“Thế mà vẫn cứ trốn ”
“Lúc đó nghĩ chắc là ghét thật ”
“Dù … cũng tiền giấy quốc gia thể đòi hỏi ai cũng thích ”
“Tôi ghét …”
“Hồi cấp ba… chỉ là quá tự ti thôi”
“Vậy giờ trả lời nghiêm túc ”
“Buổi học tín chỉ hôm đó cạnh là vì chọc tức Cố Từ đúng ”
Tôi vội vàng lắc đầu:
“Không ”
“Hôm đó thật sự cảm thấy mệt mỏi
Đã tính chia tay từ ”
“Ngồi cạnh … chỉ là vì chỗ bên cạnh đang trống thôi”
Tôi càng càng nhỏ
Trần Diễn Xuyên khẽ :
“Vậy còn câu thì ”
“Cậu hỏi bạn gái ”
“Cũng là tùy tiện ”
Tôi cúi đầu dám trả lời
Dù lúc đúng là lỡ lời
sâu xa mà —
Cũng chẳng thoát khỏi ảnh hưởng từ Cố Từ và Chu Nhược Nam
Dù … lúc đó vẫn nghĩ Chu Nhược Nam là “vị hôn thê” của Trần Diễn Xuyên
Mà câu dám bây giờ
“Hy Hy”
Giọng Trần Diễn Xuyên trầm xuống chút giận
Tôi sợ tiếp tục truy hỏi
Nên cắn răng kiễng chân vòng tay ôm cổ hôn lên
“Trần Diễn Xuyên giúp giải tỏa mà
Lần còn giúp làm xong thí nghiệm nữa”
“Lần … đến lượt giúp chứ”
“Giúp gì”
“Tôi hết mụn cằm
trán sắp mọc một cái mới”
Tôi cắn nhẹ môi :
“Cậu hôn hôn … biết nó mọc nữa…”
Giọng càng lúc càng nhỏ
Cuối cùng thì đã nụ hôn của Trần Diễn Xuyên nuốt trọn
Trong căn phòng thí nghiệm tĩnh lặng
Lẫn trong tiếng thở gấp là tiếng nước lẫn tiếng rên khe khẽ:
“Trần Diễn Xuyên… nhẹ thôi”
“Cậu cắn nữa …”
Tôi bế lên đặt lên bậu cửa sổ
Gương mặt gần sát tai thở gấp gáp nóng hổi
Tôi thể cảm nhận rõ—
Từng nhịp tim đang đập dữ dội nơi lồng ngực
Cả từng làn nóng mang theo dục vọng kìm nén
Thậm chí… cảm nhận từng thay đổi của cơ thể
cuối cùng Trần Diễn Xuyên vẫn dừng
Cúi xuống kiên nhẫn cài từng chiếc cúc áo sơ mi cho
“Dẫn ăn gì đó”
Cậu nắm tay một hành động đơn giản—
đỗi tự nhiên như thể đã quen thuộc từ lâu
16
Trần Diễn Xuyên hỏi ăn gì
Cậu trực tiếp đưa đến một nhà hàng gần trường
Ban đầu khó chịu một chút
khi đẩy cửa bước thấy đám Cố Từ và Chu Nhược Nam—
Tôi lập tức hiểu dụng ý của Trần Diễn Xuyên
Chu Nhược Nam đang ôm lấy tay Cố Từ đùa ríu rít với
chỉ mấy giây sắc mặt cô lập tức tái nhợt
Ánh mắt dừng chặt tay và Trần Diễn Xuyên—đang đan lấy —
Nhìn lâu dời nổi
Mấy bạn của Cố Từ cũng đồng loạt
Không ai gì
Người phá vỡ bầu khí tĩnh lặng —vẫn là Cố Từ
“Hy Hy”
“Em ý gì đây”
Khuôn mặt ánh đèn trông trắng bệch
Giọng cố giữ bình tĩnh
nếu lắng kỹ sẽ thấy một chút run rẩy nơi âm cuối
Tôi nhướng mày:
“Ý gì chẳng em đang thể hiện rõ ”
Khuôn mặt Cố Từ như rạn vỡ từng mảng
“Vậy em chia tay là vì ”
“Cái hôm học tín chỉ hai đã qua đúng ”
Sắc mặt Trần Diễn Xuyên chợt trầm xuống định lên tiếng
Tôi khẽ siết tay
“Chia tay với liên quan đến Trần Diễn Xuyên”
“Còn lý do thì… tự biết”
“Hôm đó chỉ bên cạnh là còn chỗ trống”
“Cố Từ đây là do chính tạo ”
“Anh đặt vị trí còn thể chọn thế nào”
Tôi mỉm :
“Chỉ lòng dơ bẩn mới cũng thấy bẩn”
“Nếu em nhớ lầm chính là từng câu đó”
“ Hy Hy… bao giờ đồng ý chia tay”
“Anh từng chia tay với em…”
Tôi sâu hơn ánh mắt lướt qua tay Chu Nhược Nam đang ôm lấy cánh tay
Không tai nạn giao thông viện
Sao bây giờ chỉ dán một miếng băng cá nhân tay
Miệng thì chia tay
Mà ngày nào cũng quấn lấy Chu Nhược Nam rõ ràng dứt khoát
Cố Từ như giật điện lập tức rút tay khỏi tay Chu Nhược Nam
“Em hiểu lầm Nhược Nam thương nên mới để cô bám …”
Dường như đến đây cũng nổi nữa
Chu Nhược Nam mặc quần short hai chân một vết xước
Lúc bước họ vẫn còn đùa vui vẻ
Mọi trong quán đều thấy rõ
“Tôi với cô chẳng liên quan gì đến nữa”
