Một Kẻ Tiện Nhân

Chương 2



4.

Tiểu Mỹ ném miếng ngọc bội cho Bình Chương nhi:”Cho ngươi! Miếng ngọc bội này chẳng phải trước đây hắn từng xin ngươi đó sao?”

Lúc này ta mới nhìn kỹ, cảm thấy miếng ngọc bội này có chút quen mắt. Nhìn kỹ vài lần, mới nhớ ra thứ này vốn là của Bình Chương nhi.

Năm đó, huynh trưởng tìm được một khối ngọc quý hiếm, đặc biệt tạc thành hai miếng ngọc bội, một khắc hình rồng, một khắc hình mãng xà, tặng cho Bình Chương và Cẩm Nguyệt, ý hợp với tuổi cầm tinh của bọn họ.

Chỉ là năm Nghiêm Hạo chào đời, đêm đêm hay khóc không dứt, Diêu di nương tìm đến phu quân ta, nói rằng người già bảo trẻ con bị dọa sợ, cần dùng ngọc tốt để trấn áp.

Trong phủ, ngọc quý nhất chỉ có hai miếng ấy, ta chẳng còn cách nào, đành bảo Bình Chương đưa ngọc bội cho Nghiêm Hạo đeo.

Về sau, nữ nhi của Triệu di nương sốt cao không hạ, cũng lấy đi miếng ngọc của Cẩm Nguyệt. Từ đó, Cẩm Nguyệt dần dần xa cách ta.

Tiểu Mỹ chẳng qua chỉ là một luồng cô hồn, làm sao nàng biết được miếng ngọc này vốn thuộc về Bình Chương nhi?

Bình Chương nhi kinh ngạc nhìn Tiểu Mỹ, nàng nở một nụ cười đắc ý:”Trên túi hương bên hông ngươi, đường thêu kia giống hệt với hoa văn trên miếng ngọc bội này!”

Bình Chương nhi nhận lấy ngọc bội, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Tiểu Mỹ:”Đừng tưởng lần này ngươi lấy lòng ta thì những chuyện trước đây có thể xóa bỏ sạch sẽ.

“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi——”

“Ngươi nghĩ vớ vẩn cái gì vậy? Ta mà phải lấy lòng ngươi sao?”

Tiểu Mỹ lập tức trở mặt, không chút khách khí đoạt lại miếng ngọc bội trong tay Bình Chương nhi:”Ta chỉ muốn cho ngươi thấy thôi, ngay cả đồ của mình cũng giữ không nổi, thật là vô dụng. Giờ miếng ngọc này là của ta rồi!”

Nói xong, nàng cầm ngọc bội đong đưa trong tay, mỉm cười rời đi, để lại Bình Chương đứng ngây người tại chỗ, mặt mũi đầy kinh ngạc.

Ta thật sự không hiểu nổi hành động của nàng.

“Ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy? Đã lấy lại được ngọc bội thì trả cho Bình Chương nhi là được rồi, thứ đồ con nít ấy ngươi giữ làm gì chứ?

“Không ngờ Bình Chương nhi lại coi trọng miếng ngọc bội ấy đến thế. Khi ta lấy nó đi, còn bỏ ra sáu trăm lượng bạc mua cho hắn một món tốt hơn, đắt hơn.

“Vậy mà hắn vẫn thêu hình dáng miếng ngọc ấy lên túi hương, chẳng phải là để nhắc ta nhớ lại mà đòi lại hay sao? Đứa trẻ này từ nhỏ đã tâm tư sâu kín như vậy, ta lại cứ nghĩ hắn đơn giản—

“Ngươi làm việc tuy thô lỗ, nhưng nhân cơ hội này mà hàn gắn với Bình Chương nhi cũng chẳng phải không được. Rốt cuộc ngươi có nghe ta nói gì không?”

Tiểu Mỹ đưa tay gãi gãi tai:”Ở đâu ra con ruồi vo ve, thật phiền!”

