06.
Đến bữa tối, công công về nhà.
Khi mọi người ngồi vào bàn, ta liền huých nhẹ Chu Tĩnh An.
Hắn bèn nói: “Cha, ngày nào cha cũng phải thượng triều, vất vả vì gia đình, con hứa sẽ chăm chỉ học hành, để cha được mở mày mở mặt.”
Công công vốn nghiêm khắc, nay cũng cong môi cười: “Thành thân xong xem ra hiểu chuyện hơn rồi.”
Hắn lại tiếp: “Cha, con có chuẩn bị một món quà mọn cho người.”
Hắn vỗ tay, ai nấy đều tò mò.
Hai cô nương ăn vận giản dị nhưng gương mặt rất ưa nhìn bước vào. Đây là hai người mà bọn ta đã chọn lựa kỹ: Thuận Tâm và Thuận Ý.
“Cha, hai nàng này giỏi xoa bóp huyệt đạo. Cha thường bận rộn công việc, có thể để hai nàng giúp thư giãn, giải mệt.”
Ta góp lời: “Con thử rồi, tay nghề hai cô nương ấy còn khéo hơn mấy lang y ở y quán. Nếu sau này con có đau mỏi, chắc cũng phải qua mượn người từ cha đấy.”
Công công cười hết sức hài lòng: “Tấm lòng của các con, ta hiểu.”
Đại ca và đại tẩu thì mặt không nói nên lời, bà bà trừng mắt nhìn ta.
Ta tủm tỉm nháy mắt với bà.
Đừng lo, phần “quà” của bà ta, ta cũng đã chuẩn bị, mai gặp lại.
07.
Dùng bữa xong, chúng ta về viện riêng.
Chu Tĩnh An hớn hở: “Nàng lợi hại thật, bình thường cha chỉ khen đại ca, chứ ta toàn bị chê, đây là lần đầu cha khen ta!”
Ta nhẹ nhàng lau mồ hôi cho hắn, cười khẽ: “Tất nhiên, chàng cưới được một thê tử khéo léo như ta, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là mọi chuyện tốt đẹp.”
“Nhưng mà…” Hắn ấp úng, “Hình như mẹ không vui?”
“Vậy sao?” Ta giả ngạc nhiên, “Chắc mẹ nghĩ chúng ta chưa tặng gì bà, cũng chẳng sao, ta đã chuẩn bị xong cả rồi. Ngày mai sẽ cho bà một niềm vui bất ngờ.”
Chúng ta còn chưa ngồi ấm chỗ, bà bà đã giận đùng đùng xông vào.
“Cút hết ra ngoài!”
Ta toan bước ra, bà lại quát: “An nhi và Vương Tòng Tâm ở lại!”
Ta bèn dừng chân, cười cười mà không nói.
Chu Tĩnh An hỏi: “Mãu thân, có chuyện gì ạ?”
“Chuyện gì? Ta hỏi con, con có thấy đứa con nào lại tặng mỹ nhân cho cha mình không? Rõ ràng là nương tử con xúi bẩy chứ ai!”
08.
Ta liếc qua Chu Tĩnh An, hắn lập tức né tránh ánh mắt ta, ấp úng: “Không… không phải…”
Bà bà hừ lạnh: “Đừng tưởng ta không biết các ngươi đang toan tính gì. Ta ăn muối còn nhiều hơn các ngươi ăn cơm đấy. Tòng Tâm, ta phải dạy ngươi phép tắc của một người con dâu! Lý ma ma, bà nói đi!”
Lý ma ma, một bà tử vóc dáng khỏe mạnh, bước lên: “Nhị thiếu phu nhân, điều đầu tiên khi gặp bà bà là phải hành lễ, vừa rồi ngài không hành lễ, phải phạt!”
Nói dứt lời, bàn tay bà ta đã vung lên toan tát!
Cái đồ ngang ngược!
Chu Tĩnh An vội vàng chắn trước ta: “Không được đánh người!”
Ta ôm hắn, giả giọng run run: “Phu quân, thiếp sợ quá…”
Hắn bỗng dưng trỗi dậy chút khí khái nam nhân: “Đừng sợ!”
Hắn quay sang nói với mẹ: “Mẹ, Tòng Tâm không phải tiểu thư khuê các, người đừng khắt khe quá với nàng…”
Ta lại thêm dầu vào lửa: “Phu quân, xem ra mẹ vẫn giận vì sáng nay ta lỡ tay làm đổ trà lên người bà, giờ mới làm khó ta như vậy. Ôi, ta không giỏi nịnh bợ, có sao nói vậy, mong người đừng để tâm…”
09
“Ngươi! Ngươi!” Bà bà bị ta chọc giận, xắn tay áo chuẩn bị đánh người.
Ta liền nấp đằng sau Chu Tĩnh An, nức nở, run rẩy nói: “Phu quân, chàng sẽ bảo vệ ta chứ? Lẽ nào chàng lại để thê tử của mình bị đánh đòn?”
Chu Tĩnh An vừa không dám chống lại mẹ mình, cũng chẳng nỡ để ta ăn đòn, đành dang rộng hai tay che chắn. Ba người chúng ta lăn xăn như cảnh chim ưng đuổi bắt gà: bà bà đuổi đánh, hắn chặn, còn ta thì né.
Chưa được bao lâu thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, có người báo: “Đại nhân đến rồi!”
Ta bèn kéo rối tóc mình, sụt sịt chạy ra cửa, lớn giọng kêu: “Công công, cứu mạng!”
Công công tức tối bước vào, quát bà bà: “Bà đang làm gì đấy? Con cái mới thành thân được có một ngày!”
Trước mặt công công, bà ta chẳng dám hé răng, đại ca và đại tẩu cũng đến xem tình hình.
10
Ta gạt nước mắt: “Công công đừng nổi giận với bà bà, tất cả đều tại con dâu vụng về, không giỏi nói năng, chứ bà bà không hề muốn gây khó cho con dâu đâu. Cũng chẳng phải vì phu quân tặng cha hai cô nương mà mẹ tức, trăm sai ngàn lỗi đều do con.”
“Cha, mẹ, Tòng Tâm là người vợ hiền, chuyện gì nàng cũng nghĩ cho con, còn dạy cho con nhiều điều hay, xin hai người đừng làm khó nàng. Chẳng phải con của đại tẩu từng vì quá nhiều quy củ mà không giữ được sao, con thực không muốn việc buồn đó lặp lại thêm lần nữa.”
Nghe vậy, vành mắt đại tẩu liền đỏ hoe.
Ta vội bày tỏ: “Ta không ngờ Chu gia các người lại khắc nghiệt như thế… Đối xử với con dâu còn chẳng bằng ở trại Hắc Phong chúng ta… Ôi, có phải ta lỡ lời rồi không… Ngại quá…”
“Bà còn đứng đấy làm gì? Muốn bẽ mặt thêm sao?” Công công quát bà bà.
Bà bà trừng mắt với ta đầy căm phẫn rồi giận dỗi bỏ đi.
Đại ca và đại tẩu cũng rời khỏi, nhưng trước lúc đi, đại tẩu còn quay lại nhìn ta như có chút ganh tỵ, song cũng nở nụ cười thiện cảm với ta.