11.
Tiêu Dự liếc nhìn ta một cái, chậm rãi nói:
“Nha hoàn của cô nương đã đến cáo quan, nói rằng cô bị phu quân bỏ rơi, khó lòng thoát thân. Quý phi nương nương đã đặc biệt căn dặn bản quan phải chăm sóc chu đáo cho Lâm cô nương. Hôm nay, nếu cô nương cần gì, bản quan tuyệt đối không từ chối, cũng không thể từ chối.”
Ta mỉm cười gật đầu:”Lần này, thật làm phiền Tiêu đại nhân rồi.”
“Ngươi… các ngươi…” Lúc này, đầu óc Trương Nghiêm cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhận ra sự việc.
Đáng tiếc, đã quá muộn!
Tiêu Dự trầm giọng:”Theo quy định của Bộ Hình, chính thê bị chồng bỏ được quyền mang đi toàn bộ của hồi môn, bao gồm nhưng không giới hạn ở nha hoàn, vật dụng, và các tài sản khác.”
Hắn quét ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người, rồi nhấn mạnh:”Lâm cô nương, hãy kiểm kê đầy đủ. Nếu có sai sót, Quý phi nương nương trách phạt, e rằng chẳng ai gánh nổi!”
Lời nói không trực tiếp nhắc đến nhà họ Trương, nhưng câu nào cũng ngầm cảnh cáo, ép họ phải cúi đầu.
Khi ta tiến vào kiểm kê của hồi môn, Trương Nghiêm bước lên vài bước, muốn nói lại thôi.
Nhưng Tiêu Dự không cho hắn cơ hội:”Nghe nói Trương đại nhân mang về một nữ nhân mang thai sáu tháng? Lại chưa qua nghi lễ nạp thiếp? Trương đại nhân tốt nhất nên cẩn trọng, nếu có người dâng sớ lên Hoàng thượng, chỉ e… Trương đại nhân, tự mình suy xét cho thấu đáo đi!”
Trương Nghiêm định nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại phải nuốt xuống, không dám thốt ra.
Màn kịch này, ta diễn thật xuất sắc, khiến Hương Thảo cuối cùng cũng hiểu chuyện.
Lúc này, nàng bận rộn chỉ huy người của Tiêu Dự:”Cái này, cái kia… cả bình hoa ngọc kia nữa, đều là đồ của chúng ta! Mang đi, tất cả mang đi hết!”
Bà bà cũ của ta, Trương Nghiêm, và La San đều đau lòng như dao cắt, mặt mũi đầy vẻ hối hận nhưng không thể phản kháng, càng không dám ngăn cản.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn ta sai người chuyển từng xe từng xe của hồi môn ra khỏi nhà họ Trương.
A! Cảm giác này thật là… thỏa mãn đến cực điểm!
12.
Tiêu Dự cưỡi ngựa, song hành bên cạnh xe ngựa của ta, nhẹ giọng hỏi:
“Lâm cô nương, có cần đưa nàng về phủ Thái sư không?”
“Không cần.” Ta khẽ vén rèm xe, ánh mắt vô tình lướt qua đường nét tuấn tú bên mặt hắn.
“Ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối, lần này e rằng đã đắc tội với Trương gia, chi bằng cứ chuyển về Xuân Phong Viện. Chỉ là như vậy, e phải phiền Tiêu đại nhân che chở nhiều hơn.”
Xuân Phong Viện vốn là sản nghiệp hồi môn của mẫu thân ta, sau này lại được dùng làm của hồi môn khi ta xuất giá.
“Như vậy cũng tốt.” Tiêu Dự quay đầu, bất ngờ chạm phải ánh mắt của ta, vội vàng dời đi, nhưng vành tai lại đỏ dần lên.
Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm pha chút ngại ngùng:”Được chăm sóc Lâm cô nương, là vinh hạnh của Tiêu mỗ.”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng, không hề từ chối:”Đa tạ Tiêu đại nhân.”
13.
Lúc này, Xuân Phong Viện đã được hai tỷ muội Xuân Đào và Xuân Hồng dọn dẹp sạch sẽ.
Hai người bọn họ vốn là nha hoàn ta mua về khi còn ở Trương gia.
Kiếp trước, La San chẳng mấy chốc tìm cớ đuổi hai nàng đi.
Kiếp này, khi ta trở lại, đã mang theo khế ước bán thân của họ, trả lại tự do và còn tăng gấp đôi tiền lương hàng tháng.
Hai tỷ muội xúc động quỳ xuống tạ ơn:”Đa tạ phu… Đa tạ tiểu thư!”
“Sau này, nô tỳ nhất định tận tâm hầu hạ tiểu thư, trung thành không hai, báo đáp ân tình của tiểu thư!”
Ta gật đầu:”Xuống đi, bảo Hương Thảo đến hầu hạ ta là được.”
“Vâng, tiểu thư.”
Ta cất giữ toàn bộ của hồi môn vào hầm bí mật trong Xuân Phong Viện.
Cơ quan mở hầm ngầm chỉ có ta và Hương Thảo biết.
Đêm đó, Tiêu Dự phái hai thị vệ đến canh giữ bên ngoài Xuân Phong Viện, sau đó còn mời ta qua phủ hắn dùng bữa tối, lấy cớ là để thân thiết hơn.
Ta bất giác nhớ lại, kiếp trước vào thời khắc này, ta đang làm gì?
Khi đó, ta chỉ biết ngồi trong phòng ôm nỗi đau, không buồn để ý đến ai.
Kiếp trước, cho đến trước khi ta chết, dường như có thứ gì đó đã khóa chặt trái tim ta, che lấp đôi mắt ta, khiến ta hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Tiêu Dự.
