9.Trưa hôm sau, nhân lúc rảnh rang, ta ra hồ Lý rải thức ăn cho cá.
Cơn gió mát lành khẽ lùa qua, mặt nước dập dờn gợn sóng. Không hiểu vì sao ta lại nghĩ đến Hoắc Lâm Tiêu.
Đôi mắt sáng rỡ, gương mặt tuấn lãng, bờ vai rắn rỏi, còn có… vóc dáng cực kỳ tráng kiện…
Á, ta sao lại nghĩ tới chuyện đó chứ!
Ta sực tỉnh, mặt đỏ lựng, lại nhớ đến câu nói hôm qua hắn chưa kịp nói xong, làm ta trằn trọc suốt đêm như cá chiên trên chảo nóng, chẳng chợp mắt nổi.
Điệu bộ hắn như thể đã quen thân với ta tự bao giờ, nhưng rõ ràng ta chưa gặp hắn bao giờ mà!
Đang mải ngẩn ngơ, ta vô thức bốc nhầm miếng thức ăn của cá cho vào miệng!
Tức mình, ta nắm từng vốc thức ăn ném cho đám cá chép ú nu trong hồ.
Ăn đi! Ăn đi! Suốt ngày chỉ biết ăn thôi!
“Bảo sao mấy chú cá chép này béo ú thế.” Một giọng trầm ấm vang lên từ phía sau.
Ta ngoảnh lại, thấy Hoắc Lâm Tiêu: “Thì ra Chân Chân cho cá ăn kiểu này à.”
Ta không vui, cau mày: “Chàng đến đây làm gì?”
“Ta tới gặp riêng nàng.”
Câu trả lời quá thẳng thắn làm tim ta như nai con chạy loạn, cơn khó chịu lập tức tan bớt.
Hắn tiến đến gần, nghiêng đầu hỏi: “Sao vậy? Ai làm nàng giận hả?”
Ta trừng mắt nhìn hắn, nhưng không được bao lâu lại thẹn thùng cụp mi.
Khi ta vừa cúi đầu tránh né, Hoắc Lâm Tiêu xoè bàn tay ra, bên trong là một chiếc trâm tua rủ hoa nhài bằng bạch ngọc tuyệt đẹp.
“Ôi… đẹp quá…” Ta không nhịn nổi mà tấm tắc khen, đón lấy ngắm nghía thật kỹ.
“Đây là kiệt tác của nghệ nhân Tây Châu, ta đặt riêng cho nàng, chỉ có một chiếc duy nhất.”
Trong lòng ta như vừa dội xuống một hòn đá, mặt hồ êm đềm bỗng gợn những đợt sóng nhỏ.
Ta ngước lên, chạm phải ánh mắt sâu thẳm của hắn.
Khóe môi hắn khẽ cong, toát lên vẻ đẹp rung động: “Mạn Lệ, Mạc Ly – ý là ‘hoa nhài’, ‘chớ rời’, ta mong ta và Chân Chân không bao giờ chia cách.”
10.Ái chà, ta thích câu đó lắm, nói thêm nữa đi mà.
Nhưng ta vẫn thấy hoài nghi, bèn hỏi: “Thế nghĩa là ta với chàng quen nhau từ trước ư?”
“Đúng vậy.” Hắn rắc vài hạt thức ăn, khẽ đáp: “Năm Thiên Nguyên thứ hai mươi tám, mùa xuân, ở ngõ Vãn Đình thuộc Thanh Châu.”
Thấy ta vẫn mờ mịt, hắn bèn lấy từ ngực áo ra một chiếc khăn tay: “Nàng chẳng có chút ấn tượng nào về ta sao? Đây là khăn tay của nàng để lại đấy.”
Đầu óc ta sực tỉnh: Hoắc Lâm Tiêu chính là kẻ ăn mày mà ta từng cứu năm xưa!
Hồi đó phụ thân đi công cán vùng ngoài, ta theo chân ông đến Thanh Châu, ngang ngõ Vãn Đình vô tình bắt gặp lũ trẻ con bắt nạt Hoắc Lâm Tiêu, thậm chí còn toan tiểu tiện lên người hắn.
Ta vội ra hiệu cho hộ vệ, kịp thời ngăn chúng lại.
“Ngươi tên gì?” Ta khụy gối, đưa khăn lau máu trên trán hắn, “Máu đang chảy này.”
Ngay lúc đó, hắn ngước đôi mắt thâm tím lên nhìn ta, ta phì cười: “Hahaha! Mắt ngươi…”
“Cười cái gì!” Hắn bực tức đứng lên bỏ đi, mới được nửa đường chợt ngoái lại, cúi đầu nói: “Đa tạ.”
Hắn ôm ngực, tập tễnh bước, rõ ràng vết thương khá nặng.
Ta, Giang Ảnh Chân, bấy lâu nổi tiếng lòng dạ thiện lương, liền đuổi theo kéo hắn: “Ta đưa ngươi đi gặp đại phu.”
Hắn như trúng điện, hất tay ta ra: “Không đi.”
“Ngươi bị thương, lỡ chết thì sao?”
“Chết thì chết!”
Thấy dáng vẻ lì lợm, ta chẳng màng, sai hộ vệ “xách” hắn đi y quán.
Vào đến nơi, hắn đã ngất lịm.
Ta và hộ vệ đưa mắt nhìn nhau, hộ vệ rối rít giải thích: “Tiểu thư! Thuộc hạ thực sự không dùng lực! Thuộc hạ hết sức nhẹ nhàng!”
Nhìn hắn ngang ngạnh, ta cũng chẳng muốn dây dưa thêm, bèn trả tiền thuốc rồi đi.
“Ngươi tên gì? Mai sau ta nhất định sẽ báo đáp!”
