Từng Tựa Kinh Hồng Soi Bóng Thoảng Qua

Chương 3



10.Ngày hôm sau, chuyện Huyện chủ Đoan Hoa động thủ đánh Tạ Hầu gia lan khắp kinh thành. Tạ Thời vốn là bảo vật trong mắt Tạ gia, nào ai dám vung tay lên mặt hắn bao giờ.

Tạ Thời không buồn đếm xỉa đến Đoan Hoa, Đoan Hoa cũng chẳng xuống nước, ả tìm đến vòng tay Mạnh Nguyên Sơ, rêu rao khắp phố, tỏ ý hờn dỗi Tạ Thời.

Tạ Thời quả nhiên phẫn nộ, dứt khoát chẳng qua lại với Đoan Hoa nữa. Ngược lại, hắn vì áy náy càng săn sóc ân cần với ta; việc quét dọn ở tĩnh ân tự ta vốn lãnh, nay hắn gánh hết thảy.

Song hắn vẫn né tránh gặp ta.

Thế là ta quyết định châm thêm dầu vào lửa.

Một sớm nọ, ta chủ động chặn hắn lại:“Nếu công tử không muốn gặp ta nữa, chí ít cũng nên cho ta một lời rõ ràng chứ? Thái độ thế này rốt cuộc là sao?”

Vừa nói, khóe mắt ta ửng hồng. Dung nhan thoa nhẹ son phấn khiến mặt càng trong suốt hơn cả sương tuyết khắp sân.

Nhìn bộ dạng ta, Tạ Thời thoáng bối rối. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chọn im lặng.

Thái độ ấy khiến ta lùi lại hai bước, nở nụ cười thê lương:“Ban đầu, ta chọn chàng, là vì chàng không giống họ. Sau khi tiểu thư của ta mất, chỉ mình chàng vẫn đến viếng mộ. Ta nhớ kỹ, chàng có trái tim chân thật. Ta ngỡ ít ra chàng là người tốt.”

Việc Thanh Nghiên mất lại một lần nữa được ta khơi dậy như thế.Trong mắt Tạ Thời, là kinh ngạc xen lẫn hổ thẹn, có lẽ hắn chẳng ngờ ta nghĩ về hắn như vậy.

Ta chẳng cho hắn cơ hội biện bạch, lùi lại thêm một bước, rồi chạy thẳng ra cổng.

Tạ Thời vô thức đuổi theo, sải chân ấy làm cành lá tuyết phủ trên cao rơi xuống.Chỉ thấy mảng tuyết dày sắp đổ ập lên đầu ta—

“A!” Tạ Thời hoảng sợ hô to, ngay tức khắc, hắn bất chấp, lao đến ôm chầm lấy ta.

Hắn che chở ta rất chặt, từng mảng tuyết bắn tung trắng xóa, chẳng chút nào vương trên mái tóc hay tà áo của ta.Nhịp tim đập rộn ràng, gò má đỏ bừng của hắn chính là chứng cứ cho sự xao động.

Ta liền thuận thế nép vào lồng ngực hắn, khẽ cắn môi ngước nhìn:“Công tử… đưa ta đi, được không?”

Đó là dáng vẻ yếu đuối làm người khác thương hại nhất.Ánh mắt Tạ Thời bấy giờ chùng xuống dịu dàng, ôn nhu như nước:“Tinh Hằng, sau này ta sẽ bảo vệ nàng, cũng là bù lại phần nợ ta nợ Thanh Nghiên.”

Hàng lông mày ta khẽ giãn, tầm mắt lướt qua bờ vai hắn, thấy Dung Tranh đứng chằm chằm sau lưng.

“Các ngươi đang làm gì đấy?!”Thanh âm lạnh lẽo tựa băng đâm vào tai, Dung Tranh sải bước đến. Gần như chẳng nghĩ ngợi, hắn xô mạnh ta ra khỏi vòng tay Tạ Thời.

Toàn thân hắn phừng phừng tức giận, cơ hồ nghiến răng nhìn Tạ Thời:“Ai cho phép ngươi chạm vào người của Cô?!”

Tạ Thời chẳng buồn nhìn hắn, cặp mắt nâu chỉ chăm chăm xuống cổ tay ta vừa bị Dung Tranh kéo đỏ ửng. Đoạn hắn trầm giọng:“Ngài làm nàng đau rồi.”

