05.
Doanh Khuyết tinh thông y thuật.
Khi bắt mạch cho ta, hắn im lặng hồi lâu, đợi đến khi ta quay lưng đi mới thở dài nặng nề. Thực ra ta cũng ngờ ngợ rằng đôi mắt này e khó mà hồi phục. Năm xưa rời thôn Hạnh, ta đã dùng chút tiền tích góp cuối cùng để sang trấn bên nhờ đại phu giỏi nhất ở đó, nhưng câu trả lời nhận được cũng chỉ là khả năng chữa lành rất mong manh. Có lẽ vì ta đã kéo dài đến ba năm, giờ đây không thể trông thấy ánh sáng được nữa.
Doanh Khuyết trầm ngâm cả đêm, cuối cùng quyết định đưa ta đến Linh Sơn. Hắn nói trên Linh Sơn có một loài yêu tinh đom đóm, ăn vào có thể sáng mắt, biết đâu lại hữu hiệu cho ta. Hơn nữa, Sơn Thần của Linh Sơn là cố hữu của hắn, biết đâu có thể nhờ nàng dùng pháp lực chữa bệnh cho ta.
Linh Sơn nằm ở Lĩnh Nam, cách trấn Diêm Hà gần ngàn dặm. Xe ngựa đi đi dừng dừng, phải hơn nửa tháng sau chúng ta mới tới được trấn Tân Dư dưới chân núi Linh Sơn.
Vùng Lĩnh Nam oi bức, lại đúng độ giữa hè. Gió thổi qua, lông tơ trên mặt như muốn dính vào da thịt.
Doanh Khuyết dìu ta đi quanh một vòng, khẽ lẩm bẩm rằng có điều gì đó không ổn. Ta cũng thấy lạ, vì thực sự im lặng quá mức. Trên phố ngoài tiếng gió chẳng còn âm thanh nào khác. Cửa nhà dân và cửa hàng đều đóng kín mít.
Cuối cùng, chúng ta mới tìm thấy một quán trọ còn mở cửa. Chủ quán là một cô nương, vừa thấy khách liền niềm nở chào đón.
“Ôi chao, hai vị từ phương xa tới phải không? Không biết là muốn ăn hay trọ lại?”
“Trọ lại.”
Doanh Khuyết đặt thỏi bạc lên quầy: “Cho hai phòng thượng hạng.”
“Hai phòng? Chẳng phải hai vị là phu thê sao?”
Doanh Khuyết định trả lời, ta liền chen ngang hỏi: “Chủ quán, trời còn chưa tối, sao bên ngoài lại chẳng có một bóng người vậy?”
Nàng ta thở dài: “Chuyện này dài lắm. Mấy hôm trước trên Linh Sơn xảy ra hỏa hoạn, lửa thiêu rụi cả ngọn núi, Sơn Thần nổi giận, cứ chiều tối là xuống núi bắt người ăn thịt. Đã có nhiều người bị bắt đi rồi, nên dân tình ai cũng đóng cửa kín mít…”
“Sơn Thần?”
Doanh Khuyết ngắt lời, “Ngươi chắc chứ?”
“Tất nhiên! Có người tận mắt chứng kiến mà! Các trấn khác nghe tin không dám tới đây nữa, làm hại buôn bán của ta đìu hiu hẳn…”
“Thế sao ngươi vẫn dám mở cửa?” Ta hỏi.
“Vì muốn kiếm sống! Không cho ta kiếm sống thì bị bắt đi hay không cũng chẳng khác gì. Phú quý nhờ hiểm nguy mà có, chẳng phải hôm nay ta gặp được các vị rồi sao?”
Nàng ta cười tươi: “Thôi để ta chuẩn bị một phòng cho hai vị, nhớ đêm đến đừng ra ngoài nhé!
Tiểu nhị!”
“Một phòng thôi!”