“Tiểu thư? Tiểu thư?”
Hương Thảo thấy ta im lặng hồi lâu, liền khẽ gọi. Nàng dè dặt hỏi:”Tiêu đại nhân hôm nay mở tiệc, người có định đến không?”
14.
“Đến chứ.”
Ta bừng tỉnh, ánh mắt dừng lại trên chiếc gương đồng.
Trong gương, một nữ tử ngồi đó, mái tóc mây mềm mại, làn da trắng như sương, đôi mày cong, hàm răng ngọc, nhan sắc kiều diễm tựa hoa đào mùa xuân.
“Hương Thảo, búi tóc cho ta.”
“Vâng, tiểu thư!” Hương Thảo bước đến, động tác thành thạo, khéo léo chăm chút mái tóc cho ta. Mở hộp trang sức trên bàn trang điểm, nàng hỏi:”Tiểu thư muốn cài trâm nào?”
Hộp trang sức của ta có nhiều tầng, mỗi tầng chứa đầy các loại trâm bạc, trâm ngọc tinh xảo.
Tìm đến tầng cuối cùng, ta lấy ra một cây trâm ngọc xanh, chưa từng sử dụng.
Kiếp trước, sau khi ta qua đời, Tiêu Dự trở về kinh thành, nghe tin dữ đã ngay trong đêm trèo tường đào mộ, mang thi thể chưa lạnh của ta đi.
Cuối năm đó, hắn dâng tấu vạch trần tội danh thông đồng với địch của Trương Nghiêm.
Trên pháp trường, khi lưỡi dao sắp hạ xuống, Trương Nghiêm gào lên hỏi:”Tiêu Dự! Ta với ngươi không thù không oán, sao ngươi lại hại ta đến mức này?”
Tiêu Dự đáp lời, giọng nghiêm nghị:”Kẻ phản quốc, phụ lòng dân, đáng phải tru di!”
Nhưng khi trở về phủ, hắn lại ngồi trong đình nhỏ bên cạnh gốc cây hoè nơi chôn ta, nâng chén nữ nhi hồng, khẽ hỏi:”Hôm nay, ta lấy mạng hắn để tế nàng, nàng có vui không?”
“Vui.” Ta thầm trả lời.
Ta biết ơn hắn vì đã thay ta rửa hận, nhưng lời nói của quỷ hồn chẳng thể chạm đến thế gian.
Trương gia bị tru di cửu tộc, tài sản bị tịch thu toàn bộ.
Vậy mà Tiêu Dự – một Thị lang Bộ Hình danh tiếng lẫy lừng – lại hiếm khi hạ thấp mình, chỉ để xin từ tay Lý đại nhân, người chịu trách nhiệm kiểm kê gia sản nhà họ Trương, một cây trâm ngọc xanh.
Khi được hỏi lý do, Tiêu Dự chỉ đáp:”Đồ của cố nhân.”
Ta trao cây trâm ngọc xanh cho Hương Thảo.
“Dùng cây này đi.”
15.
“Đại nhân, Lâm cô nương đã đến!”
Ta bước về phía đình nhỏ yên tĩnh. Tiêu Dự lập tức đứng dậy nghênh đón.
Như ta dự đoán, ánh mắt hắn vừa nhìn thấy cây trâm ngọc xanh trên tóc ta liền khựng lại, thoáng sửng sốt:”Cây trâm ngọc này…”
“Đại nhân không nhớ sao?” Ta mỉm cười, chậm rãi nói:”Cây trâm này là vật đại nhân đã tặng ta nhiều năm trước.”
Hắn từng nói, đó là đồ của cố nhân.
Thực ra, đó chỉ là vật về lại chủ cũ.
Cây trâm ngọc xanh này, năm ta mười ba tuổi, là món quà Tiêu Dự tặng không lâu sau khi đỗ Trạng Nguyên.
“Ta và công tử không quen không biết, vì sao công tử lại tặng ta trâm ngọc?”
“Lâm cô nương không nhớ sao? Vài tháng trước, cô nương đã giúp một thư sinh bị đuổi khỏi quán trọ vì mất túi bạc.”
Hắn nói, năm đó ta đã cho thư sinh ấy hai mươi lượng bạc.
Cây trâm ngọc xanh này, giá trị vừa vặn hai mươi lượng.
Chỉ là, kiếp trước hắn báo thù rửa hận cho ta, ân tình ấy, kiếp này ta phải báo đáp thế nào đây?
“Ta nhớ chứ, chỉ là chưa từng thấy cô nương đeo nó lần nào.”
Kiếp trước, khi ta và hắn gặp lại, ta đã đính ước với Trương Nghiêm.
Ta một lòng hướng về Trương lang, chẳng hay tâm tư của người khác, làm sao biết trân trọng?
“Đại nhân và ta không thân thiết.” Ta hơi cúi đầu, khẽ mỉm cười:”Nhưng nếu ngày sau đại nhân để tâm hơn, sẽ phát hiện, thực ra ta… rất yêu thích cây trâm ngọc này.”
Tiêu Dự nghe vậy, thoáng sững sờ, đôi mắt chăm chú nhìn ta không rời.
Thị vệ bên cạnh hắn khẽ nhắc nhở:”Đại nhân, mời Lâm cô nương an tọa đi ạ.”
“Lâm cô nương, mời ngồi.” Tiêu Dự chợt hoàn hồn, nhanh chóng khôi phục vẻ điềm tĩnh, trầm ổn vốn có.
Chúng ta đối diện ngồi vào bàn.
Có lẽ làn gió đêm nay mang theo hơi nóng nhè nhẹ, khiến khuôn mặt Tiêu đại nhân ửng đỏ…