MỘNG NGỌT GIỮA PHONG BA

Chương 3



9.

Sở Hi Diễn ở lại trong phòng với ta suốt một đêm, đến sáng hôm sau mới khởi hành.

Ưng Vinh bước vào bẩm báo:”Điện hạ, người của Lư tể tướng quanh đây đã bị quét sạch. Chúng ta có thể đi bằng đường nhỏ để tránh tai mắt.”

Sở Hi Diễn gật đầu:”Đưa một cỗ xe ngựa vào đây, để nàng ngồi.”

Ưng Vinh thoáng sững sờ:”Vâng… nhưng vị cô nương này là ai?”

Sở Hi Diễn hờ hững đáp:”Một tiểu cô nương miệng toàn lời giả dối.”

Ưng Vinh tiếp tục báo cáo thêm vài điều. Qua cuộc trò chuyện giữa hắn và Sở Hi Diễn, ta lờ mờ hiểu được tình hình.

Ba năm trước, sau trận chiến lớn, Sở Hi Diễn bị thương nặng, được mục dân địa phương cứu mạng, sống sót trong cảnh thập tử nhất sinh. Tuy nhiên, vì bị chấn thương nghiêm trọng ở đầu, hắn đã quên hết mọi chuyện trong quá khứ.

Nửa năm trước, thân binh của hắn mới tìm được hắn, thông báo cho hắn biết thân phận thái tử của mình. Vì lo ngại bị ám sát, họ buộc phải ẩn danh, vòng vèo khắp nơi để trở về kinh thành.

Khi Ưng Vinh bẩm báo, ánh mắt hắn không ngừng liếc nhìn ta, sau đó lại hướng về phía Sở Hi Diễn. Ý tứ ngầm rất rõ ràng:”Không cần đuổi nàng ra ngoài sao?”Những điều này thật sự có thể để nàng nghe sao?”

Sở Hi Diễn làm như không thấy, hoàn toàn phớt lờ.

Sau khi dặn dò xong mọi việc, hắn dẫn ta rời đi.

Khi ngang qua cổng chính của Phật đường, ta từ xa thấy xe ngựa của Tam hoàng tử dừng lại.

Hắn nắm tay Lư Hiền Nguyệt bước xuống, cùng nàng đi vào Phật đường dâng hương cầu con.

Hai người họ trông thân mật, ân ái vô cùng.

Sở Hi Diễn không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh ta, hỏi bằng giọng nhàn nhạt:”Trong lòng nàng vẫn còn hắn?”

Ta chưa kịp phản ứng, hắn đã lạnh lùng nói tiếp:”Không sao cả.”

Hắn xoay người rời đi, để lại cho ta một bóng lưng kiên quyết.

“Hắn không cướp được nàng khỏi ta.”

10.

Vài ngày sau, cả kinh thành đều biết rằng thái tử đã chết ba năm nay nay đã trở về.

Ngôi vị trữ quân vốn gần như chắc chắn thuộc về Tam hoàng tử, giờ đây lại rơi vào tình thế lơ lửng, không ai dám đoán định.

A Diễn rất bận.

Ba năm trống vắng, hắn có quá nhiều cựu thần cần liên lạc, quá nhiều thế lực mới cần xây dựng.

Vì vậy, sau khi đưa ta từ Phật đường trở về, hắn gần như không gặp lại ta nữa.

Ta ở trong hậu viện của Đông Cung, đồ ăn ngon, vật dụng đủ đầy, muốn mua gì cũng chỉ cần nói với hạ nhân.

Chỉ là việc ra ngoài lại không dễ dàng.

Dù vẫn có thể đi, nhưng mỗi lần ra ngoài, Ưng Vinh – thống lĩnh Kim Ngô Vệ – luôn đích thân theo sát ta.

Nghe nói, Sở Hi Diễn đã dặn dò hắn thế này:”Tiểu cô nương này vốn là người của Tam hoàng tử. Tuyệt đối không được để nàng trốn thoát, nếu nàng trở về báo tin cho Tam hoàng tử, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

Nhưng cũng không thể đối xử với nàng như với tội phạm. Tiểu cô nương này dễ khóc, nếu nàng khóc ngoài phố, chẳng phải sẽ thu hút thêm nhiều phiền phức sao?

Vậy nên Ưng Vinh chỉ lặng lẽ theo sát sau ta mười bước, tựa như một tòa tháp đen đè nặng phía sau.

