1.
Phu quân muốn vì ta tổ chức một lễ thành thân long trọng, đón ta qua cửa một cách vẻ vang.
Dẫu rằng ta và Tạ Dao đã từng bái đường ở thôn Đào Hoa, đường đường chính chính là phu thê, nhưng trong phủ tướng quân lại trọng quy củ, nói rằng như vậy không hợp lễ. Phải thực hiện đủ sáu lễ, bái đường chính thức, thiết yến mời khách khắp tám phương đến chung vui mới đúng phép.
Ta mừng rỡ không ngớt, đương nhiên gật đầu đồng ý.
Đèn lồng đỏ được treo cao, khách khứa tấp nập ngồi kín phủ tướng quân, khung cảnh náo nhiệt vô cùng. Ta mong ngóng đến giờ lành để ra tiền sảnh bái đường.
Trên người là bộ hỉ phục đỏ thắm, chính tay phu quân chọn lựa cho ta. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời ta được khoác lên mình lớp lụa là mềm mại, thoải mái như dòng nước chảy.
“A Mãn cô nương cuối cùng cũng toại nguyện rồi.”
Đám nha hoàn vui vẻ rộn ràng đến chúc mừng, sợ ta nghe không hiểu, còn ra hiệu bằng tay lặp lại một lần nữa.
Từ ngày ta bước vào phủ tướng quân, phu quân đã lệnh cho toàn bộ người hầu học thủ ngữ, để tránh ta – một kẻ câm – cảm thấy lạc lõng.
Nghe lời đùa vui của các nàng, ta không giấu được nét ngượng ngùng, liền theo quy củ mà mụ quản gia dạy, rải một nắm hạt dưa vàng cho đám người hầu.
Giữa lúc ánh mặt trời giữa trưa rực rỡ, ta đang dựa vào cửa sổ, thiếp đi trong cơn mơ màng thì bất ngờ giọng nói vang vọng của nghi lễ quan truyền đến:
“Một lạy trời đất, hai lạy cao đường, phu thê đối bái…”
Ta giật mình tỉnh dậy, đầu óc bừng tỉnh như bị dội nước lạnh. Chế/t rồi, suýt chút nữa thì trễ giờ lành!
Hoảng loạn cả người, ta vội nhấc tà váy chạy ra ngoài, chẳng màng tiếng gọi với theo đầy lo lắng của nha hoàn phía sau.
Giữa đại sảnh, phu quân ta, Tạ Dao, đang mặc hỉ phục đỏ thắm, ánh mắt sáng ngời mà đầy ý cười, chuẩn bị cùng người kia bái đường.
Thấy ta xông vào với dáng vẻ hoảng hốt, hắn thoáng ngạc nhiên, cất lời:
“A Mãn, nàng tới đây làm gì?”
Nha hoàn Thanh Đào vội vàng chạy theo kéo lấy ta, thở hổn hển nói:
“Cô nương mau trở về đi, đừng làm kinh động tiểu tướng quân và phu nhân bái đường!”
Phu nhân?
Ta ngước nhìn nữ nhân đang cùng hắn chuẩn bị bái đường, chính là biểu muội của Tạ Dao – Tống Tịch Vân, người hầu phủ.
Mặt ta tái nhợt, lùi lại trong hoảng sợ.
Nàng ta khoác trên mình hỉ phục đỏ rực lộng lẫy, rực rỡ chói mắt, càng khiến bộ hỉ phục đỏ thắm của ta trở nên nhạt nhòa, mờ nhạt đến đáng thương. Nàng nhếch môi cười nhạt:
“A Mãn cô nương chẳng lẽ cho rằng, ngươi mới là chính thê của phu quân?”
Lời vừa dứt, cả đại sảnh bật cười ầm lên. Những ánh mắt khinh thường, xen lẫn chút thương hại nhìn ta từ khắp nơi.
Thì ra, một kẻ quê mùa như ta chưa từng biết, trong gia đình quyền quý, nữ nhân mặc hỉ phục đỏ thắm như ta… chỉ là thiếp.
2.
Ánh nến lung lay, bóng người cô tịch nơi phòng nhỏ in hằn trên khung cửa sổ phía Tây, nước mắt tựa sương mai nhỏ xuống từng giọt.
Đôi nến long phụng, biểu trưng cho bách niên giai lão, vốn dĩ không dành cho thiếp thất.
Thanh Đào nói, là do tiểu tướng quân thương xót ta nên mới cho phép đặt một đôi nến như vậy trong phòng.
Nhưng trong chính phòng, tiếng gió mưa rền vang mãi chẳng dứt, đến tận nửa đêm, động tĩnh mới ngưng lại.