Chính giọng điệu bảo bọc đầy vẻ chính đáng ấy càng khiến Dung Tranh giận sôi.Hắn quên bẵng mục đích ban đầu đến đây là cầu duyên cho mình và Đoan Hoa. Hắn thô bạo kéo cả ta vào trong khoang xe.

Khi xe chuyển bánh, từ xa vẳng tiếng Đoan Hoa khóc gào mắng:“Dung Tranh, ngươi đúng là đồ vô lại!”

Đoan Hoa nước mắt đầm đìa, toan đuổi theo thì ngã lăn giữa nền tuyết.Chỉ thấy Tạ Thời đứng ngoài lạnh lùng quan sát. Đến lúc chúng ta lướt ngang, ánh mắt ta vô tình chạm vào hắn, liền rơi một giọt lệ.

“Ta chờ chàng.”Giữa cuồng phong bông tuyết, ta mấp máy môi, chẳng phát ra tiếng.

Vẻ mặt Dung Tranh càng lúc càng âm trầm, hắn kéo tuột ta vào lòng, buộc ta đối diện hắn. Bàn tay bỗng trượt xuống, siết lấy cổ ta, giọng hắn cay nghiệt:“Chẳng phải ngươi bảo một lòng với Cô ư? Giờ mới mấy hôm, đã lén lút với Tạ Thời rồi.”

Trong mắt hắn cuộn lên phong ba, lời lẽ ngập tràn sát khí.Phàm là nam nhân đều như vậy – thứ đã nắm trong tay thì không quý trọng, hễ có kẻ cạnh tranh, họ liền nổi cơn lôi đình.

Ta đối diện dáng vẻ hung hãn của Dung Tranh, chỉ khẽ nhoẻn cười, nụ cười lay động thủy quang:“Tạ Thời không giống các ngươi. Hắn hứa đưa ta theo, nhất định sẽ dẫn ta rời đi.”

11.Dung Tranh nhốt ta vào một căn phòng kín, trừ một thị nữ lo việc ăn mặc hằng ngày, không ai được đến gần.Huyện chủ Đoan Hoa cũng tới mấy bận, đều bị thị vệ cản ngoài cửa.

Hiện giờ, ả phạm phải hai chuyện: đánh Tạ Hầu gia và bị Thái tử ruồng rẫy, danh tiếng ả sa sút, ai nấy bàn tán chế giễu khắp kinh thành.Đám quyền quý ngày trước từng theo đuổi, nay lại “té nước theo mưa,” bêu rếu ả một phen.

 Nàng tức giận tột độ, nhưng đến mặt mũi Dung Tranh nàng cũng chẳng gặp được.

Nàng chỉ còn biết trút giận với đám thị vệ, thậm chí đập phá tan tành đồ đạc ngoài sảnh.Nhưng nay Dung Tranh không còn dung túng ả như trước.

Hôm sau, hắn liền phái một ma ma nghiêm khắc đến phủ ả, tuyên rằng nếu Huyện chủ Đoan Hoa không học nghi lễ cho tốt thì khỏi cần ra khỏi cửa nữa.

Thế là khắp kinh thành đều biết Đoan Hoa thất sủng trong mắt Dung Tranh.Thiên hạ lời ra tiếng vào, ả cũng chẳng dám ra ngoài, chỉ giam mình nơi phủ, cố “sáng tác” thêm mấy bài thơ mới. Nhưng không còn Thái tử ủng hộ, những kẻ sĩ nghe danh cũng chẳng mấy quan tâm, tiếng “nữ thi tài hoa” của ả giờ chẳng mấy ai nhắc nữa.

Đêm xuống, Dung Tranh lại tìm đến gian mật thất giam ta.Hắn kể hết những chuyện trên cho ta nghe, tựa như muốn khoe công:“Ngày trước sao ta chẳng nhận ra, so với ả, nàng mới hợp ý ta hơn hẳn. Tinh Hằng, có phải nàng cũng hận ả đã khiến nàng phải rời xa ta?”

Hắn không đợi ta đáp, vòng từ phía sau ôm lấy ta, áp mặt lên bờ vai ta, bắt ta hát cho hắn nghe, còn muốn ta múa “liên bộ” cho hắn thưởng lãm.Hắn nói:“Tinh Hằng, rốt cuộc nàng có biết mình đẹp nhường nào không.”

