06.
Chẳng bao lâu, Thánh thượng và Quý phi đều đã biết đến sự tồn tại của nữ tử câm.
Sở Hành hiểu rõ đạo lý “Cây cao đón gió, kẻ nổi bật tất bị vùi dập”.
Được sủng ái quá mức, đối với một nữ nhân yếu thế như nàng ta, chẳng khác nào một gánh nặng.
Vậy nên, kiếp trước, hắn luôn giấu nàng rất kỹ.
Đến cả ta cũng chưa từng thực sự đặt nàng vào trong mắt.
Thánh thượng triệu Sở Hành vào cung ngay trong đêm. Theo lời cung nhân, ngài đã đập vỡ ba chén rượu.
Ta đoán, hẳn là Thánh thượng muốn hắn nhanh chóng xử lý nữ tử câm kia, mà hắn lại không chịu, nên mới khiến ngài nổi trận lôi đình.
Hoàng đế có thể si tình, có thể tùy hứng.
Nhưng Thái tử thì không.
Sau khi bị khiển trách, Sở Hành liền lén lút chạy đến hậu viện Tể tướng phủ.
Hắn và ta là thanh mai trúc mã, thân phận cao quý, ai cũng không dám ngăn cản.
“Cây đàn này sao vẫn còn ở đây?”
Hắn đến lúc ta đang chỉnh dây đàn.
Nghe vậy, ta chỉ nhàn nhạt đáp:
“Không ở đây thì có thể ở đâu?”
Hắn khựng lại, tựa hồ sực nhớ ra điều gì đó, giọng nói chắc chắn:
“Năm nay nàng chưa tặng ta lễ vật.”
Ta thản nhiên đối phó:
“Có chứ, ta đã tặng rồi, chỉ là để chung với lễ vật của các tiểu thư khác thôi.”
Năm nay ta tặng hắn văn phòng tứ bảo, tuy quý giá nhưng chẳng hao tốn chút tâm tư nào.
Những năm trước, sợ hắn nhầm lẫn lễ vật của ta với người khác, ta luôn lén tặng riêng một món quà thực sự.
Mà lễ vật ta chuẩn bị năm nay, chính là cây đàn này.
Sở Hành nhận ra sự lạnh nhạt của ta, hơi nhíu mày:
“Nàng vẫn còn giận dỗi sao? Ta đã nói rồi, bộ y phục đó không phải mẫu thân ban tặng.”
Ta chợt nhận ra, hắn thật sự không hề kiên nhẫn.
Trước đây ta thế nào mà lại không nhận ra điểm này?
“Nếu vậy, điện hạ dẫn ta ra ngoài tham gia thu săn đi?”
Ta thu lại vẻ hờn giận, đổi chủ đề.
Nếu ta không nhớ nhầm, trong buổi thu săn năm đó, một trận hỏa hoạn đã xảy ra, Mạc Nhược Nhị vì cứu Sở Hành mà trọng thương.
Sau khi được ngự y chữa trị, nàng ta lại kỳ tích “mở miệng nói chuyện”.
“Lần trước chuyện ồn ào như vậy, mấy vị tiểu thư kia chắc đều không vui. Chi bằng nhân cơ hội này, để họ tận mắt nhìn thấy phong thái oai hùng của điện hạ?”
Ánh mắt Sở Hành dịu xuống:
“Nhưng đây đều là các phi tử mà mẫu phi chọn cho ta, nàng không bận lòng sao?”
Ta ngước mắt nhìn hắn, kiên định nói:
“Ta đã nói rồi, chỉ cần là vì điện hạ, ta nguyện ý làm tất cả.”
“Còn về Mạc cô nương…”
“Nàng ta vốn thiện lương, là người trong lòng của điện hạ. Dù sao cũng phải chọn một chính thê không bắt nạt nàng ta mới được.”
Sở Hành trầm mặc.