Lần này ta ra ngoài là để gặp một vị lang trung. Ở vùng Tây Kinh có một danh y họ Tống, nổi tiếng mát tay chữa bệnh phụ khoa. Gần đây ta thấy nguyệt sự không ổn định, muốn tìm ông để thăm khám.

Khi đến nơi, trong phòng chờ đều là nữ quyến của các gia tộc lớn, Ưng Vinh không tiện lộ mặt trong hoàn cảnh này.

Ta tưởng hắn sẽ rời đi, nhưng bất ngờ, Ưng Vinh phi thân lên mái nhà, gỡ một viên ngói, ánh mắt chăm chú nhìn xuống, sáng rực như chim ưng, rõ ràng muốn nói:”Đừng hòng trốn.”

Ta chỉ có thể thầm thở dài:”…”

Nhìn thấy một thuộc hạ trung thành như thế bên cạnh A Diễn, ta lại thấy yên lòng.

Ta còn chưa kịp cảm thán xong thì một giọng nói vang lên sau lưng:”Ồ, đây chẳng phải là Ngọc Nô sao?”

Quay lại, ta bắt gặp vài vị phu nhân quen mặt.

Trước đây, họ thường chế nhạo xuất thân thấp hèn của ta, cho rằng ta chỉ dựa vào sắc đẹp để hầu người, và đến một ngày nhan sắc tàn phai, ta sẽ bị ruồng bỏ.

Giờ đây, việc ta bị Lư Hiền Nguyệt đuổi khỏi phủ Tam hoàng tử đã lan truyền khắp kinh thành. Ánh mắt họ nhìn ta tràn đầy ý cười giễu cợt, như thể đang thưởng thức một vở kịch.

“Mấy ngày rời khỏi phủ Tam điện hạ, nhìn Ngọc Nô gầy rộc hẳn đi.””Vinh hoa phú quý chấm dứt rồi, hẳn là không dễ chịu nhỉ?””Ngọc Nô đến tìm Tống lang trung để cầu con sao? Ta khuyên nương tử đừng phí công. Giờ đây Tam hoàng tử và Lư phi tình cảm sâu đậm, e rằng ngài ấy thậm chí chẳng thèm chạm vào nương tử, dẫu có uống bao nhiêu thuốc bổ đi nữa, cũng ích gì?”

Khi những lời mỉa mai cứ nối tiếp nhau, Tống lang trung bước ra, nhìn sắc mặt ta rồi đưa tay bắt mạch.

Ông nhàn nhạt nói:”Chúc mừng. Tiểu nương tử có hỷ rồi.”

Một thoáng, không gian lặng ngắt.

Các phu nhân đều sững sờ.

Trên mái nhà, ngay cả Ưng Vinh cũng ngây người.

Bầu không khí yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Đột nhiên, một âm thanh vang lên sau lưng – tiếng chén trà rơi vỡ.

Quay đầu lại, ta bắt gặp ánh mắt của Tam hoàng tử.

Hắn đang khoác tay Lư Hiền Nguyệt, vẻ mặt phức tạp nhìn ta.

11.

Chén trà rơi vỡ, nhưng Sở Hi Hách vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Hắn thất thần cầm lấy những mảnh vỡ, máu đỏ sẫm từng giọt từng giọt nhỏ xuống từ bàn tay bị thương.

Sắc mặt Lư Hiền Nguyệt vô cùng khó coi.

Nàng bật khóc, chất vấn Sở Hi Hách:”Ngài rõ ràng đã nói sẽ không bao giờ chạm vào nàng ta nữa mà!”

Sở Hi Hách lúc này mới hoàn hồn, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn về phía ta:”Xem ra ta vẫn đánh giá thấp thủ đoạn tranh sủng của ngươi.”

“Đứa trẻ này là kết quả của lần ngươi lợi dụng khi ta say rượu, đúng không?”

Hắn quay sang Lư Hiền Nguyệt, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, khẽ trấn an:”Nguyệt nhi, ta đối với nàng ta thật sự đã không còn chút hứng thú nào.”

“Chỉ là, Ngọc Nô dù xuất thân thấp hèn, nhưng hiện tại nàng ta đang mang thai…”

Sắc mặt Lư Hiền Nguyệt càng trở nên khó coi hơn. Nàng đã nghe ra ý tứ ẩn sau lời nói của Sở Hi Hách.

