TĨNH NỮ TRƯỜNG AN

Chương cuối



26.Ta không dò hỏi Triệu Lang thêm, cũng không khuyên hắn quay lại. Mà lập tức sai người đi mời Đỗ Quan, rồi gần như cắm rễ ở Tê Vân điện, túc trực bên Lâm Nhược Vũ.

Ta thấy nàng ăn xong nôn, nôn xong lại ép ăn, lúc đầu còn có thể lết đi, sau ngồi dậy cũng khó, cuối cùng gần như bất động, thuốc men cũng khó uống. Không ai hiểu nỗi đau đớn đó ngoài chính nàng.

Từ đầu đến cuối, Triệu Lang chẳng đến lấy một lần. Theo các thái y, phụ nữ bình thường mang song thai đã dễ sinh non, huống hồ nàng mang hẳn năm đứa. Mặc dù mọi dấu hiệu đều khả quan, nhưng lúc lâm bồn sự cố hoàn toàn có thể xảy ra.

Sau khi Triệu Lang biết, liền phán: “Bằng mọi giá phải giữ hoàng tự,” chẳng hề nhắc tới mạng sống của Lâm Nhược Vũ.

Nhưng nàng là nữ chính, sau cuộc vượt cạn nguy nan, cuối cùng “mẹ tròn con vuông”, sinh thành công năm đứa con khỏe mạnh, bản thân cũng được cứu sống.

27.Như tình tiết gốc, nàng hạ sinh ba hoàng tử và hai công chúa. Triệu Lang hả hê đến mức ban bố đại xá, mở tiệc linh đình, ngợi ca đây là chiến công hiển hách nhất từ khi hắn lên ngôi.

Vậy mà hắn không chút cảm kích Lâm Nhược Vũ, ngược lại cho rằng nàng “lực bất tòng tâm”, khó sống lâu, không thể chăm con, bèn tách năm đứa giao cho ta và bốn phi tần khác.

Thậm chí chỉ muốn ban cho nàng chức quý nhân. Ta tranh luận mãi, hắn mới chịu phong lên tần vị. Nghe xong, đôi mắt to tròn của Lâm Nhược Vũ vụt tắt, chẳng còn lấp lánh như trước.

28.Phải mất hơn một năm, Lâm Tần mới hồi phục. Lúc này, ta đưa Nhị hoàng tử về ở cùng nàng. Năm đứa bé, Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử lần lượt ở Lạc Hiền phi và Tần Thục phi, Đại công chúa bên Tiêu phi, còn Nhị công chúa trong tay Đoan tần.

Lâm Nhược Vũ tự biết sức mình không thể chăm lo cho tất cả, nhưng vẫn vô cùng biết ơn ta đã trả Nhị hoàng tử lại.

Khi nàng hoài thai, Tần Nhược cũng qua Tê Vân điện nhiều lần. Thấy cảnh nàng khổ sở vì thai lớn, Tần Nhược dần động lòng thương, đôi khi còn dắt Tứ hoàng tử đến thăm. Lần lượt ba phi tần khác cũng đưa con qua, năm đứa nhỏ cùng mẹ ruột, cảnh sum họp thật vui vẻ, khiến những ngày buồn tẻ trong cung trở nên náo nhiệt.

Thời gian cứ thế trôi vụt. Các hoàng tử, công chúa mỗi ngày một lớn, còn chúng ta dần già, cung cũ có thêm tầng lớp mới. Nhưng chẳng ai sinh thêm.

Trong nguyên tác, sau khi sinh năm con, Lâm Nhược Vũ còn nhiều lần có bầu nữa, tuy không tận năm đứa nhưng cũng nhiều. Thực tế thì không, nàng chẳng mang thai lần nào, mà người khác cũng vậy.

Hóa ra, chuyện Triệu Lang bỗng ghẻ lạnh nàng bắt đầu từ việc một lần cùng ăn cơm, nàng không kìm được nôn mửa, làm bẩn cả bàn tiệc, lại trở nên xấu xí khiến hắn “kinh tởm”. Mãi sau Lâm Tần hồi phục, hắn vẫn chẳng xóa được ấn tượng ấy, hầu như không bén mảng đến.

Về sau, vì hậu cung dần vắng tin vui, Triệu Lang mới nhớ đến nàng, triệu vào một lần rồi thôi, đưa nàng về mà không hề “lâm hạnh”.

