10
“Đến nỗi đó Cái thằng tiểu tử thúi định cả đời cưới ai để khỏi vợ quản chắc”
“Ngay cả phụ thân ngươi cũng sẽ đồng ý ”
U Quan còn thêm nhưng Hoàng đế đã tùy tiện bỏ qua chuyện đó
“Chuyện gấp dù ngươi cũng đang ở kinh thành cứ thong thả mà suy nghĩ Về chỗ ”
U Quan nặng nề dậy nhưng chỉ một lúc khi trở chỗ trong lúc mời rượu cùng các thân quý trong triều trở về dáng vẻ ngông nghênh bất cần chén rượu qua như thể giây phút phẫn nộ khi nãy chỉ là một ảo ảnh thoáng qua
Tiệc qua nửa đã thấy nghẹn đến thở nổi
Lấy cớ ngoài tỉnh rượu hoa viên điện đón gió lạnh cho tỉnh táo
Mưa xuân tạnh từng giọt long lanh còn rơi lộp bộp từ mái ngói
Tách
Từng giọt vỡ vụn lan can đá
Tách
Lại thêm một giọt nữa
Ta chăm chú
“Quận chúa”
Ta ngẩng mắt Là Lý Duyên
Nàng mỉm nhẹ nhàng bước gần đôi má ửng đỏ bất thường ghé đến cảm thán:
“Rượu ở kinh thành thật nặng đúng là quen…”
Lời ẩn ý đáp chờ xem nàng còn gì
nàng cứ lặng im những cánh hoa rụng ướt đẫm nước mưa trong vườn hồi lâu mới khẽ lên tiếng:
“Quận chúa đừng sợ”
Sợ gì
Ta nhíu mày
Nàng cúi đầu giọng gần như thì thầm:
“…Chàng sẽ để cuốn nguy hiểm ”
Gió lạnh thổi qua cuốn mái tóc nàng bay nhẹ
Ta dần hiểu thấp giọng ghé sát:
“Các dựng lên màn kịch … rốt cuộc là vì cái gì”
Lý Duyên thì thào:
“Vì cái gì ư… lẽ là vì chấp niệm của … cũng vì của ”
Nàng thêm chỉ khi rời mới ghé bên tai thì thầm:
“A Bảo… thật bốn tuổi”
“Nó đã sáu ”
Tách Một giọt mưa rơi lên mu bàn tay
Ta bàng hoàng nàng
11
Sáu tuổi
Sáu năm
Chính là năm trưởng của Lang Nghiễn – Lang Sát – vu oan giam ngục tự vẫn
A Bảo… giống Vĩnh Nhi
Lang Nghiễn và Lang Sát là
Vậy thì A Bảo thật là——
Con gái của Lang Sát…
Rào rào— Cơn gió ẩm lạnh luồn qua vườn cơn mưa Những cánh hoa rơi lấm bùn lảo đảo lăn hai vòng chẳng còn nhẹ nhàng thể bay lên nữa
Ngực trĩu nặng như thể nuốt một hạt óc chó bóc vỏ — mắc ngang cổ họng tiêu hóa nổi
Ta nhớ… bốn năm cũng là một ngày mưa
Lúc biết Lang Nghiễn âm thầm xin điều động đến Giang Châu giận đến phát điên xé toạc văn thư điều động đến đó ném thẳng mặt
“Sao mãi hiểu thế hả”
Ta gần như gào lên nước mắt lẫn nước mưa đầm đìa:
“Năm xưa trưởng tự vẫn ở Giang Châu biết luôn canh cánh trong lòng điều tra cho chân tướng Giang Châu là địa bàn cũ của Phí Phủ thế lực ăn sâu bén rễ”
“Hắn vốn âm độc hiểm ác Ở kinh thành còn phủ Quận vương chống lưng chứ một khi rời xa tay với tới sợ bảo vệ nổi Lang Nghiễn”
Ta chỉ mong thể bình an ở nơi trông thấy từng năm từng năm bên dẫu tầm thường cũng miễn là yên lòng
Trước khi gặp đã bao phen suýt mất mạng trong âm mưu hiểm độc tưởng đã rút bài học biết giấu chờ thời từng bước thâm nhập
Ta bảo hãy đợi Đợi phụ thân thu xếp mối quan hệ ở Giang Châu đợi Thái tử vững chỗ để chúng – những chi hệ tông thất bảo vệ Đông cung – đủ tư thế để đối đầu với Phí Phủ đang nâng đỡ Tứ hoàng tử
ngờ Lang Nghiễn cố chấp đến nhất quyết làm theo ý
Hắn thậm chí với :
“A Tồn lẽ… nàng nên tiếp tục cản nữa”
Ta sững sờ
