Tình Đầu, Nhờ Cậu Chỉ Giáo

Tình Đầu, Nhờ Cậu Chỉ Giáo - Chương 2



6

Trần Diễn Xuyên đến đón ở phòng thí nghiệm

Vừa bước đã thấy bàn thí nghiệm đặt một cái mai rùa

Cạnh đó còn đang đốt hương

“Cái là của đàn khóa để Linh lắm đấy”

Bên phía bệ nuôi cấy dán một tờ bùa tay đã ố vàng

“Còn cái là của sư tỷ khóa để gỡ Gỡ là nấm mốc mọc nữa”

Tôi vội vàng thu tay dám động

Thì phòng thí nghiệm hiện đại nhất trường dáng vẻ như

Quả nhiên đỉnh cao của khoa học… chính là tâm linh

Trần Diễn Xuyên khoác áo blouse trắng tinh

Tựa bậu cửa sổ trong mắt vẫn còn vằn đỏ

“Tiếc là tối nay… mấy thứ đều mất thiêng ”

“Vậy làm ”

Cậu khẽ lắc đầu: “Không biết nữa”

“Chỉ thể thử lần nữa thôi”

“Tôi ở đây làm phiền ”

Trần Diễn Xuyên khẽ :

“Không Giờ cũng chỉ chờ dữ liệu một cũng chán”

“Vậy ở với nhé”

Tôi bước dựa bệ cửa sổ như

Ánh trăng dịu dàng

Chiếu lên cũng chiếu lên

Không biết lấy can đảm

“Trần Diễn Xuyên”

“Ừ”

“Cằm … vẫn còn đau”

“Tôi mua thuốc cho —”

“Bạn cùng phòng bảo rối loạn nội tiết”

Tôi nghiêng mặt ngẩng lên ánh trăng:

“Cậu giúp điều hòa ”

7

Khi nhón chân nhắm mắt chủ động hôn —

Trần Diễn Xuyên là tay

Cậu nâng mặt lên cúi đầu hôn sâu

Ban đầu động tác của còn ngượng

nhanh như thể đã nắm kỹ thuật

Ngón tay thon dài luồn mái tóc dày và mát của

Bàn tay rộng đặt gáy kéo gần để nụ hôn trở nên sâu hơn

Tôi run lên vì căng thẳng

Theo phản xạ đẩy

Trần Diễn Xuyên dừng :

“Hy Hy”

Cậu gọi tên giọng trầm thấp

Ánh trăng mờ ảo rơi gương mặt

Giọng còn lạnh hơn cả ánh trăng

“Nếu giờ đổi ý với Cố Từ…

Vẫn còn kịp”

Tôi trả lời

Chỉ nhắm mắt lần nữa nhẹ nhàng ôm lấy cổ

Khi môi chạm tiếng động ướt át vang lên khe khẽ

lúc đó thiết thí nghiệm bên cạnh phát tiếng “tít tít”

“Trần Diễn Xuyên”

Tôi giật định đẩy

ngón tay còn ướt đã nắm chặt

“Thành công ”

“Hy Hy giờ thể dừng”

Trần Diễn Xuyên bế lên bậu cửa sổ

Vén mái tóc ẩm ướt bên thái dương

Rồi hôn tiếp—lần còn sâu hơn

“Còn… còn lâu …”

Tôi run giọng hỏi hai chân đã bắt đầu mềm nhũn

“Phải đợi đến khi nó ngừng kêu”

“Đợi cho dữ liệu định”

“Nếu… nếu nó cứ kêu mãi thì ”

Trần Diễn Xuyên khẽ bật bên tai

Cúi đầu lướt môi qua làn môi sưng nhẹ

“Nếu thì… chỉ hôn thôi là đủ ”

8

Tôi giật trợn to mắt:

“Cái đó… … quá nhanh ”