Ta ngoảnh đầu cười tươi: “Mỹ nhân số một kinh thành, Giang Ảnh Chân.”
11.“Thì ra là chàng!”
“Đúng, ta đã nói sẽ báo đáp nàng.”
Kiểu báo đáp này đúng là quá hoành tráng, lấy thân đền ơn… hắn chọn ổn quá nhỉ!
“Bên dưới chiếc khăn tay ấy, nàng còn để lại vài lạng bạc và một miếng Hồng Hoa Tô, ta hiểu ý của nàng. Nhờ vậy, ta mới như phượng hoàng tái sinh từ tro tàn.”
Gió xuân lùa qua sân, hắn nhẹ kéo ta vào lòng: “Mỹ nhân bậc nhất kinh thành, cuối cùng ta cũng tìm được nàng.”
Gieo nhân lành, ắt gặp quả lành, giờ ta được nhận những gì xứng đáng với mình.
Kể từ hôm đó, tình ý đôi bên cứ lớn dần.
Mỗi ngày Hoắc Lâm Tiêu đều tới rước ta, dẫn ta đến đủ nơi, khi thì lên Thập An Sơn ngắm bình minh, khi lại tới Bích Ty Hồ chèo thuyền, hoặc rảo Xuân Minh Sơn thưởng hoa nở.
Khắp kinh thành đều hay tin Hoắc Lâm Tiêu đối xử với ta đặc biệt hơn người.
Nhìn chàng phong thái tiêu sái, mắt chỉ dõi theo ta, ta không thể rời mắt khỏi chàng.
Chết rồi, ta linh cảm mình sẽ đổ Hoắc Lâm Tiêu sớm thôi, chuyện yêu chàng như một lẽ dĩ nhiên.
Vì chàng, ta lỡ hẹn với Kiều Kiều mấy lần, nàng tức tối gào lên: “Được! Hai người là thiên hạ đệ nhất, còn ta là cái gì? Giang Ảnh Chân, muội đúng là kẻ mê sắc quên bạn!”
Thế là ta lại móc túi ra một mớ bạc, sắm quà tặng nàng, mới khiến nàng hết giận.
Dăm bữa sau, Hoắc Lâm Tiêu đột nhiên bận rộn. Nghe nói người Hồ đã tập hợp thêm binh mã, chuẩn bị xâm lấn, chàng phải sớm quay lại biên ải.
Biết tin, ta nôn nóng chạy đi tìm chàng.
Bóng cây chằng chịt, dọc hành lang gấp khúc, ta cứ thế lao sầm vào lòng chàng.
Ánh mắt chàng sáng lên, cong khóe môi: “Vội thế làm gì, chẳng lẽ nàng lại muốn đi coi tiểu sinh ở Ngọc Dao Lâu?”
“Không phải!” Ta dụi đầu vào ngực chàng, “Chàng sắp phải đi rồi ư?”
Chàng xoa đầu ta, dịu giọng đáp: “Ừ, nhưng ta nhất định sẽ trở về sớm, để cưới nàng.”
Ta giận dỗi: “Vậy thì mai cưới luôn!”
Chàng phì cười, ôn tồn dỗ dành: “Đợi ta quay lại rồi cưới.”
12.Nhưng phụ thân cho hay người Hồ lần này tập hợp tàn dư không ít, tình hình cực kỳ cam go.
Trước triều, Hoắc Lâm Tiêu cam đoan với Hoàng thượng sẽ diệt gọn tộc Hồ.
Bộ tộc ấy xưa nay gây bao sóng gió cho Đại Khải, triều đình tồn tại đã trăm năm, chúng cũng vậy.
Nếu quả là trận cuối cùng, đâu thể dễ dàng!
Không được! Chàng còn hứa lấy thân báo đáp ta, ta đã nếm được gì đâu!
Hoắc Lâm Tiêu đóng quân nơi biên ải lâu ngày, kinh thành không có phủ riêng. Lần này hồi kinh, chàng chỉ ở tạm dịch quán hoàng gia.
Ta xông tới gặp chàng, vừa giáp mặt đã hỏi: “Hoắc Lâm Tiêu, chàng thật lòng muốn lấy ta chứ?”
Chàng toan nắm tay ta: “Muốn, đợi ta chiến thắng trở về rồi thành thân.”
Ta lùi lại, giấu tay sau lưng, mắt hoe đỏ: “Lỡ chàng không về thì sao?”
Chàng thôi cười, vẻ mặt trầm xuống: “Nếu lúc đó, chúng ta chưa kịp thành…”
“Im ngay!” Ta cắt ngang, “Vậy mai cùng vào cung tâu Hoàng thượng thu hồi ý chỉ, thế tử phủ Quốc công thương ta từ bé, ta sẽ lập tức gả cho hắn!”
“Chân Chân, nàng thật nghĩ như thế?”
Ta lau nước mắt, cười cứng cỏi: “Phải, tới lúc ấy, ta sẽ sinh con cho hắn, ít nhất hai đứa, một trai…”
Ta còn chưa nói xong, Hoắc Lâm Tiêu đã ôm gọn eo ta, siết vào lòng, ngay sau đó, môi chàng phủ lấy môi ta.
Nụ hôn cuồng nhiệt đến mức ta mụ mị, cả người run lẩy bẩy, hai hơi thở quấn lấy nhau không rời.
Cuối cùng, khi buông nhau ra, chàng vẫn thở gấp, cố đè nén khát khao trong lòng.
“Đừng có nghĩ chàng chết rồi thì ta được tự do lấy ai cũng được. Nhưng chẳng phải chính chàng đuổi theo trêu chọc ta trước sao?”
Trán chàng áp sát trán ta, ánh mắt chan chứa: “Chân Chân, chúng ta thành hôn thôi.”