Anh chỉ bình thản đáp: “Em mãi mãi là em gái của anh.” Tôi bật cười khẽ: “Hiểu rồi.” Tối hôm đó, tôi không chút do dự rời khỏi nơi mình đã sống suốt năm năm.
Bình luận