Mưa rơi lướt qua bóng trúc ngoài cửa sổ Hắn lặng nơi đó gương mặt trắng trẻo như ngọc vương những đốm sáng loang lổ
Hắn tức giận chỉ lặng lẽ những mảnh giấy rơi lả tả đất cúi từng tờ một nhặt
“Những chuyện vốn nên để nàng và Quận vương kéo ”
“Gần đây Hoàng thượng sủng ái Phí Phủ Nàng từng từ chối thánh chỉ nhất quyết gả cho khiến bệ hạ tin lời gièm pha của Phí Phủ bắt đầu xa cách với Quận vương ”
Ta nhíu mày khó chịu:
“Ý là gì… vạch rõ ranh giới với ”
“Lang Nghiễn bấy nhiêu năm nay rốt cuộc từng xem là thê tử thật sự của ”
Ta tiến lên ngón tay đâm thẳng ngực
“Trong mắt mãi mãi bằng con gái giấu ở Giang Châu Mọi tâm sự đều thể với nàng còn chỉ là ngoài đúng ”
Ta tức tối trừng mắt
cúi đầu dịu dàng lấy ngón tay lau những giọt nước mắt ngừng rơi má
“Nàng và nàng … giống ”
Khi đó tưởng ý : Trong lòng Lý Duyên còn quan trọng hơn
Ta đau lòng vô cùng đẩy mạnh bỏ
Hôm kiệt sức suốt đến chạng vạng mới gắng gượng tỉnh dậy
Thầy thuốc tới bắt mạch … thai
Ta ngây lâu niềm vui chậm rãi nở rộ như một đóa hoa mềm mại trong lòng
… Ta và Lang Nghiễn con Mối ràng buộc giữa và rốt cuộc cũng còn dễ dàng xóa bỏ nữa
kịp cho biết Ta chờ giống như mọi lần — khi cãi xong sẽ cúi đầu xin dỗ dành
đến là phụ thân sớm hơn Lang Nghiễn một bước mặt mày nặng nề mang theo tờ giấy hòa ly để báo tin:
Lang Nghiễn… đã chết
Chết chuyến thuyền Giang Châu
Biển động sóng lớn thuyền lật thi thể cũng chẳng còn
12
Sau buổi yến tiệc trong cung tới “mộ áo mão” của Lang Nghiễn
Bốn năm nay kể từ khi tin Lang Nghiễn chết vẫn thường đến đây hứng chút gió lặng lẽ suy nghĩ Có nhiều điều nghĩ mãi thông đều gỡ rối ở nơi gọi là “phần mộ”
Ta đã hiểu sự chấp nhất của Lang Nghiễn Hiểu trưởng ý nghĩa thế nào đối với
Phụ mẫu nhà họ Lang mất sớm Lang Nghiễn do ca ca một tay nuôi lớn
Ngày thành thân từng gặp trưởng của – một cực kỳ nghiêm túc thanh liêm Tuy làm quan nhưng sống đạm bạc mấy năm làm việc ở địa phương gần như dồn hết bổng lộc để sửa đê xây cô nhi viện… vì dân nghèo mà mưu cầu sinh kế
Một vị trưởng tay rủng rỉnh như đến khi thành thân dốc hết tiền tích góp để thêm sính lễ
Ông em vì xuất thân bằng dòng dõi tông thất mà đời chỉ trích là trèo cao xem thường Ông nỗ lực hết thi cử đạt hạng nhất điều kinh làm một chức quan nhỏ
Lúc ông phân tới làm việc trướng Phí Phủ
Binh bộ – vị trí trọng yếu của quốc gia Ông phụ trách điều phối vận chuyển quân lương dám chút sơ suất nay ở vị trí đó hầu như đều “tùy cơ ứng biến” thỉnh thoảng rút ít dầu mỡ để “kính biếu” bề
Lang Sát thì như
Ông biết cúi đầu luồn cúi cũng làm ngơ sai trái
Không lâu đã đắc tội với Phí Phủ điều khỏi kinh thành đẩy đến Giang Châu
Không biết ông nắm bí mật gì của Phí Phủ mà khiến y nảy ý giết diệt khẩu Ở Giang Châu Phí Phủ lập mưu vu tội Lang Sát là quan trấn thủ nhận hối lộ giết vô tội tống ông ngục
Chưa đợi tam ti cử điều tra Lang Sát đã… tự vẫn trong ngục
Lang Nghiễn tin ca ca tự sát Nhiều năm qua vẫn luôn âm thầm điều tra thậm chí tiếc giả chết để về kinh chỉ vì trả sự trong sạch cho trưởng
