Trường Mộng Đế Vương

Chương 3



7.Ta thức trắng một đêm, đến canh tư liền gọi Hoàng đế đang say giấc dưới sàn.Chàng ngáp một hơi, cùng ta gấp lại nệm chăn, rồi để cung nhân mang vào phòng.Sau đó, ta cho người hầu cận vào hầu chàng rửa mặt, thay triều bào, dùng điểm tâm.

Mấy ngày nay, vì chuyện Quý phi mang thai, đêm nào ta cũng lo lắng khó ngủ, lại vừa thức trắng cả đêm qua. Lúc ngồi ăn, mí mắt ta muốn sụp xuống.Hoàng đế thấy vậy, ân cần hỏi:“Hoàng hậu khó ở chăng? Hay để Trẫm gọi Thái y đến coi.”Ta lắc đầu:“Tạ bệ hạ quan tâm, e chỉ tại mấy hôm nay chuyển mùa, thần thiếp mất ngủ, chưa nghỉ ngơi đủ.Không sao, đợi bệ hạ thượng triều, thần thiếp bù lại giấc ngủ là ổn.”Hoàng đế gật đầu:“Hoàng hậu phải bảo trọng long thể. Nhẫn Đông, hãy chăm sóc chu đáo cho nương nương.”Nhẫn Đông gật đầu cứng nhắc, khiến Hoàng đế phải ngẩng lên nhìn.Ta không nhịn được lườm nàng một cái.Chàng hắng giọng, quay lại nói với ta:“Trẫm hạ triều xong sẽ sang thăm Hoàng hậu.”Ta gật đầu, điều đó có nghĩa đêm nay chàng cũng sẽ nghỉ tại Trung cung.Bởi trong lòng áy náy chuyện đưa muội phụ quả phụ vào cung, từ khi đón Đan Hạ nhập cung đến nay, đêm nào chàng cũng ở lại Trung cung.Cũng may hiện chưa tới mùa đông, nếu không dẫu sưởi sàn ấm thế nào, ngủ dưới đất triền miên cũng sợ long thể chàng không chịu nổi.

Hoàng đế vội vã lên triều lúc canh năm, ta cho lui hết kẻ hầu rồi trở lại giường ngủ thêm một giấc.Khó nhọc lắm mới chợp mắt trong mộng mị hỗn loạn, bỗng có người bẩm báo Quý phi bên Dực Khôn cung lại ầm ĩ.Nhẫn Đông bực bội:“Nàng ta mới vào cung được mấy hôm, lại bày trò gì nữa đây!”Ta day trán đang đau, trở mình ngồi dậy:“Nhẫn Đông!”Nàng lập tức tiến đến, giúp ta thay y phục.

Sang Dực Khôn cung, ta dùng danh phận Hoàng hậu khiển trách Quý phi đôi ba câu.Nào ngờ Đan Hạ chẳng nhượng bộ chút nào.Ngày trước, khi còn làm chị em dâu, chúng ta khá hòa thuận, nhưng Ninh Vương vừa mất, tất cả đều thay đổi.Đầu óc ta càng thêm đau buốt, không muốn đôi co, liền bỏ lại một lệnh cấm túc rồi xoay người đi.

Còn chưa về đến Trung cung, Thái hậu lại truyền ý gọi ta qua.Ta đành bóp trán, lệnh cho đội khiêng chuyển hướng sang Từ Ninh cung.Thái hậu đang nửa nằm trên tháp mỹ nhân, trên trán cuốn khăn, sắc mặt toát rõ vẻ cau có.Ta gượng cười:“Mẫu hậu gọi con có chuyện gì chăng?”Bà giật phắt khăn khỏi trán, đập lên gối, giận dữ:“Cái đứa ở Dực Khôn cung, có bao giờ yên đâu? Còn con nữa, đường đường là Hoàng hậu, chẳng biết quản cái đám phi tần, để nó náo loạn thế này.Triều dã xì xào, hoàng gia còn đâu thể diện!”

Ta yên lặng lắng nghe, nhưng trong lòng cũng thầm nghĩ: nếu bảo là vụng trộm và mang thai, cũng đâu phải Đan Hạ ép được Hoàng đế. Thái hậu toàn nhắc tội của Đan Hạ, chẳng thấy nói tới lỗi Hoàng đế nửa lời.Đợi bà than vãn xong, ta dâng một chén Lục An Qua Phiến để bà đỡ rát họng.Nghĩ một hồi, ta dịu giọng an ủi:“Mẫu hậu, Quý phi mang thai, hẳn trong người không thoải mái, chẳng qua thất thố nhất thời chứ không cố tình gây sự. Xin người nể mặt đứa cháu sắp chào đời, đừng để bụng.Con cũng vừa hạ lệnh cấm túc để nàng tự kiểm điểm.Còn mấy lời bàn tán ngoài kia, mấy hôm nữa con sẽ tìm cách dẹp hết, mong mẫu hậu an tâm.”