Hắn vừa bị Thánh thượng và Quý phi khiển trách, tạm thời đã gác lại ý định lập Mạc Nhược Nhị làm thái tử phi.
Lời của ta vừa hay giúp hắn suy nghĩ chu toàn.
“Nàng thật sự không bận lòng sao?”
Giọng ta nghẹn lại, cố nén nước mắt lắc đầu:
“Không sao cả, ta chỉ cần người nhớ đến ta là đủ rồi.”
Sở Hành ôm lấy ta, ta tựa vào vai hắn.
Đôi mắt tràn đầy hàn ý.
Thật muốn nôn.
07.
Ta đã thay Sở Hành nói không biết bao nhiêu lời hay ý đẹp, đám tiểu thư kia mới miễn cưỡng đồng ý cùng tham gia thu săn.
Các nàng vốn thân thiết với ta, lúc này nhìn ta chẳng khác nào hận sắt không thể rèn thành thép.
Trước khi xuất phát, Thánh thượng hờ hững quét mắt qua Mạc Nhược Nhị.
Sở Hành lập tức nghiêng người, che chở nàng ta sau lưng.
Ta chăm chú quan sát, phát hiện so với lần trước, nàng ta đã gầy đi không ít.
Không biết lại giở thủ đoạn gì đây.
Ta vốn dĩ định cùng đi xe với các vị tiểu thư khác, nhưng Chiêu vương – người vốn bất tiện đôi chân – cũng tham gia săn bắn, ta đành phải đi cùng để tiện bề chăm sóc hắn.
Dọc đường, toàn bộ trọng lượng của hắn gần như đổ hết lên người ta, bộ dạng cười hì hì:
“Vất vả cho Doanh Doanh rồi.”
Ta nghiến răng nghiến lợi:
“Vương gia nặng quá rồi đấy.”
Phía trước, Sở Hành cùng một vài vị hoàng tử khác cưỡi ngựa dẫn đầu, dáng vẻ hào hùng, giơ roi vung tên, uy phong lẫm liệt.
Cung giương, mũi tên rời nỏ, con mồi ngã xuống—
Tất cả đều gọn gàng, dứt khoát.
Ta đẩy xe lăn của Chiêu vương, liếc mắt thấy khóe môi hắn khẽ trùng xuống, dường như có phần mất mát.
Ta nảy ra một ý:
“Muốn thử không?”
Ta đưa cung tên cho hắn.
Hắn ngẩn người nhận lấy.
“Ta chạy rất nhanh đấy. Dù có đẩy ngươi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tốc độ của ta đâu.”
Kiếp trước, để có thể trò chuyện nhiều hơn với Sở Hành, ta đã lén lút tìm sư phụ trong quân doanh để học tập.
Chạy nhanh không phải chuyện khó khăn gì.
Khóe môi Chiêu vương nhếch lên, tựa hồ rất có hứng thú.
Chúng ta không dám vào quá sâu, chỉ loanh quanh ở ven bìa săn.
Không lâu sau, Sở Hành dồn một con hồ ly đến chỗ chúng ta.
Chiêu vương lập tức kéo cung, mũi tên xuyên thẳng qua chân trước con hồ ly.
Nó khập khiễng nhảy lên chân ta.
Nhìn vào đôi mắt tròn xoe của nó, ta bỗng thấy có chút không nỡ ra tay.
“Nó đang cúi đầu vái chào nàng kìa!” Chiêu vương trêu ghẹo.
Ta không kìm được mà xoa đầu nó.
“Thích thì giữ lại nuôi đi.”
Ta vừa định mở miệng, một mũi tên đột ngột bay tới.
Chiêu vương nhanh tay chộp lấy tai con hồ ly, giật nó ra khỏi lòng ta.
Tên cắm thẳng vào thân cây bên cạnh.
“Chân không tiện, nhưng sức tay cũng không tệ nhỉ.”
Sở Hành giọng lạnh nhạt.