Còn về Lý Duyên… e rằng nàng từng là của Lang Sát thay phu báo thù
Suy nghĩ thấu suốt tấm bia mộ xám lạnh cứng cáp chỉ cảm thấy:
— Nhà các ngươi… ai nấy cũng đều quá cứng đầu
Đang mải mê nghĩ ngợi đầu bỗng ném trúng bởi một bông hoa dại
“Lại tới hỏi vong phu nhà cô chuyện gì Nhân tiện hỏi giùm một câu: tại nhân duyên của long đong trắc trở thế”
“Khó khăn lắm của vong phu cô mới chết thế mà vẫn cưới cô”
“Hắn đang ở đất rủa ”
Bông hoa dại úa xìu dính cả tro nhang biết vặt từ ngôi mộ nào
Ta bất lực kẻ ném hoa
13
U Quan đang xổm một cành cây to ngậm cọng cỏ trong miệng hề hề như khỉ
Ta hỏi đang giả làm khỉ làm gì
Hắn đáp:
“Sợ với thân quá gần mấy lão dòm ngó”
Nói thế thôi chứ dáng vẻ vẫn chẳng e dè ai nhảy xuống phủi lá khô áo nhăn mặt than:
“Hoàng thượng bỏ mặc cả chính thất của sống cô độc cũng đành còn kéo chết chìm theo thì chịu nổi”
U Quan giả vờ làm bộ tội nghiệp:
“Muội xem ca ca khổ biết mấy Một kẻ trai tráng đang độ xuân xanh ép sống như quả phụ trấn giữ biên ải gối đơn chăn lạnh… thật thê lương biết bao…”
Ta mặt lạnh giơ tay gõ trán một cái rõ đau
Cuối đầu nghịch cánh hoa dại úa tàn trong tay nhẹ giọng:
“Quan ca lo”
Triều cục rối ren Hoàng thượng ngày càng lạnh nhạt với Thái tử tin dùng gian thần Địch phương Bắc rình rập Hoàng thượng còn công khai dè chừng biên quân
U Quan vỗ vai trấn an:
“Chỉ cần còn sống biên quân sẽ loạn”
Hắn vốn kiểu chìm đắm trong sầu não nhanh đã đổi chủ đề hỏi chuyện chính:
“Gần đây triều đình nổi lên một cái tên khá đình đám là tâm phúc của Hoàng thượng tên Triệu Nham Muội về hỏi Quận vương xem thể tin ”
Tim thắt
“Sao thế” Ta hỏi
“Người gan nhỏ” U Quan nhả cọng cỏ híp mắt:
“Hắn âm thầm truyền tin liên thủ với lật đổ Phí Phủ đoạt quyền quân lương từ tay Hoàng thượng chuyển sang cho Thái tử nắm giữ”
Ta chớp mắt:
“Làm thật ”
U Quan bật nhéo má một cái:
“Gan cũng lớn đấy”
“Còn làm ai mà biết” Hắn ngả chống tay ngẩng đầu trời “Ta đoán đang đánh cược Có vẻ trong tay thứ gì đó để uy hiếp Phí Phủ kỳ lạ cảm giác gì đó hợp lý… Đợi tra rõ thân phận mới tính tiếp”
Thân phận thật của Lang Nghiễn thể tùy tiện tiết lộ Mà cũng ở trong triều nhiều chuyện thấu chỉ đành tạm thời chờ xem biến động
Nghĩ đến đây bất giác nhíu mày
Chợt một tiếng búng tay vang lên
“Đừng cau mày nữa tiểu quận chúa Trời sập ”
U Quan nghiêng đầu:
“Cười cái coi nào Huynh về đây lâu thế vẫn thấy nở nụ ”
Ta cho một đấm xoay bỏ
“Này” U Quan lười nhác kéo dài giọng “Kéo dậy cái đã”
Ta đầu trừng mắt một cái cuối cùng vẫn tiến đến nắm lấy bàn tay chìa chỉ dùng sức đã kéo dậy
Hắn đắc ý khoác tay qua vai như hồi còn nhỏ đột nhiên bất ngờ kéo chạy nhanh xuống sườn núi
“Chà—”
Gió lộng rít qua tai dừng
“U Quan” Ta hét lên
Hắn chỉ cúi đầu che chở cho mà chạy như bầu trời kinh thành đã khiến nghẹt thở đến mức chẳng thở nổi
Hắn trong cơn gió rào rạt tìm một chút tự do năm nào ở Thương Châu
Cuối cùng mặt bước lùi mà :
“A Tồn ”