Ta quay sang kéo tay áo Doanh Khuyết, làm nũng: “Tướng công, hôm trước là thiếp không phải, không nên nghi ngờ huynh với biểu muội. Huynh đừng giận nữa được không? Nơi đây nguy hiểm thế này, chúng ta nên ở chung một phòng thôi.”
Doanh Khuyết thoáng sững sờ nhưng nhanh chóng hiểu ý, lập tức gật đầu: “Nàng biết lỗi là tốt, cho một phòng thôi.”
Chủ quán cười nhẹ: “Được, một phòng. Nhưng không được mang chó vào, để nó ngoài sân sau đi.”
Đậu Hoàng ấm ức cọ vào lòng bàn tay ta, lúc bị tiểu nhị bế đi còn kêu lên hai tiếng tội nghiệp.
Vào trong phòng, ta bắt đầu bước quanh gian, thăm dò từng góc một – thói quen mỗi khi đến một nơi mới. Lòng ta lúc này không yên, nên mới giả bộ nũng nịu đòi ở chung phòng với Doanh Khuyết.
Ta đang định bảo đêm nay hắn cứ nằm trên giường, thì chợt nghe hắn nói:
“A Phù, ta phải lên Linh Sơn một chuyến, nàng ở lại đây trước được không?”
“Bây giờ sao?”
“Người chủ quán nói Sơn Thần nổi giận ăn thịt người, nhưng ta biết rõ tính tình Sơn Thần trên Linh Sơn, chắc chắn không phải nàng. Có lẽ trên núi có yêu quái giả mạo Sơn Thần quấy phá, ta muốn lên xem thử.”
“Nhưng… hiện tại huynh không có pháp lực, nếu thật gặp phải yêu quái chẳng phải rất nguy hiểm sao?” Ta suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Chi bằng đợi tối nay xem rõ kẻ bắt người là ai, rồi nhờ Sơn Thần thật ra tay giúp, có được không?”
Doanh Khuyết ngẫm nghĩ một chút, sau đó ngồi xuống ghế cạnh ta.
Tiểu nhị bước vào dọn thức ăn. Doanh Khuyết hỏi: “Các ngươi nấu ăn nhanh vậy sao?”
“Dạ, hôm nay quán trọ chỉ có hai vị là khách.”
Tiểu nhị lại dặn thêm: “Tối nay Sơn Thần sẽ lại bắt người, nghe nói Sơn Thần sợ lửa, để phòng hờ, khách quan trước khi ngủ nhớ thắp đèn nhé.”
Chờ tiểu nhị đi rồi, ta quay về phía Doanh Khuyết hỏi: “Sơn Thần sợ lửa sao?”
“Không phải.”
Doanh Khuyết đáp: “Nàng ấy sợ… con người.”
06.
Doanh Khuyết cuối cùng vẫn nhường giường cho ta.
Hắn ôm kiếm đứng bên khung cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra con phố vắng tanh. Ta nằm trên giường, trở mình mãi vẫn không sao ngủ được. Lớn lên từ nhỏ ở phương Bắc, ta thực khó quen với khí hậu ẩm thấp oi bức của vùng Lĩnh Nam này.
“A Phù, nếu đôi mắt nàng phục hồi, nàng sẽ trở về thôn Hạnh chứ?”
Như nhận ra sự thao thức của ta, Doanh Khuyết bất chợt lên tiếng hỏi chuyện.
“À… Ừm.”
“Vậy để ta cùng nàng về.” Hắn nói, giọng đầy hoài niệm, “Cũng lâu rồi ta không gặp lại thím Lý và trưởng thôn.”
Năm đó Doanh Khuyết chỉ lưu lại thôn Hạnh hai ngày, nhưng lại rất thân thiết với người dân trong làng. Vì biết hắn là thiên nhân hạ phàm, ai nấy đều hiếu kỳ, kéo đến nhà ta thăm hỏi, còn đem cho ta và hắn nào là trứng gà, nào là cải xanh.
