1.Ta vốn đã biết từ sớm rằng tại thiên viện của vương phủ, có một vị biểu muội của Vương gia đang lưu lại.
Thậm chí còn nắm rõ hơn cả khi mẫu thân phái người đi thăm dò tin tức sau lễ tứ hôn.
Thông tin ấy cũng rất tường tận.
Đêm tân hôn Vương gia không tới, ta chẳng lấy làm lạ.
Cũng không buồn để tâm.
Ta chỉ biết rằng Tề vương Triệu Lang muốn cưới con gái nhà Trầm gia làm vương phi, sau đó còn định phong làm hoàng hậu.Hắn có một biểu muội được đặt ở chỗ cao nhất trong lòng hay không, ta cũng chẳng hề bận lòng.
2.Đúng vậy, ta biết trước cốt truyện.
Ta cũng hiểu rõ mình mang phận nữ phụ ác độc.
Nhưng thế thì sao?
Cuộc sống nào dừng lại vì điều ấy.
Huống hồ, hiện thời cục diện đã đổi khác.
Theo lẽ thường, người gả cho Triệu Lang phải là tỷ tỷ của ta.
Vậy mà giờ đây, lại thành ra ta.
3.Sáng hôm sau, Triệu Lang đột ngột xuất hiện rất sớm.
Đây cũng là lần đầu ta diện kiến hắn.
Quả nhiên, y hệt nội dung kịch bản mô tả: tướng mạo đoan chính, khí thế hiên ngang.
Chỉ là cả đêm không ngủ khiến đáy mắt hắn thâm quầng rõ rệt.
So ra, hắn kém xa ta – người có một đêm mộng đẹp, tinh thần phấn chấn.
Hắn giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu cứng rắn:“Mau theo bổn vương vào cung.”
Nhìn dáng vẻ kia, e rằng nếu không phải muốn vào cung tạ ơn, hắn cũng chẳng ghé.
Nữ tử bình thường gặp tình huống này hẳn sẽ uất ức đến độ phát bệnh.
Nhưng ta thì không.
Ta chẳng giống vài người khác – khi được Thánh Thượng ban hôn thì nhận lời, rồi tới ngày đại hôn lại bày trò mất mặt.
Đã tự nguyện gả vào, ta tuyệt đối không làm mình làm mẩy.
Vậy nên, ta nhẹ nhàng thuận theo, cùng hắn vào cung, khéo léo thể hiện.
Việc một vương phi nên làm, ta đều làm tròn vẹn.
Không ngoài dự đoán, ta được Thánh Thượng cùng quý phi khen ngợi, lại còn mang về vô số phần thưởng.
Khi quay về, Triệu Lang cuối cùng cũng thôi trưng bộ mặt khó chịu, xem như tặng ta chút tán thưởng vì sự hiểu chuyện.
Ta “ngượng ngùng” cười đáp, phối hợp hết sức ăn ý.
4.Vừa về đến vương phủ, lúc bước xuống xe ngựa, biểu muội Tần Nhược của Triệu Lang đã đi lên đón:“Biểu ca!”
Giọng nói uyển chuyển êm tai, dung mạo thanh lệ thoát tục.
Dù vì bệnh mà hơi tiều tụy, nhưng vẫn toát lên nét kiều diễm riêng biệt.
Đây chính là “ánh trăng sáng” về sau khiến Triệu Lang vướng bận chẳng thể dứt.
Thật sự khiến người ngoài cũng phải mủi lòng.
Triệu Lang càng thêm thương xót.
Hắn ba bước tiến tới, ân cần hỏi:“Thân thể muội chưa lành, hà cớ gì phải ra gió?”
Tần Nhược e lệ để y nắm tay, dịu dàng trả lời:“Muội đã đỡ hơn nhiều.
Chỉ ngại đêm qua biểu ca không qua, khiến ngày đại hỷ của Vương phi bị gián đoạn, muội nên đến nhận tội.”