“Các ôm đùa đóng vai bố con tình thú gì đó cũng —”
“Tất cả đều chẳng còn can hệ gì đến ”
Tôi Cố Từ
Trong lòng đã phẳng lặng
Tôi sang Trần Diễn Xuyên:
“Tôi đói lắm ăn ”
Trần Diễn Xuyên siết chặt tay một cái
Ánh mắt lướt qua gương mặt Chu Nhược Nam
Chu Nhược Nam như bỏng thân run rẩy định xoay bỏ chạy
Trần Diễn Xuyên gọi cô :
“Chu Nhược Nam”
“Giải thích ”
“Về những lời đồn nhảm mà cô với Hy Hy”
Chu Nhược Nam cúi đầu cắn môi thật mạnh gì
Trần Diễn Xuyên bật lạnh:
“Nếu cô
Vậy để mời bố cô mặt ”
“Đừng… đừng gọi bố …”
Chu Nhược Nam ngẩng đầu hoảng hốt
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy
Bố mẹ cô đã ly hôn
Cha cô cưới vợ mới sinh thêm con cái
Cô từ lâu đã còn chỗ trong gia đình
Những năm gần đây nhà cô ngày càng sa sút
Cô biết cha bám nhà họ Trần
phía nhà Trần xưa nay vẫn lạnh nhạt
Nếu giờ để ông biết cô đắc tội Trần Diễn Xuyên…
Cô chắc chắn sẽ đuổi khỏi nhà
Chu Nhược Nam lo lắng :
“Hy Hy xin đây mấy lời tớ với … đều là lừa dối”
“Giữa tớ và Trần Diễn Xuyên hôn ước gì cả”
“Từ hồi tiểu học nhà đã cắt đứt quan hệ với nhà tớ ”
“Miếng ngọc đó cũng tín vật đính hôn gì hết chỉ là quà sinh nhật bình thường”
“Tớ chỉ… chỉ là ghen tị”
“Ghen vì thích nên mới cố ý lừa …”
Lời còn dứt—
Chát
Một tiếng tát vang lên rõ ràng dứt khoát
tay là… Cố Từ
Chu Nhược Nam ôm má cố kìm nén dám thành tiếng
“Chu Nhược Nam… thì cô mới là thứ rẻ rúng nhất”
Cố Từ rốt cuộc cũng đã hiểu tất cả
Chu Nhược Nam từng thật lòng với
Cái thứ gọi là “mập mờ rõ” giữa hai thực chất chỉ là công cụ để cô đạt mục đích
Mà mục đích đó—chính là vì cô ghen tị với
Vì cô cam tâm khi thấy hạnh phúc
Vì… cô thích Trần Diễn Xuyên
Một đàn ông thể chấp nhận trò ghen tuông chút thủ đoạn vì
ai chấp nhận việc chỉ là công cụ
Thậm chí còn đủ tư cách làm thay thế
Trò hề đến đây đã mất sạch vị
Tôi kéo nhẹ tay áo Trần Diễn Xuyên:
“Vào thôi”
Cậu khẽ “ừ” một tiếng
Rồi siết chặt lấy tay
“Hy Hy…”
Cố Từ bước tới giọng lắp bắp vội vàng biện minh:
“Anh con tiện nhân đó lừa thôi”
“Là cô cố tình chia rẽ chúng nên mới xảy chuyện ”
“Em tin lần cuối Cho thêm một cơ hội…”
“Anh biết là vì em quá giận quá tổn thương mới chia tay để hù dọa …”
“Dù cũng là mối tình đầu của em mà tình đầu thì khác—”
Bàn tay Trần Diễn Xuyên đang nắm lấy siết chặt đến mức khiến thấy đau
Tôi biết
Vội đẩy Cố Từ kéo Trần Diễn Xuyên bên trong
Chỉ khi gian bên ngoài im lặng trở
Trần Diễn Xuyên mới thản nhiên hỏi:
“Tình đầu… thì khác chỗ nào”
Tôi lườm một cái
tim thì lặng lẽ ngọt như mật
Khẽ đan tay tay lắc lắc nhẹ:
“Thế còn Mối tình đầu của là ai”
Trần Diễn Xuyên cúi sát xuống
Khoảng cách giữa hai chúng gần đến mức… từng nhịp thở đan
“Chưa từng yêu ai cả
Hay là… để Hy Hy dạy ”
Một dòng mật ngọt dâng lên lan tràn trong tim
Tôi ôm cổ ngẩng mặt lên hôn lên môi :
“Dạy từ hôn nhé”
“Tôi hôn dở lắm ”
“Cũng hẳn học nhanh đấy chứ”
Trần Diễn Xuyên đưa tay luồn tóc
Khẽ giữ đầu kéo sát lòng
Nụ hôn sâu hơn nồng nàn hơn
“Vậy… bước tiếp theo dạy cái gì”
Mặt đỏ bừng tim đập thình thịch như sắp vỡ
“Trần Diễn Xuyên…”
“Ừ”
“Tiếp theo… cũng biết dạy gì nữa”
“Hay là… cùng học”
“Cùng tiến bộ”
“Được”
Cậu véo má một cái khẽ:
“ cố đấy”
“Đừng để vượt mặt”
Tôi
Trong con ngươi của thấy rõ đôi mắt sáng rực rỡ của chính
Và cũng thấy rõ—
Trong đáy mắt là nụ dịu dàng đang lan dần
Giống hệt ánh mắt năm xưa ngày đầu tiên chúng gặp
(Toàn văn )