Trong bóng tối, hắn không còn che giấu dục vọng chiếm hữu điên cuồng, cằm nhẹ tì vào mái tóc ta, khẽ thở dài si dại:“Hôm đầu gặp nàng, chẳng phải nàng bảo chỉ theo nam nhân mạnh nhất sao… Tinh Hằng, nàng là của Cô, chỉ được là của Cô thôi.”

Ta chẳng đáp. Chỉ có mùi hương mạn đà la khẽ đậm hơn trong không gian.Đó chính là bí dược ta mang từ Bắc Mạc. Bình thường không màu không mùi, chỉ người thi triển và kẻ bị nghiện thứ này mới ngửi thấy. Hễ nghiện sâu thì càng thấy mùi nồng hơn.

Lúc trước, ở Đông Cung đông người soi mói, ta chỉ ám chút hương lên người Dung Tranh. Thế mà hắn đã lạc vào ảo ảnh, nhận lầm ta thành hồng nhan sớm khuất – Liên Mỹ. Giờ đây, thiếu vắng ta, hắn không yên giấc được.

Hắn cứ hết lần này đến lần khác ép ta thề rằng ta sẽ chẳng rời bỏ hắn, sẽ không như Liên Mỹ từng bỏ mặc hắn.Đêm đêm, ta hát dỗ hắn, múa cho hắn xem. Khi vung chân lướt bước, xiềng xích trên cổ chân va vào nhau loảng xoảng.

Chỉ đến lúc hắn đòi ta hứa bầu bạn trọn đời, ta liền mỉm cười khước từ:“Tạ Thời sẽ đến rước ta.”

“Gã Tạ Thời đã sớm không cần nàng nữa!” Dung Tranh phẫn nộ: “Đoan Hoa muốn đính ước với hắn. Hắn để ý gì đến nàng!”

Thế nhưng ta chỉ cười nhạt:“Tạ Thời… không giống vậy.”

“Ngươi yêu hắn rồi, phải không? Ngươi tìm đến bọn ta chẳng phải để báo thù cho tiểu thư ngươi ư? Sao ngươi dám yêu hắn thật chứ?!”

Trong ánh sáng mờ ảo của gian mật thất, ta nhìn rõ nét méo mó trên khuôn mặt Dung Tranh.Chính hắn cũng không nhận ra bản thân đã lâu lắm chẳng thăm nom Đoan Hoa nữa.

Dung Tranh để xóa sạch hy vọng của ta, lại toan nhờ Hoàng hậu ban hôn cho Đoan Hoa và Tạ Thời:“Đoan Hoa là người Tạ Thời luôn ghi lòng, có ả, hắn sẽ quên sạch nàng.”

Lúc nói lời này, Dung Tranh đắc chí ra mặt.Nào ngờ tin truyền đi, chẳng riêng Đoan Hoa phản đối, mà Tạ Thời cũng không thuận.

Đoan Hoa nghe được Tạ Thời chẳng ưng, kinh hãi tột cùng, liền chạy đến Tạ phủ làm loạn. Lần này, ngay trước mặt gia quyến họ Tạ, ả lại dang tay tát Tạ Thời. Vừa hay đường cô của hắn có mặt, liền xông tới nắm tóc ả đánh túi bụi, cuối cùng ả bị tống ra ngoài phủ trong bộ dạng thảm hại.

Tạ Thời không màng tới ả nữa, chỉ khăng khăng đòi Dung Tranh trả lại ta.Hắn như bừng tỉnh, nói ngày xưa đã phụ bạc Thanh Nghiên, nay nhất định phải bảo vệ ta.

Dung Tranh đem mấy chuyện này kể với ta như kể trò cười:“Hồi đó kẻ nghĩ kế trêu đùa Cố Thanh Nghiên đầu tiên cũng chính là hắn. Gã lang quân nàng để mắt tới, làm gì phải kẻ hiền lương?”

Dạo gần đây, Dung Tranh càng bạo tàn, cố chấp, cung nhân Đông Cung ai nấy đều sợ hãi.

Thế nhưng ta nhẹ nhàng xoay lại, chủ động nâng gương mặt hắn:“Vậy chàng giúp ta báo thù, được không?”

