1.
Một ngày trước lễ kỷ niệm kết hôn, tin tức về việc bạch nguyệt quang của Bùi Khiêm Nam ly hôn và trở về nước lan truyền khắp giới.
Sau khi nhận được cuộc gọi, hắn không chút do dự, bật dậy rời khỏi giường.
Nhìn tôi lúc này vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn m/ê t/ìn/h, hắn khẽ nhếch môi cười, ném tấm chăn lên người tôi.
“Cô về lại nhà cũ đi, từ nay không cần đến biệt thự Hương Tạ nữa.”
“Thẩm Niệm sắp trở về, cô ấy muốn đến đây xem qua một chút, tốt hơn là cô nên tránh đi.”
“……”
Tôi hơi ngẩn người, mất một lúc mới nhớ ra Thẩm Niệm mà hắn đang nhắc đến là ai.
Là bạch nguyệt quang thời niên thiếu của Bùi Khiêm Nam, lớn hơn hắn ba tuổi, đã sớm ra nước ngoài kết hôn.
Không ngờ hôm nay lại trở về.
Thấy tôi không phản ứng, Bùi Khiêm Nam nhíu mày, tỏ vẻ mất kiên nhẫn, giục:
“Mau lên.”
Tôi đáp lại một tiếng, có chút lúng túng khi mặc quần áo vào.
Ánh mắt nóng bỏng của Bùi Khiêm Nam dừng lại trên người tôi, không hề rời đi.
Sau khi rửa mặt, chúng tôi đi đến trước hai chiếc xe, một đen một đỏ, đỗ ở cửa. Mỗi người lái một chiếc, một hướng trái, một hướng phải.
“……”
2.
Tôi và Bùi Khiêm Nam là một cuộc hôn nhân thương mại. Trước khi cưới, tôi đã biết hắn có một người con gái mà hắn luôn yêu thương.
Cả kinh đô đều biết rằng tôi và ảnh đế Cố Việt từng là cặp đôi khiến ai ai cũng phải ghen tị. Nhưng gia đình tôi gần phá sản, em gái thì còn nhỏ, mẹ tôi lại được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, còn bố tôi già đi trông thấy, cầu xin tôi kết hôn với nhà họ Bùi. Tôi không còn cách nào khác ngoài đồng ý cuộc hôn nhân này.
Ngày chia tay Cố Việt, người vốn luôn trầm tĩnh và dịu dàng ấy đã cắn chặt vào vai tôi.
Anh nói: “Khương Hề, ai phụ lòng chân tình sẽ phải nuốt một vạn cây kim bạc.”
Tôi cố nén đau lòng, chỉ khẽ đáp lại.
Mọi người đều nói tôi và Bùi Khiêm Nam rất hợp nhau, trai tài gái sắc, quan trọng hơn là trong lòng mỗi người đều có một bóng hình riêng.
Cho đến ngày tin tức Cố Việt công khai bạn gái được lan truyền, tôi ôm mặt khóc rất lâu. Bùi Khiêm Nam không nói gì, một lúc sau mới đưa cho tôi một tờ khăn giấy.
“Khương Hề, từ nay chúng ta sống tốt với nhau nhé.”
Tôi nhìn vào đôi mắt vốn lạnh lùng của hắn nay lại trở nên dịu dàng, nhớ lại sự quan tâm của ba mẹ hắn dành cho tôi, cuối cùng tôi cũng đồng ý.
Mãi sau này tôi mới biết, đêm hôm đó, bạch nguyệt quang của Bùi Khiêm Nam đã đăng ký kết hôn ở nước ngoài.
3.
Những khi lạnh lẽo, chỉ cần hai người xích lại gần nhau hơn một chút là đủ ấm áp.
Hắn bắt đầu từ chối các buổi hẹn ăn tối với bạn bè, mỗi ngày đều tan làm đúng giờ để về nhà.
Mỗi lần về, hắn luôn mang theo một phần bánh ngọt mà tôi thích.
Hắn đưa tôi đi ngắm pháo hoa ở Vịnh Victoria, đến Paris xem trận tuyết đầu mùa.