Nhớ về ngày trước tưởng chừng đã xa xôi lắm, nhưng kỳ thực mới chỉ ba năm trôi qua.
Ta vừa trò chuyện cùng hắn, vừa chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Không biết có phải vì nhớ lại những ngày ấy hay không mà ta đã mơ thấy một giấc mộng. Trong mơ, ta trở lại thôn Hạnh, cùng Đậu Hoàng chạy đua trong làn gió ven sông.
Thím Lý từ chợ trở về, đứng ở thượng nguồn, tay ôm một tấm vải mới. Con dâu thím chẳng bao lâu nữa sẽ sinh, thím chuẩn bị may quần áo mới cho cháu mình. Bà Tống vừa gọi ta cẩn thận kẻo ngã xuống sông, vừa mời ta đến nhà bà ăn cơm trưa. Trưởng thôn chống gậy, cười híp mắt tiến lại, tay cầm một hòn đá hỏi ta có muốn thi xem ai ném đá nảy xa hơn không.
Viên đá va vào mặt nước, tạo nên từng gợn sóng lăn tăn lan ra.
Ta quay sang nhìn trưởng thôn, nhưng không thấy ông ở bên.
Quay lại, chỉ thấy trên mặt sông bỗng nổi lên một thi thể gầy còm, đôi mắt gần như muốn bật ra khỏi hốc, trừng trừng nhìn về phía ta. Trưởng thôn trôi dạt theo từng gợn sóng, miệng khô khốc mấp máy.
Ta ghé lại gần lắng nghe.
— “A Phù, vì sao ngươi vẫn còn sống?”
07.
Ta bị đánh thức bởi những tiếng động khe khẽ. Trước mắt một màn đen mịt mù, ta không phân biệt nổi là trong mơ hay thực tại. Cổ họng ta khô khốc, vừa định gọi Doanh Khuyết thì nghe tiếng cửa phòng “két” một tiếng rồi bị đẩy mở.
Người bước vào lén lút, nghe bước chân là một nam một nữ. Kẻ lên tiếng lại chính là bà chủ quán trọ.
“Chết tiệt, sao họ không thắp đèn chứ?”
Tiếng lửa bật lên, ngọn lửa tiến lại gần, hơi ấm phả lên mặt ta. Thấy ta vẫn đang “ngủ say”, bà chủ thở phào.
“Xuân tỷ, gã kia không thấy đâu!” Tiểu nhị kinh hoàng kêu lên.
“Nhỏ tiếng thôi, không thấy thì không thấy.” Bà chủ cười khẩy, “Tên đó trông tuấn tú quá, ta còn tiếc chẳng nỡ giao hắn đến Thiên Long Phường. Đợi hắn về, phát hiện thê tử biến mất, ta sẽ có cớ mà an ủi hắn.”
Nói rồi, bà ta sai tiểu nhị vác ta ra khỏi phòng. Khi bà ta đi qua, ta cố cắn đầu lưỡi để giữ mình tỉnh táo.
Tiểu nhị vác ta xuống lầu, tiến ra sân sau rồi đặt ta xuống. Đậu Hoàng ở xa tru lên từng tiếng đầy giận dữ.
“Im ngay! Không thì ta làm thịt mi để ngâm rượu bây giờ!” Bà chủ quát nạt, rồi cùng tiểu nhị bắt đầu dời một thứ gì đó nặng như một chiếc vại lớn.
Ta giờ chỉ có hai lựa chọn: hoặc giả vờ ngủ, hoặc tìm cách chạy trốn. Nhưng nơi này ta hoàn toàn không quen thuộc, chẳng thể như ở trấn Diêm Hà mà chạy thoát được.
Đúng lúc ấy, tiếng mài của gốm sứ trên nền đất chợt im bặt. Tiểu nhị kéo ta dậy, hỏi: “Cô nương này trông là món hàng thượng phẩm đấy, đáng giá bao nhiêu nhỉ?”