Triệu Lang nghe xong, gật nhẹ đầu, thanh âm càng thêm ôn nhu:“Muội vẫn luôn hiểu chuyện như thế.”
Quay sang ta, nét ấm áp trong mắt hắn thoáng hiện rồi biến mất, giọng điệu cũng khác hẳn:“Vương phi, đây là biểu muội Nhược Nhược của bổn vương.Tuy muội ấy tạm trú trong phủ, nhưng ta luôn coi muội ấy như người nhà.Thân thể muội ấy yếu ớt từ bé, cần được chăm sóc cẩn thận.Nếu ngươi dám bất kính, đừng trách bổn vương vô tình.”
Chậc.
Hai người bọn họ là người thân, còn ta – vương phi do Thánh Thượng đích thân sắc phong – lại hóa kẻ ngoài.
Tần Nhược còn nũng nịu kéo tay áo Triệu Lang:“Biểu ca…”
Nhưng khi nhìn về phía ta, ánh mắt lại lồ lộ vẻ đắc ý:“Cũng tại muội bệnh không đúng lúc, khiến biểu ca bận lòng. Mong tỷ tỷ rộng lượng bỏ qua cho muội.”
Nói là xin lỗi, nhưng thực chất đang ra oai.
Người bình thường nghe xong có lẽ khó chịu không để đâu cho hết.
Nhưng ta thì không.
Để người khác giận, ta không giận. Giận sinh bệnh, ai gánh thay?
Ta chỉ mỉm cười:“Không sao.”
Rồi còn nhiệt tình hỏi han:“Sức khỏe muội khá hơn chưa?
Ta có mang theo nhiều dược liệu quý từ nhà, chưa rõ muội có dùng được hay không. Lát nữa, ta sẽ nhờ Lưu Phương mang tới cho muội.”
5.Triệu Lang và Tần Nhược hẳn không ngờ ta lại có thái độ như vậy, càng không nghĩ ta còn làm được nhiều hơn thế.
Trở về phòng, ta thật sự kiểm kê một loạt dược liệu thượng hạng từ của hồi môn, sai Lưu Phương đem sang chỗ họ.
Lưu Phương vốn được ta đích thân dạy bảo, làm việc khiến ta rất yên tâm.
Chẳng mấy chốc, cả vương phủ đều biết vị vương phi mới này không chỉ nhân hậu mà còn vô cùng phóng khoáng.
Đáng chú ý hơn cả, nàng ấy còn đặc biệt giàu sang.
Triệu Lang tuy là hoàng tử, nhưng mẹ ruột chỉ là cung tỳ, sớm đã hương tiêu ngọc vẫn.
Dù được quý phi nhận nuôi nhưng cũng mới ba năm, tài sản chưa đáng kể.
Ta thì khác.
Thẩm gia trăm năm thế tập, tổ phụ ta từng làm tể tướng suốt ba triều, theo Thái tổ bình định thiên hạ.
Phụ thân ta giữ chức trong nội các.
Mấy vị thúc bá, đường huynh đều là trụ cột triều đình.
Ta là con gái ruột của gia chủ Thẩm gia hiện tại, còn mẹ đẻ, tuy đã qua đời, nhưng cũng xuất thân từ danh môn Tạ thị.
Thẩm gia gả con, lại gả vào hoàng thất, của hồi môn ta mang theo ắt là duy nhất ở Đại Tân.
Trong cốt truyện gốc, sau khi tỷ tỷ ta gả cho Triệu Lang rồi không may “qua đời vì bệnh”, ta nhanh chóng được gả nối, trước làm quý phi, rồi lập tức thành hoàng hậu.
Nay mọi thứ trực tiếp đổi thành ta gả đến ngay, còn đỡ mất công vòng vo.
Hơn thế, ta chẳng những chân thành tặng dược liệu quý cho Tần Nhược, mà còn muốn cứu mạng nàng ấy.