Ta bị biến cố này làm cho giật mình, trong khoảnh khắc hoảng hốt, dường như trông thấy cảnh huyết sắc tung tóe trong đại lao năm ấy.
Ta run rẩy toàn thân.
Chiêu vương nắm lấy cổ tay ta, buộc ta phải bình tĩnh lại.
Sở Hành tung người xuống ngựa, từng bước tiến lại gần ta.
Một bước…
Hai bước…
Ba bước…
Càng lúc càng gần.
Ta lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chính ta cũng nghe không rõ.
Chiêu vương ghé sát lắng nghe lời ta thì thầm, chân mày chợt nhíu chặt, nhưng chỉ trong chớp mắt liền giãn ra.
“Ta sẽ giúp nàng.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn, muốn xác nhận xem hắn có thực sự nghe rõ những gì ta vừa nói không.
Hoặc là… ta có thực sự nghe rõ những gì hắn vừa nói không?!
“Doanh Doanh, nàng thích hồ ly sao?”
Sở Hành hỏi ta.
Nữ tử câm bên cạnh hắn lập tức dán sát vào người hắn.
Cơn gió lạnh lướt qua, ta ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ thoáng qua rồi tan biến.
Không giống trầm hương, mà càng giống một loại hương liệu đặc biệt.
Ta liếc mắt nhìn về phía Mạc Nhược Nhị.
Nàng ta nở nụ cười với ta.
Nụ cười ấy… thế nào nhìn cũng thấy đáng sợ.
Đúng lúc này, biến cố bất ngờ xảy ra.
Từ sâu trong rừng, một con báo săn lao vụt ra.
Đám thị vệ như đối diện kẻ địch, lớn tiếng hô: “Hộ giá!”
Bọn họ muốn xông tới bảo vệ chúng ta.
Nhưng—
Đã không kịp nữa rồi.
Con báo nhắm thẳng vào Sở Hành mà vồ tới.
Hoặc chính xác hơn… là nhắm vào Mạc Nhược Nhị phía sau hắn.
Lúc này, Sở Hành trong tay chẳng có nổi một mũi tên, muốn dùng tay không chế ngự một con báo săn là chuyện viễn vông.
Hắn ôm lấy Mạc Nhược Nhị, lăn mấy vòng trên đất, tránh khỏi phạm vi tấn công của con báo, sau đó hoảng hốt ngoảnh lại nhìn về phía ta.
Chiêu vương vẫn bất động như núi, kéo ta núp sau lưng chiếc xe lăn.
Hắn giương cung, nhắm thẳng vào con báo săn.
Ta gần như tuyệt vọng.
Cây cung trong tay hắn là loại ta đặt riêng, nhẹ hơn cung bình thường, nhưng lực sát thương cũng kém hơn nhiều.
Ngay cả một con hồ ly nó cũng không thể bắn chết ngay, huống hồ đây lại là một con báo hung mãnh.
“Vút—”
Tiếng tên rít gió xé toạc không gian.
Con báo đổ gục, máu tươi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả tà áo của ta.
Nhưng lần này, ta không cảm thấy sợ hãi.
Ngược lại—
Lại thấy thật sảng khoái!
Chiêu vương cởi áo choàng, khoác lên người ta.
Hắn ghé sát tai ta, giọng trầm thấp nhưng nặng nề như lời tuyên thệ:
“Ta sẽ giúp nàng—giết hắn!”
08.
Chiêu vương giương cung bắn chết con báo săn, Thánh thượng long tâm đại duyệt.
Ngài rộng rãi ban thưởng cho tất cả những người có mặt tại đó.
Ngoại trừ Sở Hành.
Mọi người đều thấy rõ—
Giữa lúc sinh tử nguy nan, Thái tử điện hạ không đoái hoài đến huynh đệ, cũng chẳng màng đến thanh mai trúc mã, chỉ ôm chặt nữ tử câm kia mà trốn chạy.
Đêm đó, Sở Hành quỳ ngoài ngự thư phòng.