Có người gièm pha sau lưng: “Đẻ được năm đứa thì sao, vẫn chẳng được sủng.”Lâm Tần từng âm thầm nói với ta:“Nương nương, ta từng cho bệ hạ nhìn cái bụng trơ xấu xí.”Nàng mỉm cười giễu cợt, rồi lại chùi nước mắt, khẽ kể:“Mẹ ta là con gái quan huyện úy, phải gả cho tri phủ chỉ vì nhà ngoại có truyền thống mắn đẻ. Mẫu thân suốt ngày sinh con, cuối cùng mất mạng. Ta có đến bảy ca ca, hai người nhỏ nhất lại sinh cùng ngày với ta. Phụ thân đưa ta vào cung để mong thăng quan. Từ đầu ta đã biết mình chắc chắn sinh được hoàng tử. Ta cũng hiểu chỉ cần muốn, ta có thể tiếp tục sinh. Nhưng bây giờ… ta chẳng muốn sinh cho bệ hạ nữa.”

Nghe nàng nói, ta lại nhớ cảnh nàng quằn quại trên giường, tưởng như chết đi sống lại, trong khi Triệu Lang chỉ quan tâm: “Bảo vệ hoàng tự.”

Ta nắm tay nàng, quả quyết:“Ừ, không muốn thì đừng sinh nữa.”

29.Năm thứ mười lăm sau khi Triệu Lang lên ngôi, Tranh Nhi được lập làm Thái tử, đồng thời cưới Thái tử phi.

Những năm gần đây, Triệu Lang thỉnh thoảng nạp thêm vài người đẹp, nhưng vẫn duy trì hình tượng “đế hậu tình thâm”. Trong cung ngoài cung, ai ai cũng ngợi ca ân nghĩa của hắn dành cho ta.

Khen hoài thành thói, đến nỗi nhiều kẻ tin thật, mà chính Triệu Lang cũng tưởng rằng chúng ta đã nắm tay nhau đi qua mười mấy năm trời đầy ân ái, quả là “hiếm có khó tìm”.

Hắn cao hứng khoe “chung tình”, ngâm thơ tặng ta, chúc mừng sinh thần ta, còn phái người xây thêm cung điện, danh nghĩa để “hoàng hậu an hưởng”. Văn nhân bên ngoài chạy theo, viết đủ bài tán tụng hoàng đế “không mê sắc đẹp”, ngợi ca “đệ nhất si tình”.

Triệu Lang xem xong, long nhan rạng rỡ, đề bút cho kẻ rớt khoa cử ấy một chức quan nhỏ, khiến trào lưu “ca ngợi hoàng đế si tình” càng lan rộng.

Ta không chịu nổi, khuyên hắn vài lần, hắn lại nổi hứng đi “vi hành” phương Nam.

Nào ngờ lần này hắn chẳng thể trở về.

30.Cuối cùng, Triệu Lang cũng được đưa về cung trong tình trạng hấp hối, rồi trút hơi thở cuối cùng. Ít ra, xem như giữ chút thể diện hoàng đế.

Đại nội tổng quản báo lại: Có kẻ giả vờ khóc than chuyện mất con để hành thích. Hắn mải nói chuyện vui, ám vệ không kịp phản ứng, dẫn tới họa sát thân.

Ta khó lòng tin nổi đường đường một đế vương lại chết lãng xẹt như vậy. Cả đời Triệu Lang ra sức giữ đẹp danh tiếng, rốt cuộc “ra đi” bằng cách này, chẳng biết dưới suối vàng hắn có tức giận đến chết thêm bận nữa hay không.

Nghĩ đến mà buồn cười. Nhưng rồi nhớ ra, ta là hoàng hậu của hắn, sau này khi nhắc đến, e cũng bị liên lụy.

Thôi kệ, nổi danh hay ô danh, đều là chuyện hậu thế, ta chẳng màng.

Ba mươi năm đầu của đời ta, luôn nơm nớp cầm kịch bản, không dám lơi là. Cứ ngỡ mình thấu hiểu hết, thực tế vẫn tự trói mình trong cái kén.

Đến khi Triệu Lang mất, ta mới minh bạch: nam nhân chính là khởi nguồn phiền lụy. Trẻ tuổi lên làm Thái hậu, mới là kết cục tuyệt vời nhất.

May thay, ngày vui của ta… còn rất dài.

[ TOÀN VĂN HOÀN]

Mỗi lượt theo dõi, thích, hay bình luận của bạn chính là nguồn động lực to lớn để team Cỏ tiếp tục ra truyện hay mỗi ngày! Cảm ơn bạn thật nhiều vì đã đồng hành cùng Ngọn Cỏ Dưới Trăng!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.