do phủ Thái phó dạy dỗ mới chỉ một lần chạm mặt mà đã khiến một vị chỉ huy sứ như Tống Minh Chiêu điên đảo thần hồn cơ đấy”
Tim chợt siết như sấm nổ giữa trời quang
Những sở thích tàn nhẫn của Lục Tuân nơi khuê phòng vốn đã khiến kiệt sức còn Tống Minh Chiêu—so với —ác độc gấp trăm lần
Tương truyền rằng nữ tử chết tay đã mấy chục
Trong phủ ngoài vị chính thất bệ hạ chỉ hôn thì chẳng ai còn sống sót nổi
Tiểu thư tâm loạn như ma ngẩng đầu Trần thị:
“Chuyện … Lục lục công tử biết Chàng đồng ý ”
“Đương nhiên là biết”
Trần thị đảo tròng mắt từ tay áo lấy một cây quạt xếp đưa tới mặt tiểu thư:
“Xem Tống chỉ huy sứ coi trọng đến mức nào còn nhờ nhị bá đích thân chuyển vật làm tin cho đấy”
Lục Tuân trong triều chỉ chức hư danh chuyện trong quan trường vốn dính dáng tới
Nhị công tử đã nhận tín vật thì bất kể Lục Tuân cam lòng chuyện đem tiểu thư hiến cho Tống Minh Chiêu cũng đã thành định cục còn đường lui
Tiểu thư đưa tay nhận lấy cây quạt thân thể lớp choàng trắng khẽ run lên
Trần thị vẻ mất kiên nhẫn bàn tay buông lỏng khiến chiếc quạt rơi xuống đất phát một tiếng “cạch” khô khốc
Ánh mắt khẽ lay động thấy rõ chuôi quạt gỗ tử đàn khắc một đoá ngọc lan
Lòng lập tức thắt
Ta cúi xuống nhặt lấy mở xem
Trên mặt quạt vẽ một cành ngọc lan nụ còn nở
Phía cành là hai hàng chữ đề thơ bút lực mạnh mẽ dứt khoát
Ngọc lan—chính là loài hoa mà Đại công tử yêu thích nhất
Tuy nét chữ lạ lẫm nhưng chữ “tuyết” trong bài thơ thiếu mất một nét—đó là thói quen chữ của Đại công tử
Chẳng lẽ… Tống Minh Chiêu quen biết Đại công tử
Hắn gửi cây quạt … là để cho chúng biết Đại công tử vẫn còn sống
Ta cố kìm nén niềm vui và kinh ngạc đang dâng lên trong ngực gấp quạt đưa về phía tiểu thư nhưng ánh mắt thì chằm chằm Trần thị:
“Chúng gặp Lục lục công tử Ta tin thật sự nhẫn tâm đem tiểu thư tặng khác”
Tiểu thư cũng nhanh chóng nhận ẩn ý trong chiếc quạt
Nước mắt lập tức tràn mi nàng run run cầm quạt giận dữ quăng thẳng Trần thị:
“Một chữ trong lời ngươi cũng tin
Ta gặp Lục Tuân”
“Chàng đã hứa sẽ nâng làm bình thê thể đem dâng cho kẻ khác chứ”
Trần thị hừ lạnh thể tay với tiểu thư bèn sang tát một cái như trời giáng:
“Tiện tỳ biết quy củ chủ mẫu đang chuyện ai cho ngươi chen miệng”
Cái tát mạnh khiến khoé môi bật máu
Tiểu thư lập tức che chắn mặt giận dữ quát:
“Ngươi gì thì cứ nhắm đánh của là ”
“Đầy tớ dám cãi lời chủ mẫu đánh còn đợi đến bao giờ”
Trần thị nhướng mày trong mắt che giấu vẻ độc ác:
“Phu quân đã dặn Tống chỉ huy sứ thể chậm trễ Từ hôm nay sẽ đích thân tới Nguyệt Hoa viện dạy hai ngươi ‘hầu hạ’ thế nào cho ”
“Không ”
Tiểu thư bật thốt phản đối chẳng chút nghĩ suy:
“Cừ Trúc hiện đang thai các ngươi đừng giở trò”
“Xem ngươi lo lắng thừa ”
Trần thị nhạt:
“Một tháng nữa Cừ Trúc theo ngươi đến phủ Tống sẽ để Bình Nhi thay thế”
Tiểu thư lập tức nổi giận:
“Cừ Trúc là của đến lượt ngươi sắp xếp”
“Phải nàng là ngươi mang theo”
Trần thị gật đầu bỗng đổi giọng:
“ giờ nàng đã mang thai cốt nhục của phu quân tự nhiên sẽ ở Lục phủ”
Nàng đưa mắt hiệu hai mụ ma ma phía liền tiến lên mỗi giữ chặt một tay
Trần thị ung dung tiếp:
“Ta là chính thất quản việc trong nội viện vốn là bổn phận
Từ hôm nay Cừ Trúc sẽ chuyển đến viện của để đích thân chăm sóc”
17
Đứa bé trong bụng là kết quả từ ba tháng
Chuyện của Phương Mạn Nhụ như một đòn sét đánh giữa trời quang khiến tỉnh ngộ
Trần thị yêu Lục Tuân nhưng mối hận của nàng đối với tiểu thư từ lâu đã vượt xa sự ghen tuông thông thường giữa chính thê và thất
Nữ tử gia thế chống lưng trụ vững nơi hậu viện ngoài sủng ái của trượng phu thì chỉ còn thể dựa … con cái
Muốn bảo vệ tiểu thư bắt buộc sinh con trai Trần thị—đứa trưởng tử của Lục Tuân
Mẫu thân lần đầu sinh nở hạ sinh một nữ nhi là
Phụ thân vì nối dõi đã mua từ một lang y giang hồ một phương thuốc truyền miệng thể giúp mang thai con trai
Tuy cuối cùng mẫu thân sinh nam tử cho cha nhưng khi bán làm nối mỗi lần sinh đều là con trai cả
Khi phụ thân suốt ngày chìm trong sòng bạc những thang thuốc của mẫu thân đều do lấy
Đi mãi thành quen đơn thuốc … đã thuộc lòng từ lâu
Cái bụng cũng thật chí khí lén tiểu thư uống thuốc bao lâu đã thuận lợi mang thai
Trần thị biết thai liền cam lòng để sinh con suôn sẻ
Ngay khi chuẩn mạch chẩn hỷ mạch nàng đã đưa về viện để “chăm sóc”
sự cố tiểu thư sẩy thai Lục Tuân nhất thời đồng ý
Giờ dọn ở Nguyệt Hoa viện rốt cuộc cũng khiến Trần thị cớ chính đáng để đưa
Cứ giằng co như cũng kế lâu dài
Lục Tuân là kẻ chiếm hữu cực mạnh dù là thứ cần nữa cũng tuyệt đối cho kẻ khác đoạt lấy
Việc Nhị công tử làm chủ đem tiểu thư hiến cho Tống Minh Chiêu trong lòng hẳn đã nghẹn một bụng tức
Nếu lúc còn khiến mọi chuyện lớn thêm chắc chắn sẽ trút giận hết lên đầu tiểu thư
Nghĩ đến đây chủ động khuyên nàng nhượng bộ:
“Thiếu phu nhân cũng là lòng chúng đừng làm khó nàng ”
Ban đầu từng nghĩ:
Đợi sinh hạ đứa trẻ sẽ giữ con tìm cách giết Lục Tuân
Dù thể lập tức rời khỏi Lục phủ thì ít nhất và tiểu thư cũng còn chịu cảnh hành hạ nữa
giờ kế hoạch đã thay đổi đứa bé trong bụng … thể giữ nữa
Toàn phủ đều biết quan hệ giữa và Trần thị chẳng êm gì
Ta dọn viện của nàng chỉ cần tìm cơ hội thích hợp… việc hủy thai chẳng gì khó
Nhiều năm làm bạn và tiểu thư sớm đã tâm ý tương thông
Nàng cắn môi lâu cuối cùng vẫn đành buông tay luyến tiếc để mặc rời