Cung nhân ra vào tấp nập, nhưng ai nấy đều nín thở, không dám hó hé nửa lời.
Thánh thượng ban cho ta một bộ y phục thêu hoa văn chim khổng tước.
Đường kim mũi chỉ tinh xảo, từng sợi lông chim thêu nên sống động như thật.
Lúc ta lĩnh thưởng, vừa hay đứng ngay bên cạnh Sở Hành.
Giọng nội thị bén nhọn, chậm rãi tuyên chỉ:
“Thánh thượng nói, bộ y phục này trên đời chỉ có duy nhất một chiếc.”
“Nếu có kẻ mặc y phục tương tự—lấy tội khi quân mà xử trí.”
Thánh thượng đây là đang vì ta mà đòi lại công bằng.
Một bộ y phục mà Quý phi tùy ý ban tặng, vừa làm mất thể diện của Sở Hành, nay lại được thay bằng thánh ân sắc phong.
Quả thực quá mức có lợi.
Chứng minh một điều—kẻ biết khóc mới có kẹo ăn.
Dù là Thánh thượng hay Sở Hành, cả hai đều không thoát khỏi đạo lý này.
Sở Hành quỳ trên nền gạch xanh, lưng vẫn giữ thẳng.
Rõ ràng là đang chịu phạt, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn ta lại mang theo nét đau lòng.
Ta bất giác nhớ đến những ngày xưa cũ—
Dù ta có oan ức đến đâu, trong mắt hắn, ta vĩnh viễn chỉ là “vô lý gây sự”, “được đằng chân lân đằng đầu”.
Còn Mạc Nhược Nhị—trong mắt hắn, nàng ta luôn “đơn thuần lương thiện”, “dịu dàng biết điều”.
Nếu hắn đã yêu thích một đóa hoa dịu dàng biết điều như thế…
Vậy thì ta sẽ khiến đóa hoa ấy—
Héo úa ngay trước mắt hắn!
Ta cung kính tiếp nhận thánh ân, dập đầu tạ ơn.
Sau đó quay lưng rời đi.
Từ đầu đến cuối, chưa từng liếc nhìn Sở Hành dù chỉ một lần.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi bóng lưng ta.
Giống như năm đó, ta từng không ngừng chạy theo hắn.
09.
Buổi tối, đám tiểu thư quyền quý kéo đến phòng ta, vừa hàn huyên sưởi ấm, vừa nhân tiện chiêm ngưỡng bộ y phục thêu khổng tước.
“Quả thực tinh mỹ, nhìn đường kim mũi chỉ này đi, trên đời e rằng không còn ai có thể sánh được.”
“So với bộ y phục Quý phi ban tặng, quả thực hoa lệ hơn vô số lần.”
Ta sai thị nữ pha trà, nhân lúc đó liếc thấy một bóng người ngoài cửa, liền cố ý cười nhạt:
“Thánh thượng đặc biệt dặn dò, bộ y phục này trên đời chỉ có một chiếc, không phải thứ đồ giả mạo nào cũng có thể sánh được.”
Bóng dáng kia thoáng chốc cứng đờ.
“Thái tử cũng thật nực cười, chẳng lẽ thực sự coi nữ nhân câm kia là Thái tử phi chính thức sao?”
“Từ lễ trưởng thành đến thu săn, không có lần nào không dẫn nàng ta theo. Đến cả lúc nguy hiểm nhất, hắn cũng chỉ lo bảo vệ nàng ta!”
Một vị tiểu thư khẽ nắm lấy tay ta:
“Ngươi ngàn vạn lần đừng dại dột nữa.”
Ta quét mắt nhìn một lượt các vị tiểu thư trong phòng.
Các nàng đều là những người có tính khí cao ngạo, từng nhiều lần tranh luận gay gắt với ta.
Bọn họ hiểu rõ hơn ai hết, bản thân có khả năng bị gia tộc xem như quân cờ, bị đưa đi liên hôn.
