Ta tuy là một nữ nhân xấu xí, lại câm lặng, nhưng có được một phu quân tuấn tú như ngọc. Phu quân ta sức khỏe yếu, lại mang bệnh tim, mọi chi phí chữa trị đều dựa vào ta ngày đêm vất vả bán bánh hoành thánh mà gom góp từng đồng. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng cả đời này trái tim Tạ Dao hắn chỉ thuộc về ta, A Mãn. Về sau, bệnh tim của hắn khỏi hẳn, trở thành một tiểu tướng quân danh chấn, lập tức giáng ta làm thiếp, cưới biểu muội của hầu phủ làm chính thất. Hắn ôm biểu muội của hầu phủ, ánh mắt đong đầy tình ý, nhẹ nhàng thốt:”A Mãn chẳng qua là một nữ nhân câm từ gia đình nghèo khổ, sao có thể sánh với nàng, người vừa tài hoa, vừa giỏi giang văn võ, để xứng làm phu nhân của tiểu tướng quân?” Nhưng hắn đâu hay biết…Ta không phải trời sinh đã câm. Chỉ là ta mang số mệnh của một “miệng quạ đen,” hễ mở miệng tất gây họa chế/t người. Vì muốn bảo vệ hắn được bình an thuận lợi, ta đã nhẫn nhịn, giả làm câm bao nhiêu năm nay. Giờ hắn đã vô tình đến thế, ta còn giả vờ làm gì nữa chứ?
Bình luận