Một nữ nô không có giá trị gì, nhưng một nữ nô đang mang trong mình đứa con, thì lại là chuyện khác.

Chỉ một thoáng im lặng, Lư Hiền Nguyệt đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Nàng mỉm cười, giọng điệu dịu dàng:”Thiếp hiểu, thiếp sẽ thay Tam điện hạ an bài thỏa đáng cho nữ nô này.”

Ta biết, trước mặt bao người ở đây, nàng muốn tạo dựng hình ảnh một chính phi hiền lương, khoan dung.

Chỉ là trong giọng nói của nàng, mũi nhọn sắc bén không hề che giấu, hai từ “nữ nô” được nàng nhấn mạnh đầy khinh miệt.

Sở Hi Hách nắm tay Lư Hiền Nguyệt, dẫn nàng quay người rời đi.

Ta đứng nguyên tại chỗ, không hề động đậy.

Nhận thấy sự bất thường, Sở Hi Hách quay đầu lại, vẻ mặt thoáng chút bực bội:”Còn không mau theo?”

Ta ngước mắt lên, bình tĩnh đối diện với hắn, giọng nói không chút dao động:”Tam điện hạ, đứa trẻ không phải của ngài.”

12.

Căn phòng lại một lần nữa rơi vào sự im lặng kỳ quái.

Các phu nhân liếc nhìn nhau, nhưng không ai dám lên tiếng.

Sở Hi Hách cũng ngẩn người.

Hàng mày hắn cau lại, vẻ giận dữ trỗi lên, ánh mắt dần lạnh lẽo:”Ngươi đúng là điên rồi.”

Lư Hiền Nguyệt lập tức bám theo lời của Sở Hi Hách, giả vờ bất đắc dĩ, nói:”Ngọc Nô, cho dù ngươi có oán giận điện hạ, cũng không cần nói ra những lời dối trá như vậy để kích động ngài…”

Sở Hi Hách mất kiên nhẫn, kéo tay Lư Hiền Nguyệt, bước thẳng ra ngoài:”Không cần phí lời với nàng ta. Đã không biết điều, chúng ta cũng không cần bận tâm thêm.”

Lư Hiền Nguyệt cố gắng níu kéo:”Nhưng mà, Ngọc Nô còn đang mang thai…”

Sở Hi Hách cười lạnh:”Ở bên ngoài chịu khổ đủ, tự nhiên nàng ta sẽ quay về thôi.”

Khi Sở Hi Hách và Lư Hiền Nguyệt rời đi, các phu nhân trong phòng đồng loạt quay sang nhìn ta, ánh mắt tràn đầy vẻ chế giễu.

“Xem kìa, vốn muốn khiến Tam điện hạ ghen tuông, ai ngờ lại làm quá, tự chuốc thêm ghét bỏ.””Có đứa trẻ, ít ra còn có thể quay về phủ làm một thiếp thấp hèn, giờ thì ngay cả điều đó cũng không thể.””Chậc, đừng xem nhẹ bản lĩnh của Ngọc Nô. Đến lúc nàng ta không còn đường lui, mang theo cái bụng lớn quỳ trước cổng vương phủ, Tam điện hạ hẳn không nỡ nhìn nàng ta chết ngoài đường.””Haha, nếu nàng ta thật sự quỳ ở đó, tỷ nhớ gọi ta đi cùng xem náo nhiệt. Đã lâu kinh thành chưa có trò hay như vậy.”

Ta chỉ cười lạnh, không nói lời nào, lấy thuốc rồi quay về.

Dọc đường, Ưng Vinh liên tục nhìn ta với vẻ mặt khó hiểu. Sau khi chắc chắn ta sẽ không lén quay lại tìm Sở Hi Hách, hắn cũng biến mất tăm.

Ta biết, hắn đã đi báo chuyện ta mang thai cho A Diễn.

Trong lòng ta vừa thấp thỏm, vừa mong đợi, muốn biết A Diễn sẽ có thái độ thế nào.

Thế nhưng suốt ba ngày, Sở Hi Diễn vẫn không xuất hiện.

Suy cho cùng, đây là đứa trẻ của một nữ nô tội lỗi. Hắn không cần nó, cũng là lẽ thường.

Ta cắt bấc đèn.

Chỉ hy vọng ánh sáng và sự ấm áp này có thể kéo dài thêm một chút nữa.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.