Vốn dĩ không hề tin vào tình yêu.
Nhưng lại tán thưởng sự si mê cố chấp của ta đối với Sở Hành.
Càng không chấp nhận một nữ tử câm không rõ xuất thân như Mạc Nhược Nhị, chẳng khác nào một loài tơ hồng bám vào Sở Hành mà lớn lên.
Giờ phút này, bọn họ lại càng thêm đồng cảm với ta.
Dù ta và họ từng là đối thủ cạnh tranh ngôi vị Thái tử phi, nhưng dù có tranh giành đến đâu, cũng sẽ không dùng thủ đoạn đê hèn.
Bởi vì không đáng.
Còn Mạc Nhược Nhị—
Là một đối thủ hoàn toàn khác.
Nàng ta quá mức yếu đuối giả tạo, ta có thể nhìn thấu nhưng không thể thắng nổi.
Kiếp trước, ta thua thảm hại.
Ta siết chặt bàn tay đang nắm lấy mình, nhẹ giọng nói:
“Yên tâm, sẽ không đâu.”
“Ta không thể ngốc nghếch hai lần.”
Nàng ấy thoáng kinh ngạc.
Những vị tiểu thư còn lại cũng lộ vẻ ngỡ ngàng.
Từ trước đến nay, ta luôn giữ vẻ xa cách với họ, cả tâm trí đều đặt lên người Sở Hành, chẳng hề chủ động thân thiết với ai.
Bây giờ chủ động hòa hoãn quan hệ, đương nhiên bọn họ cảm thấy vui vẻ.
Dù là vì lợi ích hay vì tư thù cá nhân, kết giao với ta cũng chẳng phải chuyện xấu.
“Trà đã pha xong rồi.”
Thị nữ Lệ Chi bưng khay trà tiến vào, nhẹ nhàng gật đầu với ta.
Ta đích thân rót trà, mời từng người một.
Chúng ta ngồi lại hàn huyên rất lâu.
Về sau, hứng khởi dâng cao, thậm chí còn mở bình rượu ủ ấm ra uống.
Mãi đến nửa đêm, bọn họ mới lần lượt rời đi, quay về viện của mình.
Lệ Chi cũng hầu hạ ta rửa mặt thay y phục, giúp ta chuẩn bị đi ngủ.
Không ai hay biết—
Nữ nhân lẽ ra phải ở trong Đông Cung kia…
Lại đang lặng lẽ lẻn vào sân của ta.
10.
Thị nữ Thanh Thanh vội vã lay ta tỉnh dậy.
Ta còn mơ màng, nhìn gì cũng thấy thành hình dáng bình rượu.
“Tiểu thư, mau chạy đi, viện của chúng ta bốc cháy rồi!”
Một câu nói khiến ta bừng tỉnh.
Kiếp trước, trong lần thu săn này, Đông Cung xảy ra một vụ hỏa hoạn.
Mạc Nhược Nhị—một nữ tử câm yếu đuối, đã cõng Thái tử đang mê man bất tỉnh thoát ra khỏi biển lửa.
Nàng ta bị thương nặng đến mức “suýt chút nữa” không cứu được.
Sau chuyện này, nàng ta hoàn toàn bước lên con đường rộng mở trước mặt hoàng thất.
Mà Sở Hành, lại càng yêu nàng ta đến mức chết tâm không đổi.
Thanh Thanh thấy ta còn đang ngây người, liền tiện tay lấy một chiếc áo phủ lên người ta, ôm ta chạy ra ngoài.
Khó khăn lắm mới ra được đến sân, ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền đẩy nàng ấy ra ngoài rồi quay người xông vào đám cháy.
Thanh Thanh hoảng hốt gào lên đến khàn cả giọng.
Ta suýt chút nữa quên mất—y phục do Thánh thượng ban tặng còn chưa mang theo!