Thái hậu thở dài:“Con thì mọi thứ đều được, chỉ tội cái bụng mãi không chịu có tin vui, bao năm rồi vẫn trống không.”Lời ấy đâm trúng nỗi đau của ta, nước mắt trực ứa, tay bất giác xoa lên bụng, khẽ run.Thấy cung nữ bên cạnh húng hắng ho, Thái hậu mới sực tỉnh, áy náy:“A Hiền, mẫu hậu lỡ lời.”Nhìn ta không lên tiếng, bà lại bảo:“Không sao cả, đợi đứa bé đó ra đời, đương nhiên sẽ nuôi ngay dưới gối con, ấy chính là con của con.”

Khi ấy ta mới tìm lại được giọng mình, nghe như từ chốn xa xăm vọng lại:“Việc đó… để sau hãy bàn. Con xin cáo lui trước.”

8.Ra khỏi Từ Ninh cung, ta chỉ thấy cạn kiệt sinh lực.Phải, ta về với Huyền Kỳ bấy nhiêu năm, một lần cũng chẳng có tin vui, cầu y bát phương, cũng không được gì.Được cái, các phi tần khác cũng chẳng ai mang thai.Mà chàng là hoàng tử, là Thái tử, rồi là Hoàng đế, sao có thể là do chàng có vấn đề, nên Thái hậu trách cứ hết thảy lên đầu ta, trách ta không sinh nở, trách ta tuyển ái thiếp không khiến Huyền Kỳ vừa ý.

Có lần, ta cố uống thuốc đông y đắng đến mức nôn mửa, Huyền Kỳ lúc ấy mới đăng cơ chẳng bao lâu đã giật lấy bát thuốc hắt tung.Chàng cau mày:“Đừng uống nữa, A Hiền. Con cái là ý trời, không thể cưỡng cầu. Nếu trời không ban, thôi cứ để mặc.Nếu nàng thật sự muốn, chờ Huyền Lân có con, trẫm ôm lấy một đứa về cho nàng, được không?”Ta ôm chàng khóc đến ướt cả vạt áo, từ ấy không đụng đến dược thiện cầu tự nào nữa.Cũng không biết chàng nói gì cùng Thái hậu, bà cũng chẳng gửi thêm thuốc đến.

Rốt cuộc, năm tháng biến dời, ta vẫn như lời chàng từng nói, phải ôm con của Đan Hạ vào nuôi.

Chiều tối, cả Trung cung đợi suốt một canh giờ, rốt cuộc chỉ nhận được lời nhắn từ Dực Khôn cung: Hoàng đế đêm nay ở lại với Quý phi.Ta khẽ gật đầu, bảo cung nhân dọn mâm ngự thiện đã nguội.Nhẫn Đông tức tối:“Nương nương, thiếp dám chắc ả ta cố ý!Rõ ràng bệ hạ hứa với nương nương tối nay sẽ đến Trung cung, thế mà mới ghé qua ả chốc lát đã bị ả mê hoặc, ả đang có mang, vốn chẳng hầu hạ được, thế mà vẫn giành giữ bệ hạ, thật quá quắt!”

Ta chau mày:“Đủ rồi, Quý phi mang thai, bệ hạ tự nhiên phải quan tâm nhiều hơn.”Nhẫn Đông nắm chặt tay, giận ta không biết “tranh sủng”:Nhưng nay khác xưa rồi, Nhẫn Đông ơi. Đan Hạ mới là kẻ Hoàng đế đặt nơi tim, ta chỉ còn cái danh để kính nể.Huống hồ, ta cũng chẳng buồn để tâm bây giờ Hoàng đế hướng về ai.Bởi Huyền Kỳ của ta, người đã từng hết mực thương ta, đã sớm không còn.

Mấy ngày kế tiếp, mỗi lần nhắm mắt ta lại thấy những giấc mộng cuồng loạn, ta thầm than e nên tìm Thái y xem bệnh. Gần đây ta suy nghĩ quá độ, kéo dài sợ tổn hại thân thể.