Tạ Dao vận xong áo ngủ, dưới ánh trăng mà bước tới, cầm lấy tay ta:”Sao tay lạnh thế này? Vì cớ gì đến giờ vẫn chưa ngủ?”
Ta rút tay về, tránh ánh mắt hắn.
Hắn tự biết mình sai, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối:”Hôm nay nàng gây chuyện ở lễ bái đường, khiến phủ tướng quân mất mặt, ta cũng chẳng trách nàng, lại còn căn dặn nha hoàn chăm sóc nàng chu đáo.”
“A Mãn, nàng xưa nay ngoan ngoãn, sao giờ lại không hiểu chuyện như vậy? Hay là nàng muốn xa cách với phu quân của mình?”
Trong mắt hắn, không phải hắn phụ ta, lừa ta, mà là ta không biết điều?
Ta ngước mắt nhìn hắn, trong đầu lại vang vọng những lời xì xào của đám quan khách ban ngày:
“Một cô nương câm xấu xí quê mùa mà cũng vọng tưởng làm chính thê của tiểu tướng quân, dáng vẻ và xuất thân thế này, làm thiếp cũng là trèo cao rồi.”
“Dẫu có là ân nhân cứu mạng, cũng chẳng nên cưỡng cầu như vậy. Nhà họ Tạ là danh môn vọng tộc, tiểu tướng quân lại là trọng thần triều đình, lần trước bị thích khách Đông Di ám sát, suýt mất mạng, phải giấu tung tích hai năm để chữa bệnh. Cho nàng cơ hội cứu chữa đã là ân huệ trời ban.”
“Con tiện nhân ấy thật không biết trời cao đất rộng, sao có thể sánh với thiên kim nhà hầu phủ? Người ta từ nhỏ đã có hôn ước với tướng quân, tài hoa hơn người, văn võ song toàn, đúng là trời sinh một cặp.”
“Tiểu tướng quân đúng là người nhân từ. Nếu là ta, chỉ cần cho chút bạc hoặc mảnh đất là đuổi đi, hà tất để nàng hưởng phúc trong phủ?”
Đến lúc ấy, ta mới thấu rõ, trong mắt bọn họ, lễ thành thân của ta và Tạ Dao ở thôn Đào Hoa chẳng qua chỉ là trò trẻ con, chẳng đáng kể.
Trong lòng Tạ Dao, chẳng phải cũng nghĩ như thế sao? Được làm thiếp của hắn, đã là ân sủng, là may mắn lớn lao rồi!
Sớm biết vào phủ tướng quân sẽ rơi vào cảnh ngộ thế này, dù có thế nào ta cũng chẳng theo hắn đến đây.
Mắt ta ngấn lệ, giận dữ làm hiệu với Tạ Dao:
Bọn họ đều nói ta cố tình bám lấy hắn, mặt dày đeo đuổi không buông. Nhưng kẻ từng chủ động đón cưới ta, chẳng phải chính là Tạ Dao hay sao?
3.
Ngày ấy, khi phủ tướng quân phái người đến đón Tạ Dao, đoàn thiết kỵ đông nghịt chặn kín cổng làng Đào Hoa, khí thế oai phong lẫm liệt.
“A Mãn chịu khổ bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng được nở mày nở mặt, từ giờ chính là phu nhân của tiểu tướng quân.”
Trước cổng sân nhà ta, ánh mắt ngưỡng mộ không ngớt. Những cô gái lớn chưa chồng, cả các thím, các mợ đều tiếc nuối dậm chân, chỉ hận rằng người nhặt được Tạ Dao trước kia không phải mình.
Đám hạ nhân phủ tướng quân cũng tò mò, tiểu tướng quân mất tích suốt hai năm, rốt cuộc là loại nữ tử nào khiến hắn che chở bảo bọc đến vậy?
Nhưng ta, diện mạo xấu xí, nửa bên mặt trái có một vết sẹo lớn như ngón tay cái kéo dài từ lông mày xuống tận cằm, trông vừa đáng sợ vừa khó coi.
Những ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào ta, thiêu đốt đến mức ta cuống cuồng quay đi, rụt người lùi về sau.
Đám nha hoàn, tỳ nữ mím môi cười khẩy, chê ta thô kệch, không xứng xuất hiện trước mặt người khác.
Ta suy nghĩ rất lâu, dùng tay làm hiệu hỏi phu quân: “Những lời thề thốt ngày trước, chàng còn giữ lời hay không?”