Trần Diễn Xuyên vẫn hôn ánh mắt ánh lên nụ nhẹ nhõm

Trong tiếng “tít tít” vang đều của thiết

Cậu từ tốn nhưng hề chậm chạp hôn sâu thêm mạnh hơn

Đến khi bắt đầu thiếu dưỡng khí gần như sắp mất kiểm soát

Cậu bất ngờ buông

Đầu ngón tay lướt nhẹ qua môi

Lau vệt nước còn vương

Giọng trầm vang bên tai :

“Cái gì quá nhanh”

“Cậu tưởng định làm gì ”

“Làm chuyện đó… với ngay trong phòng thí nghiệm”

“Trần Diễn Xuyên”

Tôi tức đến mức vung tay đẩy

Trần Diễn Xuyên né tránh

Để mặc đẩy lùi về tựa hẳn bàn thí nghiệm phía

Cậu chẳng hề tức giận

Gương mặt luôn lạnh nhạt nghiêm túc …

Lúc đáy mắt vẫn còn vương chút dục vọng tan

Khóe môi cong nhẹ mang theo nét phần… lẳng lơ

Nếu tận tai —

Thì đánh chết cũng tin

Trần Diễn Xuyên thể mấy câu trắng trợn như

Bảo bình thường chẳng bao giờ

Bởi vì khi lên—

Làm gì còn dáng vẻ thanh lãnh cấm dục của “cao lãnh học bá” như trong tưởng tượng nữa

Hoàn là kiểu trai hư trông tử tế

Tôi lạnh mặt định rời khỏi phòng thí nghiệm

Lúc ngang qua Trần Diễn Xuyên đột nhiên nắm lấy cổ tay

Cùng lúc đó tiếng “tít tít” của máy đo ngừng hẳn

Ngay giây kế tiếp kéo lòng

“Thành công ”

Cậu tựa cằm lên vai

Giọng nhẹ khẽ vang bên cổ:

“Hy Hy… cảm ơn ”

9

Tôi cứng để ôm một lúc

Sau đó phá khí mở miệng :

“Cảm ơn suông thôi ”

Nghe thế Trần Diễn Xuyên bật khẽ

Có lẽ vì thí nghiệm thành công nên tâm trạng

“Vậy cảm ơn kiểu gì”

Tôi cụp mắt

Con gái đôi khi là thế đấy—

Thứ trong lòng nghĩ thì chẳng bao giờ chịu

Nói giống như là… thua

Tôi giả vờ thờ ơ:

“Dễ mà Tôi từ ban ngày ”

“Nếu một ngày cần đến đúng lúc là ”

Trần Diễn Xuyên chăm chú:

“Chỉ thôi”

Tôi kéo môi hờ hững:

“Không lẽ còn gì hơn”

Cậu đáp

Gương mặt vốn đến mức khiến ganh tỵ

Lại về dáng vẻ lạnh lùng vô cảm như mọi khi

“Tôi về ký túc đây”

“Tôi đưa về”

“Không cần Cậu còn nhiều việc làm đừng để lỡ”

Trần Diễn Xuyên gì chỉ cởi áo blouse

“Muộn Tôi đưa về”

Nói xong bước ngoài

Tôi cũng tiếp tục từ chối im lặng theo

Tới ký túc xá Trần Diễn Xuyên gọi :

“Vài ngày tới sẽ bận”

“Nếu việc gì gọi thẳng cho ”

Tôi gật đầu “Ừ” một tiếng

… để tâm cho lắm

Bởi vì phần lớn cái gọi là “ bận”—

Thực chất chỉ là một cách từ chối khéo

Trần Diễn Xuyên kiểu như

Xung quanh chắc chắn thiếu con gái xoay quanh

Còn chuyện xảy hôm nay…

Có lẽ chỉ là một chút hứng thú nhất thời

Hoặc cũng thể vì mấy thí nghiệm quá nhàm chán

Nên mới phối hợp với diễn trò giết thời gian

0

Tôi từng gọi điện cho Trần Diễn Xuyên

Trên WeChat cũng từng nhắn cho vài lần

hầu như trả lời

Tự nhiên cũng liên lạc nữa

Chủ nhật Cố Từ gọi cho bằng điện thoại của bạn cùng phòng

“Em chặn ”