Đây là lần đầu tiên từ sau khi trở lại, ta chủ động thân mật với Dung Tranh. Cả người hắn sững sờ, đến nhịp thở cũng rối loạn.

Nhân cơ hội, ta khẽ cười, đặt một nụ hôn lên môi hắn.Ta nói:“Chỉ cần cho Tạ Thời một bài học, ta sẽ chẳng rời chàng thêm nữa.”

Dưới ánh nến lập lòe, ta chẳng buồn che giấu toan tính trong mắt.Bởi ta biết, trong đáy mắt Dung Tranh còn ngùn ngụt điên cuồng hơn ta.

Kẻ đã kết nghĩa huynh đệ với Tạ Thời là lão đại bọn cướp ngày xưa nay làm thị vệ kinh thành, bị ám sát ngay lúc gác đêm. Khi ấy, hắn và Tạ Thời còn đang ngồi uống rượu với nhau…

Tạ Thời bị đánh gãy ba chiếc xương sườn, quăng ra ven đường. Bên cạnh hắn là chiếc thủ cấp của người huynh đệ.Việc này khiến Tạ Thời – vốn thuộc phe Thái tử – bị dồn sang cậy nhờ Tam hoàng tử.

Huyện chủ Đoan Hoa lại ngang nhiên xông vào Đông Cung. Nàng cầm một thanh kiếm, dí vào cổ, xông thẳng đến tẩm điện.Còn chưa bước vào, đã nghe tiếng: “Dung ca ca, huynh bị yêu nghiệt mê hoặc rồi, Đoan Hoa ta không thể trơ mắt nhìn huynh như thế, thà lấy mạng này để đổi lấy sự tỉnh táo cho huynh!”

Nhưng bước vào tẩm điện, nàng thấy Dung Tranh đang gối đầu trên đùi ta, dưới tiếng hát êm dịu của ta sắp sửa thiếp đi.

Khí thế nghĩa hiệp của Đoan Hoa không hề dọa nổi ai.Trái lại, Dung Tranh vì ầm ĩ mà choàng tỉnh, ánh mắt lóe lên tia chán ghét, ngước mặt liền toát sát khí không giấu nổi.

“Tên Tạ Thời ấy chỉ là phường ăn chơi vô lại, dám đối đầu với Cô, Cô không giết hắn đã là may cho hắn rồi.” Giọng Dung Tranh buốt giá như băng.

Chỉ chừng ấy cũng khiến Đoan Hoa sợ hãi, đứng đực tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan.

Cuối cùng, ta là người phá tan cục diện bế tắc, hướng về Huyện chủ Đoan Hoa tỏ vẻ áy náy:“Nô tỳ cung nghênh Huyện chủ giá lâm, chỉ tiếc bây giờ không tiện, nô tỳ đành thất lễ.”

Đoan Hoa bỗng như bắt được lối thoát. Cổ tay run run, mũi kiếm chĩa thẳng tới ta.“Đoan Hoa, đây là Đông Cung, chẳng phải địa bàn của ngươi.”

Đây là lần đầu tiên Đoan Hoa chịu đãi ngộ như thế ở Đông Cung. Nàng trợn to đôi mắt, nước mắt lã chã rơi, chỉ vào ta mà gào lên:“Dung ca ca! Bên ngoài người ta đồn huynh hồ đồ, bị một tiện tỳ mê hoặc. Huynh có biết huynh trông ra sao không? Ta thật quá thất vọng về huynh!”

 “…” Nàng dứt lời, hậm hực xoay người, phất tay mà đi.

Chỉ còn Dung Tranh đứng đấy, sắc mặt mỏi mệt. Đốt ngón tay hắn khẽ co, dường như muốn níu người vừa rời đi, nhưng phút chốc lại phát ra tiếng rên vì đau.

Đúng lúc ấy ta bước tới, ân cần hỏi han:“Điện hạ đau đầu ư? Hay để nô tỳ xoa bóp cho người.”

Dung Tranh lại gối lên đùi ta. Trước khi thiếp đi, hắn vẫn lẩm bẩm:“Tinh Hằng, nàng nói xem ta có điên rồi chăng… ta dường như chẳng thể rời khỏi nàng.”

Ta không đáp, chỉ lặng lẽ xoa bóp, hương mạn đà la nồng nàn quẩn quanh trong không khí.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.