Thiếu khanh Đại Lý Tự là kẻ cứng nhắc, giữ lẽ như mạng sống. Vì báo đáp ân cứu mạng, hắn cả gan lẻn vào hoa lâu của ta. Gương mặt đỏ bừng như men say, bàn tay run rẩy tháo chiếc ngoại bào, đôi mắt vương màn sương mờ mịt, chất chứa tủi hờn: “Chẩm Chẩm, nàng thử ta một lần đi.” “Ta dù chưa có kinh nghiệm, nhưng có thể học được mà.”
Bình luận