Vừa bắt máy giọng điệu đã hằn học

“Chỉ vì Chu Nhược Nam mà ngày nào em cũng cãi với đến mức chặn luôn ”

“Anh đã giải thích với em bao nhiêu lần ”

Có lẽ chính cũng thấy bản thân

Giọng bắt đầu dịu :

“Anh đặt bàn ở quán em thích nhất Chỉ hai đứa thôi”

“Em trang điểm xinh xinh nhé đang đến ký túc ”

“Cố Từ” “ tưởng lần đã rõ ”

“Chuyện giữa và Chu Nhược Nam là gì giờ chẳng còn quan tâm”

“Từ giờ đừng tìm nữa Mình chia tay ”

Nói xong dứt khoát tắt máy

Cố Từ gọi nữa

Tôi mở WeChat avatar của Trần Diễn Xuyên

Một vùng biển tối sâu thẳm lặng lẽ

Bảng tin của —trống rỗng chẳng gì cả

Tin nhắn giữa hai chúng dừng từ hai ngày

Cậu đã đặt đồ ăn gửi tới cho

Tôi trả lời

Cậu cũng gửi thêm gì nữa

Không hiểu một chút áy náy len lỏi trong lòng

Tôi biết bận rộn đến mức nào

Phòng bên chị khóa học cùng chuyên ngành với

Đã thức trắng suốt một tuần

Vài hôm còn thấy chị to khi nhận điện thoại của giáo viên hướng dẫn ngoài hành lang

Tôi biết lúc làm thí nghiệm họ gần như chẳng còn thời gian ăn uống

Vậy mà Trần Diễn Xuyên vẫn ráng sắp xếp thời gian để đặt đồ ăn cho

Cảm giác áy náy giống như giọt mực nhỏ nước

Từng chút một loang khắp lòng

Không nhịn nữa nhắn tin cho :

“Cậu vẫn đang bận ”

Tin nhắn gửi suôn sẻ

Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm

Cứ tưởng—với kiểu như Trần Diễn Xuyên khi đã block từ sớm

chờ suốt năm phút

Cậu vẫn trả lời

Cảm giác áy náy đang dâng lên

Lại lặng lẽ pha thêm một chút hụt hẫng mơ hồ

lúc đang suy nghĩ miên man

Điện thoại bỗng đổ chuông

Là Trần Diễn Xuyên

Tôi bật dậy khỏi giường ngay lập tức

Ngoài ban công ký túc mặt trời đang lặn

Cả bầu trời rực lên một màu đỏ ráng rực rỡ

Tôi bước hành lang vắng mới bắt máy

“Ăn cơm ”

Giọng Trần Diễn Xuyên khàn khàn rõ sự mệt mỏi

“Chưa Cậu thì ”

“Tối nay tụi buổi ăn nhóm cuối cùng cũng tạm xong việc”

Tôi hiểu cảm giác hụt hẫng trong lòng dày thêm một chút

Tôi khẽ đáp: “Vậy cứ tranh thủ xả một chút”

“Cố gắng kết thúc sớm”

Một câu bất ngờ của

Khiến mặt nóng ran

Tôi vội vàng làm bộ nhẹ nhàng:

“Hiếm lắm mới xả stress cứ chơi vui ”

“Xong việc gọi cho ”

Tôi siết chặt cái móc nhỏ đính điện thoại

Tim đập phần gấp gáp

“Ừm”

“Hy Hy”

Trần Diễn Xuyên bất chợt gọi tên

“Sao ”

Vài giây giọng khẽ vang lên:

“Hoàng hôn hôm nay… lắm”

Tôi nhịn môi cong lên :

“Ừm đúng là ”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.