Cho đến khi bệnh tình của mẹ tôi trở nặng và bước vào giai đoạn cuối, hắn ở bên cạnh, cùng tôi lo liệu hậu sự, bận rộn với tư cách một người con rể.
Bố tôi sau khi mẹ qua đời đã bạc trắng cả mái đầu chỉ sau một đêm, ông nhìn tôi thở dài:
“Xixi, bố biết con vẫn trách bố vì đã ép con chia tay với người đó.”
“Nhưng cậu nhóc nhà họ Bùi đối xử với con rất tốt, hai đứa hãy sống với nhau thật hạnh phúc nhé.”
Tôi nhìn Bùi Khiêm Nam đang cảm ơn khách khứa, khẽ gật đầu.
Sau khi lo xong việc của mẹ, tôi chủ động nắm lấy tay hắn.
Ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ bất ngờ.
Đêm hôm đó, Bùi Khiêm Nam, người xưa nay luôn ngủ ở phòng khách, đã chuyển về ngủ ở phòng ngủ chính.
4.
Tôi bắt đầu học cách chăm sóc hắn như một người vợ thực thụ.
Mỗi sáng trước khi hắn ra khỏi nhà, tôi đều giúp hắn thắt cà vạt.
Hắn cao, tôi phải kiễng chân lên, hắn khẽ cười, cúi người xuống một chút.
Chúng tôi dường như giống một cặp vợ chồng thật sự hạnh phúc.
Biết Bùi Khiêm Nam có vấn đề về dạ dày, tôi học cách nấu cháo dưỡng dạ dày từ cô giúp việc trong nhà, mỗi trưa đều mang đến cho hắn.
“……”
Cho đến ba tháng trước, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và bạn.
“Ban đầu sao cậu lại cưới Khương Hề thế?”
Bùi Khiêm Nam khẽ cười:
“Dù sao cũng không phải Thẩm Niệm, kết hôn với ai thì cũng là kết hôn thôi, gia thế nhà họ Khương vẫn còn tốt, hơn nữa, cô ấy xinh đẹp, dáng người cũng ổn.”
“Quan trọng nhất là, dễ dỗ dành.”
“Tôi chỉ nói một câu ‘sau này sống với nhau thật tốt’, cô ta đã tin ngay, từ bỏ cái gã diễn viên kia, còn thật sự coi mình là bà Bùi.”
“Cũng không nghĩ xem, tôi, Bùi Khiêm Nam, sao có thể thích một người đã qua tay người khác.”
Những người khác cười ầm lên.
“Đúng là chỉ có Bùi ca lợi hại.”
“……”
Tôi đứng bên ngoài, không nhúc nhích, cho đến khi trợ lý của hắn tiến tới hỏi:
“Phu nhân, sao cô còn chưa vào?”
Tôi lắc đầu, quay người rời đi.
Cánh cửa mở ra, tôi biết ánh mắt Bùi Khiêm Nam nhìn theo lưng mình, nhưng tôi không dừng lại.
Chỉ là khi đến cổng công ty, tôi đã ném hộp cháo trong tay vào thùng rác.
Trên đường về, tôi nhớ lại câu nói của Cố Việt khi chia tay.
“Cố Việt, anh nói đúng.
Ai phụ lòng chân tình sẽ phải nuốt một vạn cây kim bạc.”
Tôi thực sự không muốn khóc, nhưng nước mắt vẫn từng giọt từng giọt rơi xuống, ướt đẫm mu bàn tay.
Sau đó, Bùi Khiêm Nam về nhà ngày càng trễ, nhưng vẫn quấn quýt bên tôi mỗi khi đêm xuống.
Tôi chỉ làm những gì một người vợ theo hôn nhân thương mại nên làm, còn những thứ khác, không còn nữa.
Hắn bực bội, nửa như van nài:
“Khương Hề, anh muốn ăn cháo, dạ dày đau quá.”
Tôi ngẩng lên nhìn hắn:
“Để tôi nhờ cô Lưu làm nhé.”
Sắc mặt hắn trở nên âm trầm, rồi cười khẩy đầy chế giễu.
“Không cần nữa.”
Kể từ đó, hắn rất ít khi về nhà.