Nhất Niệm Phù Hoa

Chương 3



7.Thẩm Vô Độ vẫn chưa về phủ. Tiểu tư báo hắn còn bận công vụ, hôm nay lại sai tiểu tư mang đến cho ta một miếng bội bình an.

Ta bảo nha hoàn đem chiếc trâm hải đường hôm trước cất cùng miếng bội này, rồi phong kín vào hộp, cùng với tất cả những gì hắn đã tặng cho ta, khóa lại trong chiếc hộp gấm.

Ta ngồi suốt một ngày trong phòng, lôi ra chiếc rương lớn vốn khóa kín. Bên trong đều là thư từ, xếp chồng chất trước mặt ta.Mỗi một phong thư là một lá thư tình mà Thẩm Vô Độ từng viết cho ta.

Từ những lời e ấp ban đầu đến lúc nồng đượm cuối cùng, kéo dài suốt hai năm ròng.

Đó là hai năm trước khi ta và Thẩm Vô Độ thành hôn.

Lúc ấy, ta là cô nương khuê các, còn chàng là công tử nhà Thượng thư Bộ Hộ.

Ta và chàng tình cờ gặp gỡ trong một ngày tuyết rơi trắng trời.

Bên ngoài phủ đầy băng tuyết, gió buốt xé da.

Ai nấy đều co ro trong phòng ấm, còn ta lặng lẽ bước ra phố.

Đi giữa con đường tuyết bay mịt mờ, ta luôn có cảm giác mẫu thân đang ở bên cạnh.

Mẫu thân vốn rất thích ngắm tuyết.

Trong lúc thất thần, ta bị ngã xuống ao.

Xung quanh một màu trắng xóa, chẳng thấy ai để cầu cứu.

Khi tuyệt vọng nhất, một thiếu niên nhảy xuống từ bức tường, đưa ta một cây gậy.

“Nắm lấy, ta kéo nàng lên!”

Chàng thiếu niên bộc trực, tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ, cứu mạng ta. Ta đem lòng si mê chàng từ cái nhìn đầu tiên, yêu chàng mãi không dứt.

Giờ đây, chính tay ta ném những bức thư ấy vào lò lửa,

Tự tay xé bỏ và hủy sạch.

Mấy ngày liền, Thẩm Vô Độ không về phủ, đến lão phu nhân cũng cho người tới hỏi ta có tin tức gì không. Tiểu tư mang thư của hắn về.Nhìn lá thư, ta chợt nhớ tới những lá thư đêm qua đã cháy thành tro.

“A Lê, vi phu quả thực không thể rời đi, nàng hãy đợi ta thêm ít hôm, xử lý xong việc ta sẽ về phủ.”

“A Lê, ta yêu nàng.”

Ta ngồi bên khóm hải đường, chống tay viết thư.

Gió thoảng không lời, nhưng như luồn sâu vào tâm khảm.

Hai chữ “hòa ly” hiện trên giấy, ta bỗng nhận ra, thì ra buông tay cũng đâu quá khó.

Gió khẽ đưa, hương hải đường ngoài tây viện thoảng vào, ta gấp gọn tờ hòa ly thư cất vào hộp trang điểm, kèm theo chiếc trâm hải đường và miếng bội bình an mấy hôm nay hắn gửi.

Sau hôm ấy, căn nhà nhỏ gần Thẩm phủ bỗng không một bóng người.

Hẳn là Thẩm Vô Độ đã dời ba mẹ con họ đến chỗ khác.

Hắn vẫn chu đáo cẩn trọng như thế.

Chàng trai khi xưa từng vì ta mà quỳ lạy từng bước, cầu bình an cho ta, rốt cuộc cũng bị thời gian nhấn chìm.

Từng có chân tình, đúng. Nhưng hắn cùng người khác sinh con đẻ cái cũng là thật.

Có lẽ hắn ôm tâm lý may mắn, tưởng rằng ta không biết chuyện thì có thể cùng ta diễn vai phu thê ân ái đến già.

Có lẽ ông trời đã chẳng nỡ, nên mới để ta thoát ra khỏi mối tơ vương này.

May mắn biết bao, ta vẫn có cơ hội tái sinh.

Ngày chuẩn bị rời đi, ta âm thầm đổi toàn bộ của hồi môn thành ngân phiếu.

Hải đường trước sân vẫn nở rộ.

Ta như thường lệ, lặng lẽ dùng bữa trưa.

Ánh nắng ban trưa chan hòa.

Khi tiểu tư dắt ngựa và chuẩn bị xe, hắn còn kính cẩn hành lễ:

“Phu nhân, hôm nay người lại đến chỗ Lục đại phu ngoài thành chăng?”

Ta không trả lời, chỉ mỉm cười bảo hắn lui:

“Hôm nay ta muốn tự mình đi bộ một lát, trời đẹp thế này không nên lỡ mất.”

Hắn thoáng do dự:

“Nếu công tử về, không thấy phu nhân, e rằng sẽ lo lắng.”

Ta ngước nhìn vầng dương chói lọi, vung roi ngựa:

“Hắn sẽ không đâu.”

Xe ngựa chầm chậm rời khỏi Thẩm phủ.

Tạm biệt, Thẩm Vô Độ.

8.Thẩm Vô Độ chợt thấy tức ngực, bứt rứt như sắp có chuyện chẳng lành.

Bức thư hắn nhờ tiểu tư gửi đi lại không nhận được hồi âm, đây là lần đầu.

Hà Trân Nương ôm hắn từ phía sau:

“Gia, mấy hôm nay chàng đều ở bên Tuế Tuế và Vô Ưu, chúng nó vui lắm.”