“Ngươi hỏi làm gì? Chẳng lẽ ta lại bớt phần ngươi?” Bà chủ hừ lạnh, giục hắn, “Thượng phẩm hay không, đến đó rồi cũng chỉ là mệt chết mà thôi, nhanh tay quăng cô ta xuống đi.”
Ta bị ném vào một lỗ nhỏ chật hẹp, bên trong lạnh lẽo và ẩm ướt. Tiểu nhị buông tay, ta lập tức rơi xuống, nhưng không phải nền đất thô ráp đón lấy ta, mà là làn nước lạnh lẽo đến thấu xương.
Ta cố vùng vẫy trên mặt nước, ngay sau đó có người kéo ta lên.
“Câm miệng, không thì ta g/i/ế/t ngươi!”
Vừa bị kéo lên bờ, một lưỡi dao đã kề ngay cổ ta.
“Đại ca, có lẽ giữa chúng ta có sự hiểu lầm…”
“Ít nói thôi, từ giờ ngươi chính là nữ công của Thiên Long Phường, chỉ được làm việc, không được nói năng!”
Hắn trói tay ta, kéo đi dọc theo một lối nhỏ. Đi được tầm hơn trăm trượng, hắn dừng lại. Ta nghe thấy nhiều tiếng thở dồn dập xen lẫn những tiếng nức nở khẽ.
“Đây là công việc của ngươi, nếu không bôi đủ một ngàn cái, đừng mong ra khỏi đây!”
Hắn đè ta ngồi xuống đất rồi ném xuống trước mặt ta vài thứ. Ta lần mò, thấy đó là một túi gỗ tròn và một bát đựng thứ gì đó. Ta nhón tay chạm vào, rồi đưa lên mũi ngửi.
Là bột đồng.
08.
Trên những tấm thẻ gỗ có những vết lõm được chạm khắc.
Nhiệm vụ của ta là bôi keo cá vào phần lõm ở trung tâm, rồi phủ lên đó một lớp bột đồng. Trong hầm ngục tối tăm, có hàng trăm nữ nhân, ai nấy đều lặp đi lặp lại công việc này.
“Này ngươi! Làm gì mà vụng về thế, bôi cả ra ngoài không nhìn thấy sao? Ngươi còn muốn trở về nhà không hả?”
Tiếng quát chói tai vang lên, cùng lúc đó một roi quất mạnh xuống tay ta, làm bột đồng rơi vãi tung tóe. Người phụ nữ bên cạnh bị ảnh hưởng, sợ hãi muốn khóc nhưng chỉ dám nghẹn lại khi bị tên canh gác trừng mắt.
“Lão đại, cô ta là một kẻ mù!”
Một tên lính trẻ thốt lên kinh ngạc, khiến người đứng đầu lúc ấy mới nhận ra ta luôn phải dùng tay để lần mò mọi thứ xung quanh.
Hắn chửi thề: “Xuân Tam Nương sao lại giao cả một kẻ mù đến đây?”
“Vậy phải làm sao, thưa lão đại? Cô ta vướng víu, làm chậm việc.”
“Đưa cô ta vào nhà lao mà giam lại, chờ lệnh của chủ nhân.”
Thế là ta bị đẩy vào một phòng giam ẩm ướt lạnh lẽo. Suốt mười bảy năm qua, chưa bao giờ ta gặp tình cảnh éo le như thế này.
Ta vịn vào tường đứng dậy, lần theo tường cho đến khi chạm vào một thanh gỗ. Trên đó có buộc những chiếc gai sắt nhọn, đau đến mức ta giật mình, toàn thân run lên.
“Tránh xa chỗ đó ra, trên đó đều là gai sắt đấy.”
Một giọng nói thê lương đột ngột vang lên từ góc tối trong phòng giam, khiến ta giật mình, áp sát lưng vào tường, cảnh giác hỏi: “Ngươi là ai?”
“Kẻ phàm phu tục tử như ngươi chưa xứng biết đến tên ta!”
