TĨNH NỮ TRƯỜNG AN

Chương 3



11.Phải biết rằng, hoàng tộc Triệu thị từ xưa đến nay ít con đẻ.

Đương kim Thánh Thượng quá ngũ tuần mà chỉ có hai hoàng tử.

Hoàng huynh của Triệu Lang cũng chẳng trẻ trung, chỉ sinh được một công chúa.

Nay ta mang thai, đối với Triệu Lang không chỉ là con nối dõi, mà còn là niềm tự hào rất lớn.

Trong lúc đắc chí, hắn vô tình nói:“Nếu là con trai, chính là hoàng trưởng tôn. Nếu là nữ nhi, bổn vương vẫn sẽ là người đầu tiên có con, còn bao nhiêu thời gian…”

Cái thai này khiến Triệu Lang đối đãi ta càng thêm ân cần, tình thâm ý trọng.

Ánh mắt quan tâm của hắn, thật nồng nhiệt.

Đổi lại người khác có lẽ đã lún sâu vào đó.

Nhưng ta chỉ cần nhớ đến tỷ tỷ, liền giữ được bình tĩnh.

Sau đó, ta còn chủ động sắp xếp cho Triệu Lang nạp hai vị thị thiếp.

Triệu Lang thoạt đầu thoái thác, rồi cũng mỉm cười chấp nhận.

Ha ha, mỹ nhân xinh đẹp, tính tình yếu đuối, hắn vốn ưu thích kiểu ấy.

Ta rất hiểu điều đó.

Thế là, chốc lát hắn có hiền thê hiền hậu là ta, lúc lại có hai tiểu thiếp khuynh thành.

Trên triều, nhờ danh tiếng Đỗ thần y, hắn lôi kéo thêm vài đại thần vốn chưa thân thiện.

Có thể nói Triệu Lang như diều gặp gió, đắc ý vô cùng.

Mà nam nhân khi sự nghiệp thăng hoa thường lơ là người bên cạnh.

Thân thể Tần Nhược dần bình phục, số lần nàng được gặp hắn lại càng hiếm hoi.

Huống chi ta còn đang mang thai, hai thị thiếp kia sắc nước hương trời, thủ đoạn giữ chân nam nhân cũng lắm chiêu, khiến Tần Nhược lo âu.

Tình cảm Triệu Lang dành cho Tần Nhược là thật, nhưng dù sao nàng cũng chỉ là biểu muội.

Cho dù hôm nay nàng viện cớ giữ hắn lại đến canh ba, cũng chẳng cách nào giữ tới bình minh.

Trừ phi nàng chẳng màng danh tiết, cùng hắn… làm ra chuyện đó…

Trong nguyên tác, Tần Nhược đến lúc chết vẫn chỉ là “biểu muội” của phủ vương.

Nghe tin đêm qua Triệu Lang qua phòng Tần Nhược, ta cũng có chút bất ngờ.

Với cách tính toán như thế, nếu nàng không sớm chết đi theo kịch bản, e rằng “ánh trăng sáng” biến thành “cơm nguội” mất.

Ôi, cái não thiếu kế hoạch này, ta nên giúp nàng hay để nàng tự xoay sở đây?

12.Sáng hôm sau, hai thị thiếp của ta vừa tới thỉnh an, đã có Thanh Lan xông đến truyền lời: Triệu Lang không ở lại dùng bữa sáng.

Từ khi ta mang thai, hắn vẫn thường dùng bữa cùng ta, nếu không đến được, sẽ báo trước.

Hôm nay Thanh Lan bước vào, làm ai nấy đều suy đoán.

Nàng còn bày ra bộ mặt tự đắc:“Đêm qua Vương gia lưu lại chỗ cô nương nhà ta, sáng sớm bèn dùng bữa với cô nương. Vương gia dặn Vương phi đừng chờ.”

Nói câu nào câu nấy đều ra vẻ kiêu hãnh, như muốn khoe khắp nơi chuyện đêm qua Triệu Lang và Tần Nhược đã làm gì.

Nếu không phải biết chủ tớ họ xưa nay đều bộ dáng này, ta còn tưởng Thanh Lan bị ta mua chuộc.

Hôm ta cứu mạng Tần Nhược, đã biết sau này nàng chắc chắn vào phủ.

Nhưng không ngờ, nàng lại nóng lòng đến mức chọn phương thức ngớ ngẩn để đạt mục đích.

Ta thật lo, nếu ngày sau “chân ái” của Triệu Lang chưa kịp xuất hiện, nàng đã sớm ôm hận.

Đoán được tâm ý Tần Nhược, hẳn là muốn khoe khoang tình cảm với Triệu Lang, đồng thời thông báo chuyện “gạo đã nấu thành cơm”, ngăn ai cản cũng không được, ván đã đóng thuyền.

Nàng tự mãn thành nữ nhân của Triệu Lang, nhưng không biết mình vừa đánh mất lá bài tốt nhất: Trong mắt nam nhân, thứ mãi chưa có được mới là tuyệt vời nhất.

13.Lúc Triệu Lang đến điện ta, ta đang tựa bên cửa sổ đọc sách.