Quả nhiên Thái y nhanh chóng được mời đến bắt mạch cho ta.Còn chưa chẩn xong, Nhẫn Đông đã chạy vào báo, nói Dực Khôn cung lại có chuyện.Nàng thì thào trong cơn giận:“Thân thể nữ nhi Bắc Mông quả thực cường tráng, tinh lực dồi dào. Hại cái thân nô tỳ này sắp bị ả hành cho hao mòn.Nghe bọn cung nhân kháo nhau, đêm qua Quý phi tiêu xài ngàn vàng chỉ để hỏi chuyện khắp nơi. Thậm chí còn lén gọi một cung nữ vào, thưởng hẳn mười lạng bạc, truy vấn việc Mộc Lan Viên ba năm về trước…”

Thái dương ta bắt đầu giật thình thịch. Ta biết, nàng vào cung nào chỉ vì cái thai và tranh sủng.Đan Hạ vẫn nghi ngờ cái chết của Ninh Vương có uẩn khúc.Ta không thể để nàng tiếp tục điều tra.

Để kiềm chế Quý phi, ta lại tới Dực Khôn cung.Chính điện chật ních một đám người vây quanh, kẻ hô người ồn, náo nhiệt hơn cả chợ búa.Tiếng xướng “Hoàng hậu giá đáo” vừa dứt, ai nấy lập tức im thin thít, dạt ra nhường lối.Quý phi Đan Hạ ngồi dựa trên tháp mỹ nhân, vừa bóc hạt dưa vừa nhìn ta cười rực rỡ, trước gọi ta một tiếng “Hoàng tẩu”, sau mới đổi giọng gọi “Hoàng hậu”, rồi mời ta cùng nghe chuyện vui.

Ta thấy rõ ánh khiêu khích trong mắt nàng, cố tình gọi ta là “Hoàng tẩu”.Cách xưng hô ấy như lưỡi dao sắc, mỗi lần nàng cất tiếng, là một nhát đâm vào tim ta.Nó nhắc nhở ta về việc Hoàng đế phá bỏ luân thường, hủy hoại cả tôn nghiêm hoàng gia.

Cơn giận bốc lên, nhưng ta gắng gượng đè nén. Suy cho cùng, đâu phải chỉ một mình Đan Hạ sai. Ta không thể nổi trận lôi đình với nàng.Ta day day huyệt giữa trán, truyền lui đám cung nhân.Nàng buông vỏ hạt dưa, trách ta phá hứng.

Ta bèn lạnh giọng kể tội nàng đã nhiều phen vô lễ, dự định lấy quyền Hoàng hậu cấm túc thêm lần nữa và đuổi hết đám thị nữ theo hầu.Nhưng ta còn chưa nói hết, nàng đã cắt ngang:“Vào cung là do ý chỉ bệ hạ, chẳng phải ta níu áo cầu xin. Hoàng hậu đừng tưởng Bắc Mông chúng ta hết người, nếu Nam cung không chứa nổi, ta quay về cũng được. Cùng lắm ta đi!”Rồi nàng nhảy phắt khỏi tháp, quay sang gọi thị nữ:“Chúng ta đi, về nhà!”

Ta biết Đan Hạ xưa nay làm việc theo hứng, nào ngờ nàng ngang ngược đến thế, rõ ràng đang mang long thai, mà nói đi là đi.Thái dương lại nhói lên, cơn đau lan ra sau gáy, ta không cách nào đè nén được cơn bực:“Đứng lại!”

9.Nàng không đếm xỉa tới ta, thoăn thoắt thu dọn một gói nhỏ, định cất bước ra đi.Giữa lúc hai bên giằng co, Hoàng đế cuối cùng cũng nghe tin mà đến.Ta thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng Hoàng đế lên tiếng thì chắc nàng sẽ ngoan ngoãn ở lại cung.Nào ngờ Hoàng đế lại “trở chứng”, bảo rằng Quý phi không muốn ở trong cung thì cứ để nàng về phủ Ninh Vương hoặc quay lại Bắc Mông.Đây đâu phải dập tắt chuyện, mà chính là đổ thêm dầu vào lửa!

Ta không nén nổi, khuyên Hoàng đế:“Bệ hạ không thể làm vậy. Quý phi giờ đang mang long thai, sao có thể mặc ý rời cung?”Hoàng đế lại ngắt lời:“Không sao. Trong cung tần phi còn nhiều, sang năm còn có khoa tuyển tú, hậu cung đông đủ, Hoàng tử rồi sẽ có.”