Giọng điệu kiêu ngạo của thiếu niên kia thoáng ẩn chút nghẹn ngào.
Ta dò theo tiếng nói, định tiến lại gần thì hắn lập tức ngăn lại: “Dừng lại! Đừng có tới gần ta!”
“Được rồi, ta không đến gần. Ngươi cũng bị bắt vào đây sao?” Ta khẽ hỏi.
“Không thì sao? Chẳng lẽ ta ở đây để nghỉ ngơi chắc?” Hắn khóc thút thít than thở, “Bị giam đã khổ, giờ lại thêm một người nữa, trời xanh ơi, ông có để cho ta sống không chứ… hu hu hu…”
Hắn khóc lóc thê thảm đến mức ta không biết phải an ủi ra sao, đành ngồi cách xa hắn một khoảng, im lặng mà nghe.
Chẳng biết Doanh Khuyết có trở lại quán trọ hay không. Đêm qua ta ngủ say quá, không biết hắn đã đi đâu, có lẽ đã đuổi theo tên yêu quái bắt người trên phố rồi chăng.
Trong hầm giam âm u, từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua, thỉnh thoảng vang lên tiếng nước nhỏ giọt.
“Sao ngươi lại bình tĩnh như vậy?”
Hắn khóc một hồi lâu rồi mới cất tiếng hỏi, giọng như nghèn nghẹn.
“Lo lắng cũng vô ích, chỉ làm mình hoảng sợ thêm thôi,” ta thật lòng đáp, “thà tĩnh tâm suy nghĩ xem liệu có cách nào thoát ra hay không.”
“Ngươi thật kỳ quặc!”
Không hiểu sao hắn đột nhiên kích động: “Nhìn ngươi còn trẻ, nhưng nói chuyện thì già dặn, bị nhốt vào đây cũng không khóc không gào, như thể muốn cười vào mặt ta vậy!”
“Ta đâu có cười ngươi.”
“Trong lòng ngươi đang cười!”
Hắn lại òa lên, “Dù sao ta cũng chỉ là kẻ vô dụng, nhát gan mà thôi…”
Ta: “…”
Quả là không thể nói lý được.
Thực ra, không phải là ta bình tĩnh. Dù tình cảnh này quá đỗi oái oăm, nhưng cuộc sống của ta từ nhỏ đã đầy gian truân, ngay cả thầy tướng số xem mệnh ta cũng phải lắc đầu ngán ngẩm. Kinh nghiệm đã dạy ta rằng hoảng loạn chẳng mang lại ích lợi gì, thậm chí còn có thể bỏ lỡ cơ hội sống sót duy nhất.
Thiếu niên vẫn nức nở, ta khẽ an ủi: “Công tử đừng lo, ta có một người bạn vẫn còn ở ngoài. Ta đã để lại manh mối, nếu hắn phát hiện, nhất định sẽ đến cứu chúng ta.”
“Đừng mơ tưởng hão huyền! Phàm là nữ nhân trong trấn này đều bị bắt vào đây để gắn bột đồng, còn nam nhân thì bị ép chặt cây xây miếu, bạn của ngươi cũng chỉ là sớm muộn mà thôi.”
“Sẽ không đâu, huynh ấy là thần tiên!”
“Thần tiên?”
Nghe vậy, hắn lập tức ngừng khóc, vội hỏi: “Hắn là ai? Tên là gì?”
“Huynh ấy tên Doanh Khuyết, từng tiêu diệt yêu quái sông khổng lồ ở thôn ta. Dù đang trong kiếp nạn, không có pháp lực, nhưng huynh ấy vẫn rất lợi hại—”
“Doanh Khuyết? Thật là Doanh Khuyết sao?!”
Không đợi ta nói hết, hắn đã bước đến trước mặt ta.
“Ta cũng là bạn của huynh ấy!”
Hắn nói: “Ta là Linh Vận, Sơn Thần nơi này.”