Hắn không sai người bẩm báo, mà cứ thế bước vào.

Ta liếc thấy bóng dáng hắn qua khóe mắt, cân nhắc một chút, vẫn tỏ ra say mê sách vở.

Hắn lặng đứng một lúc rồi khẽ hắng giọng, nhắc ta để ý.

Ta ngước lên, bắt gặp ánh nhìn dịu dàng của hắn.

Như vậy là đủ hiểu.

Chân trước hắn vừa mặn nồng cùng tiểu thiếp, chân sau liền đến thăm chính thê bày tỏ ân ái.

Diễn xuất không tồi.

Thôi thì… chỉ cần hắn vui.

Ta vẫn giữ nụ cười bình thản:“Vương gia tới rồi.”

Có lẽ nghĩ đến chuyện đêm qua, hắn áy náy ho khan, tránh nhìn ta:“Ninh nhi đang xem sách gì đó?”

Ta gấp sách, đặt lên bàn:“Thiếp tiện tay đọc thôi.”

Không muốn vòng vo, ta đi thẳng vào vấn đề:“Thiếp còn chưa kịp chúc mừng Vương gia, cuối cùng cũng toại nguyện.”

Hắn hơi sững sờ, sau liền bật cười, bước lại nắm tay ta, giọng đầy xúc động:“Vẫn là Ninh nhi hiểu ta nhất.”

Ta đáp lại bằng nụ cười thường trực.

Hắn tiếp tục giải thích:“Nhược Nhược trong lòng chỉ có bổn vương, ta không thể để mặc muội ấy.Muội ấy ốm yếu từ bé, mất cả mẹ, ở lại phủ, ta mới yên tâm.”

Ta gật gù:“Vương gia với biểu muội tình thâm nghĩa trọng, thiếp đều thấu hiểu.”

Hắn thở phào nhẹ nhõm:“Ninh nhi không oán trách, ta yên tâm rồi.”“Sao thiếp dám trách Vương gia chứ!”

Ta khẽ nói câu làm hắn vui, đến nỗi khí chất xung quanh hắn dần dịu lại.

Rồi ta thuận thế hỏi:“Tiếp theo, Vương gia có dự định gì?”

14.Chuyện Tần Nhược vào phủ đã là điều chắc chắn.

Nhưng ta không để họ tự quyết định kiểu gì cũng xong.

Nếu Triệu Lang nhất thời xúc động phong Tần Nhược làm trắc phi, với tính cách của nàng, ta khó lòng yên ổn.

Nhân lúc nàng sơ hở, ta phải đề nghị “phương án an toàn” cho Triệu Lang, nhưng không thể quá thấp kém, vì sau này còn cần họ cạnh tranh với “chân ái” đích thực.

Triệu Lang đang mơ mộng, cũng chẳng nghĩ nhiều, thẳng thừng:“Tất nhiên ta muốn cho Nhược Nhược một danh phận.”

Ta tỏ vẻ đồng tình:“Đúng nên thế.”

Xong lại tiếc nuối thở dài:“Từ góc độ biểu muội, có lẽ không đủ điều kiện làm trắc phi, nhưng đợi nàng hồi phục, Vương gia lập thêm công trạng, rồi cùng nhau nhờ bệ hạ và quý phi nương nương ban sắc. Chưa biết chừng cũng có thể phong cho nàng.”

“Chỉ tiếc… giờ hai người đã lỡ vượt rào, gạo nấu thành cơm…”

“Haiz, Vương gia hành động vậy, thật quá nóng vội.”

Xưa nay ta luôn thuận theo, lần đầu ám chỉ hắn sai, Triệ

u Lang lấy làm lạ, bật cười:“Sao lại là lỗi của ta? Ninh Nhi nói thế nghĩa là gì?”

Ta khẽ lườm hắn:“Một là ảnh hưởng danh tiết của biểu muội.Hai là chưa chính thức thành thân, đã tự tiện thông phòng, nếu truyền ra chẳng hay ho cho danh tiếng Vương gia.”

Nghe vậy, hắn như sực tỉnh, gương mặt dần nghiêm lại.

Ta nói tiếp:“Mẫu thân muội ấy mất sớm, không ai dạy dỗ. Phụ thân Tần Nhược cũng bận rộn, đến mức thiếp thất còn chèn ép đích nữ.Cô nương ấy tuổi trẻ suy nghĩ chưa thấu đáo, Vương gia lẽ ra phải hiểu chứ?”

Nói đến đây, nụ cười của hắn đã tắt hẳn.

Ta làm ra vẻ khó hiểu:“Nhưng Vương gia vẫn luôn giữ phong độ quân tử, bao năm qua tuân thủ lễ nghi, sao lần này lại thiếu kiềm chế đến thế?”

Triệu Lang mở miệng nhưng chẳng biết phản bác sao.

Ta cũng không ép, chỉ thở dài:“Chuyện đã lỡ, đành giấu nhẹm đi. Sớm bẩm với quý phi nương nương, tránh để rùm beng.