Miệng nàng khe khẽ ngân nga một khúc nhạc kỳ quái, từ đầu đông của khuôn viên đi dạo tới đầu tây. Khi tới bên hồ cá chép, vừa hay nhìn thấy Cẩm Nguyệt đang ngồi trên tảng đá ven hồ, tay cầm khăn, lặng lẽ lau nước mắt.

Tiểu Mỹ tò mò bước tới gần:”Ngươi khóc cái gì vậy?”

Cẩm Nguyệt lập tức đứng dậy, lạnh lùng liếc ta một cái, vung khăn tay rồi bỏ đi, chẳng buồn hành lễ hay gọi một tiếng.

Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa.

Đó là nữ nhi ta tự tay nuôi dạy lớn khôn, chỉ vì chuyện hôn sự không hợp ý mà nay lại xem ta như kẻ thù.

Thế nhưng hôn nhân đại sự, xưa nay chẳng phải đều là do phụ mẫu định đoạt, bà mối se duyên hay sao? Ai mà không trải qua như vậy?

Ta làm phụ mẫu, tất nhiên chỉ muốn chọn người tốt nhất cho con, cớ sao nó chẳng chịu hiểu lòng ta?

Ta ngẩn ngơ nhìn những con cá chép trong hồ tranh nhau giành thức ăn, không ngờ thân thể lại bị Tiểu Mỹ kéo đi lần nữa.

Lần này, là có nha hoàn tới bẩm báo: Phu nhân họ Vương đến dâng lễ thư, bàn bạc việc nạp sính lễ trọng đại.

5.

Phu nhân họ Vương là biểu tỷ của Triệu di nương trong phủ ta. Phu quân bà, Vương Thái Hòa, là Đồng tri của phủ Ứng Thiên, địa vị không hề thấp. Phu nhân Vương là chính thất của một gia đình quyền quý, tính tình cao ngạo, nhưng bản tính không phải kẻ xấu.

Từ nhỏ bà và Triệu di nương đã thân thiết với nhau, dù Triệu di nương sau này tiến vào Hạ phủ làm thiếp, tình nghĩa tỷ muội giữa họ vẫn chưa từng đứt đoạn, thậm chí còn thường xuyên mang theo nhi tử tới phủ thăm hỏi.

Vương Văn Xương và Cẩm Nguyệt từ nhỏ cũng xem như nửa mối thanh mai trúc mã, chẳng rõ vì sao lần này Cẩm Nguyệt lại cực lực phản đối hôn sự này.

Tiểu Mỹ hớn hở bước về phía tiền sảnh, nào ngờ Cẩm Nguyệt, người đã rời đi từ trước, đột nhiên quay lại.

Nàng đưa tay chắn trước mặt Tiểu Mỹ, đôi mắt đầy hận ý, nghiến răng chất vấn:”Ta nhất định phải gả cho hắn sao?

“Chuyện năm đó hắn sỉ nhục ta, người hoàn toàn chẳng bận tâm, chỉ lo giữ lấy thanh danh của bản thân, căn bản chẳng để tâm đến ta, nữ nhi của người, đúng không?”

Tiểu Mỹ mơ hồ chẳng hiểu:”Sỉ nhục gì cơ? Tên nam nhân đó từng bắt nạt ngươi sao?”

Ta chỉ biết lắc đầu thở dài:”Sỉ nhục gì chứ, năm đó hai đứa chỉ mới mười một, mười hai tuổi, đang độ tuổi ham chơi nghịch ngợm. Văn Xương nghịch ngợm, bắt côn trùng ném lên người Cẩm Nguyệt.

“Sau khi làm nàng sợ khóc, hắn cũng cảm thấy áy náy, còn giúp nàng bắt côn trùng, nào có ý định xấu gì đâu.

“Văn Xương cũng đã xin lỗi rồi, chỉ là đứa nhỏ này lại cứ chấp mãi không buông. Nam nhân vốn tinh nghịch, tâm tính trưởng thành muộn màng, vậy mà Cẩm Nguyệt lại cố chấp níu lấy một sai lầm nhỏ.