“Giá mà sau này chàng vẫn có thể ở cạnh chúng, thì tốt biết bao…”

Thẩm Vô Độ buồn bực vô cùng. Đêm hôm ấy, suýt chút nữa bị A Lê bắt gặp hắn ở chỗ Hà Trân Nương, nên hắn vội vàng dời Hà Trân Nương đến nơi khác.

Nỗi sợ hãi trong hắn vẫn còn.

Hắn nghĩ, chỉ cần cách xa A Lê, ắt nàng sẽ không phát giác.

Hắn muốn sáng hôm sau về phủ cùng nàng, nhưng Tuế Tuế lên cơn sốt cao, Hà Trân Nương là phận nữ nhi lại khóc lóc cầu xin, hắn đành nán lại mấy hôm.

Cũng hay, vừa hay để hắn chỉnh đốn xong cảm xúc, tránh cho A Lê phát hiện.

Nhưng hôm nay, hắn cứ thấy tim đập nặng nề, không yên chút nào.

Hắn hất tay Hà Trân Nương đang ôm mình, sải bước ra cửa:

“Con đã đỡ rồi, ta phải về phủ. Phu nhân ta vẫn đang đợi ở nhà.”

Phải, hắn có thê tử, hắn là phu quân của Khương Lê, thê tử còn đợi hắn về nhà.

Không biết những ngày hắn vắng nhà, nàng có ăn uống đầy đủ không.

Sắp được gặp A Lê, lòng hắn phơi phới.

Tiểu tư dắt ngựa tới, hắn nhảy phắt lên, chạy về phủ.

“Phu nhân đâu? Nàng đã dùng bữa chưa?”

Tiểu tư ấp úng:

“Phu nhân… không có trong phủ…”

Nụ cười trên môi Thẩm Vô Độ tắt ngấm:

“Phu nhân ra ngoài?”

“Đi đâu?”

Sắc mặt Thẩm Vô Độ sa sầm:

“Phu nhân nói muốn ra ngoài dạo một vòng, không rõ đi đâu… Sáng nay người rời phủ, giờ cũng đến lúc nên về rồi. Bình thường phu nhân hay ra ngoài buổi sớm, giờ này đều quay về…”

Lửa giận bùng lên trong mắt Thẩm Vô Độ:

“Phu nhân đi đâu mà ngươi cũng không biết?”

“Nếu nàng xảy ra chuyện, ta không tha cho ngươi!”

Tiểu tư lập tức quỳ xuống, run rẩy nói:

“Xin công tử tha mạng, nô tài thấy phu nhân tâm trạng vẫn tốt… Phu nhân không cho nô tài đi theo, phu nhân là chủ…”

Thẩm Vô Độ vội chạy đến viện của nàng.

Mọi thứ vẫn như thường lệ, ngay cả cành hải đường đang thò vào khung cửa sổ cũng không đổi, gió nhẹ lướt qua, nhành hoa vẫn đung đưa.

Nắng xuyên qua tán hoa hải đường, khiến mắt Thẩm Vô Độ thoáng hoe đỏ.

Mọi thứ như nguyên vẹn,

Chỉ có chuỗi “san hô đỏ” trên bàn nay biến mất.

Bàn trang điểm vẫn gọn gàng.

Nhưng Thẩm Vô Độ lại linh cảm có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra.

9.Thẩm Vô Độ vẫn mòn mỏi đợi. Biết đâu lát nữa Khương Lê sẽ dịu dàng bước lại,

Nhào vào lòng hắn, trách yêu:

“Chàng còn biết đường về à, ta đợi chàng đến khổ đây.”

“Phu quân, chàng mau ôm ta đi.”

Thẩm Vô Độ cứ nghĩ thế, nhưng đôi tay lại run bần bật, không sao kiềm chế nổi.

Hắn đang tự lừa mình dối người. Hắn không dám nghĩ, có lẽ A Lê tinh nhanh ấy đã biết hết.

Nhưng cứ nghĩ đến, lại hiện lên dáng vẻ dứt khoát của A Lê.

Trước khi thành thân, mẫu thân hắn từng sắp xếp cho hắn một nữ tử, muốn hắn nạp làm thiếp.

Cô nương ấy khóc lóc đáng thương, cầu hắn giữ lại, hứa sẽ không sinh ý nghĩ vượt phận.

Hắn liền cho ả ở lại làm nha hoàn quét tước, nghĩ chỉ là một tỳ nữ, không đáng gì.

Chẳng ngờ, Khương Lê nhìn một cái là hiểu ngay.

Suốt một tháng trời, nàng chẳng nói cùng hắn nửa lời, cũng không để ý đến hắn.

Khi ấy, hắn như người mất hồn, lại không cảm thấy có gì to tát, dù sao cũng chỉ là nô tỳ, hắn đuổi đi là xong.

Quả nhiên, sau khi tỳ nữ kia bị đuổi, ngày ngày hắn dậy sớm đi mua bánh hoa hồng tươi ngon hiếm thấy cho Khương Lê suốt nửa năm, nàng mới chịu nói chuyện lại.

Khi đó, hắn thề thốt rằng cả đời chỉ có nàng, nếu trái lời sẽ bị trời đánh không chết tử tế.

Hắn giật mình thoát khỏi hồi ức.

Nhận ra bên ngoài trời đã ngả về tây, ráng chiều loang lổ chân trời.

A Lê của hắn vẫn chưa quay về.

Hắn bật dậy, gấp gáp gọi tiểu tư:

“Phu nhân vẫn chưa về!”

“Dạo gần đây, nàng thường đi đâu?”

Tiểu tư run rẩy hồi tưởng, sau đó vội kêu lên:

“Chỗ Lục y nữ ngoài thành!”

Lục Mộc Yên, bằng hữu thân thiết thuở trước của A Lê.

Nàng ta nhất định biết A Lê đang ở đâu!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.