Hôm nay Thanh Lan đến sai lúc, người trong viện ta đều nghe thấy, e cả phủ biết hết…”

Lần này, Triệu Lang nổi giận:“Con nô tỳ đáng chết!”

Ta vội nắm tay hắn, dịu giọng khuyên:“Vương gia đừng nổi nóng.Đó cũng không thể hoàn toàn trách thị nữ.Xuất thân của Thanh Lan thấp kém, nàng làm sao hiểu hết lẽ này? Chẳng qua là quá vui mừng hộ chủ thôi.”

Nếu không có Tần Nhược ngầm cho phép, một nha hoàn tầm thường nào dám đến chỗ Vương phi làm càn?

Chắc hẳn trong lúc giận, Triệu Lang cũng nghĩ đến, chỉ là nể mặt Tần Nhược mà bỏ qua.

Ta không truy cứu Tần Nhược mà hướng cuộc nói chuyện sang vấn đề chính:“Việc này không thể trì hoãn, tránh đêm dài lắm mộng.”

Hắn trầm ngâm giây lát, sắc mặt biến đổi vài lần, rồi ngẩng đầu lên, trước hết tạ ơn ta:“Có Ninh nhi lo nghĩ chu toàn, bằng không bổn vương hối hận đã muộn.”

Ta mỉm cười, không nói, trong lòng lại đoán chắc:Rõ ràng Tần Nhược đã thuyết phục hắn phong nàng địa vị cao, tiếc thay…

Triệu Lang cương quyết:“Ba ngày nữa, để nàng vào cửa, trước làm thị thiếp. Còn về sau… ta sẽ tính.”“Về sau…”

Ta chớp mắt vài cái.“Chẳng phải vậy thiệt thòi cho biểu muội quá ư?”

Ta cứ ngỡ hắn sẽ để nàng làm phi, ít ra cũng là thứ phi.

Nào ngờ chỉ là thị thiếp thấp kém nhất.

Triệu Lang quả thật vô tình.

Đúng là ta đã quá đề cao địa vị của Tần Nhược trong lòng hắn, mà quên mất hoài bão quyền lực của hắn.

Nghĩ kỹ cũng phải, nếu hắn lập Tần Nhược làm trắc phi ngay từ đầu, Vương phi chắc chắn không thể là người Thẩm gia.

Lòng ta có chút phức tạp.

Triệu Lang nở nụ cười trấn an:“Nhược Nhược nói, chỉ cần được ở bên cạnh bổn vương, nàng đã mãn nguyện.Huống hồ có Ninh nhi, ta tin nàng sẽ chăm sóc muội ấy chu đáo.”

Ôi trời? Ta suýt tròn mắt.

Bốn tháng trước, hắn còn đằng đằng sát khí sợ ta ức hiếp biểu muội, giờ sao lại tin ta đối xử tốt với nàng ấy thế này?

Khi đàn ông đã vô tình, quả nhiên trở mặt rất nhanh.

Thôi được, ta thành tâm mà đáp:“Thiếp đương nhiên sẽ chăm lo cho biểu muội.”

15.Tần Nhược cuối cùng cũng toại nguyện, chính thức trở thành nữ nhân của Tề vương phủ, nhưng lại ấm ức vì chỉ là thị thiếp.

Nàng hầm hầm tới chỗ ta làm loạn:“Muội biết trước kia từng đắc tội, phá hỏng hỷ sự của tỷ, nhưng không phải cố ý. Tỷ tỷ sao có thể làm nhục ta như thế?”

Đúng là nàng xuất thân đích nữ của một quan nhỏ, tuy chưa đủ để làm trắc phi nhưng phải thấp kém làm thị thiếp khiến nàng phẫn nộ.Ta chẳng còn cách nào, đành bảo đây là chủ ý của Triệu Lang.

Rồi tốt bụng nhắc:“Biểu muội vốn là khách, được lễ đãi. Giờ đã thành thiếp, chẳng thể tùy tiện như xưa nữa.”

Nàng nghe không lọt tai, chắc vẫn nghĩ ta bày trò nhục mạ, quay đầu khóc lóc đòi gặp Triệu Lang.

Cuối cùng, nghe nói Triệu Lang phải dỗ dành nửa ngày nhưng hắn vẫn không chịu thay đổi quyết định.

Thậm chí hắn còn bực mình, đuổi nàng về nghỉ ngơi, dặn mấy ngày tới cũng không sang phòng nàng.

Tần Nhược hết cách, đành ngoan ngoãn chờ đợi.

Sau đó, ta long trọng chuẩn bị mọi thứ cho lễ thị thiếp của nàng, còn dùng tiêu chuẩn ngang với thứ phi.

Tần Nhược ngỡ là ý Triệu Lang, lại nhanh chóng vui vẻ, hòa hảo với hắn.

Bởi vậy, Triệu Lang càng thêm tán thưởng ta, đơn giản xem ta là người vô cùng rộng lượng.

Ta còn biết nói gì đây.

Dù sao vương gia cưới thiếp cũng không dùng tiền của ta.

Ta chỉ cần chi tiêu một chút trong phạm vi của hắn, tội gì không làm.

Công sức bấy lâu rốt cuộc không uổng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.