“Giờ đây Văn Xương học ở Bạch Lộc Thư Viện, học hành thành tích đều tốt, hai nhà chúng ta cũng thân quen từ lâu, từ nhỏ hai đứa đã chơi với nhau, còn tốt hơn kiểu mối hôn sự cưới bừa gả đại. Hôn sự tốt thế này, mà nha đầu lại cứ khăng khăng không đồng ý, ta cũng chẳng biết phải làm sao nữa!”

Cẩm Nguyệt bật cười thê lương, nước mắt tuôn rơi lã chã:”Ta biết mà, người sớm đã quên sạch rồi phải không? Người luôn cho rằng đó chỉ là trò đùa trẻ con, những lời ta nói, người chưa từng tin lấy một chữ.

“Người mãi mãi như thế, đối xử tốt với kẻ khác hơn cả với ta!

“Ta thật hối hận, khi đầu thai sao lại không có mắt, chọn nhầm người làm mẹ như vậy!”

Trong lòng ta đau đớn như bị dao cứa:”Cẩm Nguyệt, lời con nói, thật là tàn nhẫn với lòng dạ của mẫu thân ——”

Tiểu Mỹ bỗng nhiên tóm chặt lấy cổ tay Cẩm Nguyệt:”Đã lớn thế này rồi, nói những lời đó có ích gì chứ?

“Đi thôi, tới tiền sảnh, hôn sự của ngươi, tự mình quyết định!”

Trong hoa sảnh, phu nhân họ Vương ngồi đoan trang trên ghế, cúi đầu thổi hơi vào chén trà trên tay. Phu quân ta đang lật giở quyển lễ thư mỏng, càng xem sắc mặt càng khó coi.

“Vương phu nhân, nay ở Ứng Thiên phủ, ngay cả nhà trung lưu khi hạ sính lễ cũng phải bỏ ra ít nhất ngàn lượng bạc. Các người chỉ mang theo ba trăm lượng, há chẳng phải quá ít so với môn đăng hộ đối giữa đôi bên sao?”

Vương phu nhân cười khẩy, đặt tách trà xuống bàn một cách dứt khoát:”Hạ lão gia, chẳng lẽ ngài là kẻ phàm tục chỉ biết tham bạc trắng?”

“Ngài xem trên lễ đơn này, nào là bút tích của mấy vị đại nho từ Bạch Lộc Thư Viện, lại có cả bản chép tay của lão gia nhà chúng tôi về Nữ Đức. Thứ nào chẳng đáng giá ngàn vàng? Lẽ nào có thể đem so với mấy thứ tầm thường khác?”

Triệu di nương cũng đứng bên cạnh phụ họa:”Lão gia, giữa hai nhà chúng ta còn cần câu nệ mấy thứ này sao? Vương gia lẽ nào thiếu bạc?

“Chính là phải dùng lễ mọn thế này để thể hiện sự thanh liêm của cữu phu ta, đồng thời chứng minh Hạ gia chúng ta chính trực, không tham của cải. Truyền ra ngoài, chẳng phải là một điều tốt đẹp sao?”

Tiểu Mỹ vừa hay đến nơi, nghe được câu này liền vỗ tay cười vang.

6.

Nàng bước tới, không chút khách khí đặt tay lên cổ Triệu di nương, giật sạch cây trâm vàng trên đầu bà ta:”Hay quá! Ngươi không tham tiền tài, vậy mấy món tục vật bằng vàng bạc này chắc chẳng có ích gì với ngươi nhỉ? Đưa hết đây!”

Rút xong trâm vàng của Triệu di nương, nàng lại định giật lấy vòng vàng trên tay phu nhân họ Vương:”Quan chức thanh liêm như vậy, lại còn đeo cái vòng vàng lớn thế này, ngươi nghĩ bách tính mù cả sao? Mau tháo xuống đi, ta làm vậy là vì tốt cho ngươi thôi.”

Vương phu nhân hoảng hốt rụt tay về:”Ngươi định làm gì vậy?!”