Vừa dứt lời, ta biết ngay hỏng bét.Quả nhiên, Đan Hạ cơn giận xốc lên, hai mắt đỏ hoe, quay ngoắt mà đi.Ta gấp đến nỗi quên cả hành lễ cáo lui, chỉ kịp vịn tay Nhẫn Đông đuổi theo. Nhưng xưa nay ta luôn giữ lễ, lại đang mặc bộ cung trang phức tạp, sao đuổi kịp nàng. Chỉ biết trơ mắt nhìn nàng ra khỏi cung.

Ta mệt đến mức phải tựa vào tường thở dốc, cơn giận ứ lại trong lồng ngực.Nhẫn Đông thì có vẻ hả dạ, gọi ngay phu kiệu tiễn ta về Trung cung.

Ta lo Đan Hạ nguy hiểm, về cung liền cho lui hết mọi người, gọi Tiềm Long Vệ vào.Một kẻ đeo mặt nạ lặng lẽ xuất hiện trước mặt.Siết chặt tín vật trong lòng bàn tay, ta ra lệnh:“Theo sát Quý phi, không có việc gì thì đừng quấy nhiễu. Hễ thấy nàng gặp hiểm, lập tức cứu ngay.”Hắn lặng lẽ cúi đầu nhận lệnh rồi biến mất.

Ta mở tay ra, thấy thẻ bài nho nhỏ khắc hình chim thanh điểu ngậm cành, đây là bằng chứng Huyền Kỳ để lại cho ta, dùng để điều động Tiềm Long Vệ.

“Rồng lặn ngoài khơi” – tin tức bên ngoài liên tục truyền về.Quý phi sau khi rời cung, gặp gỡ Nhiếp chính vương, hai người cùng ngồi trong xe ngựa chừng nửa khắc mới tách. Sau đó, nàng thần trí mơ hồ, rồi Tiềm Long Vệ để lạc mất.Ta cau mày, xem ra có kẻ ngầm bảo vệ nàng – là thủ đoạn của Vương gia Bắc Mông, hay chính Hoàng đế…?

Ta sai Ngự thiện phòng nấu sơ vài món, đích thân xách hộp thức ăn đến Dưỡng Tâm điện.Hoàng đế đang phê tấu chương, thấy ta đến thì ngạc nhiên:“Hoàng hậu đến đây làm gì?”

Ta cho mọi người lui ra, đem chuyện của Quý phi nói lại đầu đuôi.Ta nói một câu, mặt Hoàng đế liền sa sầm thêm chút.Nghe xong, sắc diện chàng đen như đáy nồi.

Ta thở dài:“Bệ hạ, hễ vừa gặp Quý phi, người liền rối loạn tiến thoái. Thần thiếp biết người do quan tâm nên hoảng, muốn đẩy nàng xa vòng nguy hiểm và tranh chấp.Nhưng đuổi nàng đi, chẳng khác nào tặng cơ hội cho Nhiếp chính vương, thật trái với mong muốn ban đầu.”

Hoàng đế thoáng rối loạn hô hấp:“Phái người tìm nàng về, sau đó giữ nàng ở lại. Lúc này, trong cung vẫn an toàn hơn.”

Chàng không dứt khoát trả lời, ta cũng nói đến đó rồi thôi, trao hộp thức ăn cho chàng, định xin lui.Hoàng đế chợt gọi giật:“Hoàng hậu, trẫm đau đầu quá, nàng đến giúp trẫm chia sẻ một phần chính vụ đi.”Ta á khẩu:“… Bệ hạ, sao có thể buông lơi triều chính?”Chàng xoa xoa trán, trông yếu ớt vô cùng.

Ta đành dừng chân, cầm lấy loạt tấu chương xem.Đúng là “oan gia”: vừa phải đứng ra dàn xếp chuyện phu quân với sủng phi của chàng, giờ lại bị kéo vào duyệt công văn không công. Lần sau ta mà xen vào, ta sẽ viết ngược chữ “Thôi”!

Ta lật giở từng quyển, càng xem càng thấy dường như có một tấm lưới vô hình đang bủa vây.Không nhịn được, ta cầm cả loạt tấu chương Hoàng đế đã phê duyệt ra đọc kỹ.Hoàng đế vốn đang chống cằm thẫn thờ, thấy ta khác thường liền cau mày hỏi:“Sao thế?”Ta trải mấy quyển tấu trước mặt chàng, đợi chàng xem xong, gương mặt cũng trở nên nặng nề.

Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh:“Cửu Hoa Sơn có biến.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.