Dẫu không cần nghĩ cũng biết, phủ tướng quân là nơi giàu sang phú quý, nếu ta bước vào, không thiếu gì vinh hoa để hưởng. Nhưng phú quý không xứng đôi, nếu hắn không chấp nhận ta – một thê tử từng cùng hắn vượt qua khó khăn, ta thà ở lại làng Đào Hoa tiếp tục bán bánh hoành thánh.
“Tất nhiên rồi, ta chưa bao giờ lừa nàng.”
Tạ Dao dịu dàng ôm lấy ta, đặt lên xe ngựa. Cả làng xôn xao, tiếng huýt sáo, trêu ghẹo vang khắp nơi. Ta cắn chặt môi, má đỏ rực đến tận mang tai.
Hai năm trước, vào mùa xuân, ta nhặt được Tạ Dao bên bờ sông, toàn thân hắn đầy máu.
Người trong làng nhìn mà lắc đầu ngao ngán, bảo rằng hắn sống không nổi. Nhưng ta không tin, cõng hắn về nhà, kỳ cọ sạch sẽ.
Ai ngờ, sau khi rửa sạch, hắn hiện ra như một yêu tinh nam tử, gương mặt sáng ngời như tuyết trắng trên đỉnh núi, vừa đẹp vừa mê hoặc lòng người.
Dẫu khi ấy hơi thở hắn mỏng manh, mê man bất tỉnh, hắn vẫn không quên thều thào cầu cứu. Ta phải tốn bao công sức mới giữ lại được một hơi thở mong manh cho hắn.
Đại phu nói, vết thương của hắn ảnh hưởng đến tâm mạch, cần linh chi bồi bổ, sâm núi kéo dài tính mạng.
Ta dốc hết số tiền tích góp được trong bao năm, chỉ đủ mua vài sợi râu sâm.
Yêu tinh này, vừa đẹp đẽ lại chẳng dùng được việc gì, lại tốn kém đến thế.
Nhìn cảnh nhà sắp đến mức không đủ ăn, ta ngượng ngùng làm hiệu, ám chỉ hắn nên rời đi.
Khi ấy, Tạ Dao ho khan, yếu ớt nói: “Đa tạ cô nương cứu mạng. Ta chẳng có gì báo đáp, chỉ đành… lấy thân báo đáp.”
Ta trừng to mắt, không thể tin nổi.
Một nữ nhân câm, xấu xí như ta, người khác thấy còn tránh xa, nay lại có một phu quân tự nguyện đưa tới cửa?
Không đúng, phu quân này mỗi tháng tiền thuốc thang mất đến mười lượng bạc, chẳng rẻ chút nào.
Ta mỏng mặt, không đành lòng đuổi hắn lần nữa.
Thấy ta không phản đối, hắn liền dựa vào xe bánh hoành thánh của ta, yếu ớt đứng đó như liễu trước gió. Vậy mà trong chốc lát, các bà, các chị kéo đến, bánh hoành thánh bán sạch trong nháy mắt, việc buôn bán ngày càng phát đạt.
Mỗi ngày dọn hàng về nhà, ta vừa đếm tiền vừa cười tít mắt, nhìn Tạ Dao càng thấy thuận mắt.
Hắn không gánh nổi cũng chẳng vác được, chỉ biết giúp ta cán bột, lau mồ hôi.
Thời gian qua đi, ta chìm đắm trong ánh mắt long lanh như sóng nước của hắn.
Trước lễ thành thân, ta may hai bộ áo cưới từ vải đỏ, dè dặt hỏi hắn: “Chàng thực lòng nguyện ý cưới ta – một nữ nhân xấu xí như vậy sao?”
Trước kia, bà mối Lý từng thay ta mối mai. Những người xấu xí, què quặt trong làng, dù có phải sống độc thân cả đời cũng không ai chịu cưới ta.
“Hảo tâm là đẹp, A Mãn là thê tử duy nhất của ta, đời này không rời không bỏ.”
Tạ Dao ôm ta vào lòng, giọng chân thành tha thiết. Ta cúi đầu mỉm cười, lòng như uống mật ngọt.
Cắt nến đỏ, bái đường, từ đó ta và Tạ Dao trở thành phu thê.
Vì sức khỏe của hắn, ta dậy sớm thức khuya bán bánh, không quản ngày đêm nấu thuốc, trèo núi hái linh chi, đào nhân sâm, dốc hết sức mình trong suốt hai năm để chữa khỏi bệnh tim cho hắn.
Vậy mà giờ đây, mới khỏe lại hai tháng, ta đã bị giáng xuống làm thiếp, trở thành một kẻ bị ruồng bỏ?