Triệu di nương cũng hét lên liên tục:”Phu nhân, giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp đoạt đồ của người khác, sao người có thể làm thế được? Mau trả lại trâm vàng của ta!”

Tiểu Mỹ nhếch mép:”Giữa ban ngày mà tham lam, thô tục, hạ tiện như vậy, không thấy nhục nhã sao?!”

Cướp được đồ, Tiểu Mỹ liền xoay người chạy mất. Vương phu nhân vì giữ gìn thể diện, không tiện đuổi theo, chỉ giận đến mức thở hổn hển, còn Triệu di nương thì giậm chân liên hồi.

“Lão gia, người xem, phu nhân làm ra chuyện gì thế này?!”

Tiểu Mỹ chạy đến cửa rồi lại thò nửa cái đầu vào, cười đắc ý:”Chẳng làm gì to tát đâu, chỉ là giúp các người giữ gìn thanh danh thanh liêm cao khiết thôi mà, thế nào, chẳng thèm nói lấy một lời cảm tạ sao?”

Cẩm Nguyệt vừa vặn đứng ngay cửa, phu nhân họ Vương tức giận lườm nàng một cái sắc như dao:”Xuất thân từ nhà buôn, đúng là lòng tham vô đáy!

“Cẩm Nguyệt, chính ngươi nói xem, sính lễ thế này, lẽ nào cũng chưa đủ?

“Được gả vào Vương gia chúng ta, chẳng phải đã là trèo cao rồi sao? Dù sính lễ ít nhiều, Vương gia ta nào để ngươi phải chịu đói khát?

“Con ta học hành xuất sắc, ngay cả Chu tiên sinh cũng từng khen ngợi. Tương lai thi đỗ tú tài, tiến sĩ, ngươi sẽ được phong làm cáo mệnh phu nhân. Đừng học theo mẫu thân ngươi, nông cạn hời hợt, toàn người đầy mùi tiền bẩn thỉu.

“Nếu ngươi cũng thô tục như thế, ta thấy chi bằng hủy bỏ hôn sự này thì hơn!”

Mặt Cẩm Nguyệt đỏ bừng, bàn tay siết chặt lấy váy, rõ ràng vô cùng căng thẳng. Tiểu Mỹ bỗng đẩy nàng một cái:”Ta vừa dạy ngươi thế nào? Chuyện hôn sự của chính mình, tự mình quyết định! Chỉ biết ra vẻ với ta thôi sao?”

Cẩm Nguyệt lấy hết can đảm, bước lên phía trước, lắp bắp nói:”Ta… ta thô tục, ta không gả!”

Cả gian phòng lập tức yên lặng như tờ.

Vương Văn Xương bất ngờ bật cười thành tiếng, hắn đứng dậy, thong thả bước đến trước mặt Cẩm Nguyệt, đưa tay vuốt tóc nàng:”Cẩm Nguyệt muội muội, lại làm mình làm mẩy rồi. Từ nhỏ muội đã có cái tính ngang bướng này, muốn thứ gì cũng cứ giả vờ nói không, đợi ta dỗ dành mới chịu, phải không?”

Cẩm Nguyệt tràn đầy chán ghét, thét lên một tiếng, vội vàng tránh né:”Đừng chạm vào ta, tránh xa ra!”

Bàn tay Vương Văn Xương chỉ kịp lướt qua mái tóc đen tuyền của nàng, hắn đưa ngón tay day nhẹ, vẻ mặt say mê:”Chơi trò vừa từ chối vừa ngầm đón nhận cũng phải có chừng mực, không sao, ngươi còn nhỏ, sau này ta sẽ từ từ dạy dỗ.”

Nói đoạn, hắn cúi mình hành lễ với Tiểu Mỹ:”Hạ phu nhân, nếu sính lễ có điều chưa thỏa đáng, ta sẽ bảo mẫu thân tăng thêm.

“Chỉ cần Cẩm Nguyệt muội muội vui vẻ, tiêu bao nhiêu bạc cũng đáng.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.