Dưới ánh lửa bập bùng, bộ y phục thêu khổng tước càng trở nên lộng lẫy đến mức mê hoặc.
Ta nhặt một cành củi đang cháy, ném thẳng vào phần thêu hoa văn tinh xảo.
Tia lửa vừa chạm vào vải, ngọn lửa lập tức bùng lên.
Chỉ trong chớp mắt, vạt áo đã cháy mất một nửa.
Ta lấy túi cát đã chuẩn bị sẵn từ trước, nhanh chóng dập tắt đốm lửa còn sót lại.
Sau đó ôm lấy bộ y phục, chạy thẳng ra ngoài.
Lúc sắp bị lửa bén đến vạt váy, một thị vệ xông vào, trầm giọng nói:
“Đắc tội.”
Hắn vòng tay qua eo ta, thân hình khẽ động, chỉ trong chớp mắt đã đưa ta ra khỏi biển lửa.
Quả nhiên đúng như Lệ Chi đã nói, khinh công cực kỳ lợi hại.
Vụ hỏa hoạn này đã kinh động đến Thánh thượng.
Ngài đứng trong gió đêm, mãi đến khi thấy ta bình an bước ra, mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống ghế.
Mạc Nhược Nhị siết chặt lấy vạt áo của Sở Hành, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Ta nhàn nhạt quét mắt nhìn nàng ta một cái, nàng ta run rẩy càng dữ dội hơn.
Ta vui vẻ tiến lên, như thể đang khoe bảo vật, cười với Thánh thượng:
“Thần nữ đã mang bộ y phục mà bệ hạ ban thưởng ra rồi!”
Vạt áo khổng tước đã bị cháy đen một mảng lớn.
Y phục trên người ta cũng bị cháy thủng mấy chỗ.
Nhưng chỉ cần nhìn cách ta dốc sức cứu lấy bộ y phục này, hẳn là ai cũng biết ta liều mạng đến mức nào.
Thánh thượng trầm ngâm nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng mới mở miệng:
“Chẳng qua chỉ là một bộ y phục.”
“Sao có thể quan trọng bằng mạng sống?”
“Không giống nhau.” Ta ngoan cố lắc đầu, chậm rãi nói:
“Đây là thánh ân bệ hạ ban tặng, trên đời này chỉ có một bộ duy nhất.”
Nói rồi, ta cúi đầu, vuốt nhẹ lên vạt áo:
“Đáng tiếc, vẫn chậm một bước.”
Sở Hành nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
Còn ánh mắt của vị hôn phu ta—
Lại thẳng thắn hơn nhiều.
Chỉ toàn là lo lắng và đau lòng.
Ta nghiêng đầu, tránh ánh mắt của hắn.
Không nỡ thấy hắn lo lắng.
Càng không nỡ lừa gạt hắn.
“Bệ hạ.”
Nội thị trực ban quỳ xuống, cung kính bẩm báo:
“Trước khi phát hỏa, nô tài đã thấy Mạc cô nương xuất hiện trong viện của Tống tiểu thư.”
Hửm?
Ta lặng lẽ trao đổi ánh mắt với Lệ Chi.
Nàng ấy khẽ lắc đầu, ý bảo đây không phải do nàng sắp xếp.
Nội thị tổng quản quát lớn:
“To gan! Vì sao ngươi không bẩm báo ngay?”
Tên thái giám run rẩy đáp:
“Mạc cô nương chỉ loanh quanh ngoài cửa phòng, chưa từng bước vào trong.”
Mạc Nhược Nhị vừa định mở miệng giải thích, giọng Sở Hành đã vang lên:
“Phụ hoàng, Nhược nhi nàng…”
“Câm miệng!”
Sở Hành lập tức bị Thánh thượng quát ngắt lời.
Hắn ôm lấy vai Mạc Nhược Nhị.
Bộ dạng bảo vệ đến cùng.
Thật là—
Quá ngu xuẩn rồi!