Duyên Định Đế Vương

Chương 3



9.Sau đó, mẫu thân đưa ta đi bái sư học võ ở phương xa.Bề ngoài nói là rèn luyện võ nghệ, nhưng thực chất chủ yếu để giảm cân. Thế là ta rời kinh suốt ba năm.

Trong quãng thời gian ấy, thỉnh thoảng ta nhận thư của Nam Cung Diệp, mới hay biết Thái tử Nam Cung Cẩn sống rất gian nan.Nghe đâu có kẻ hạ độc huynh ấy bằng loại độc hiếm đến từ Tây Vực, gây ra một trận sóng gió trong cung, khiến hơn trăm người bỏ mạng.

Vốn dĩ thân thể Thái tử đã yếu, nay càng tệ hơn, phải nằm liệt trên giường suốt ba năm.Trong lúc ấy, đám Hoàng tử khác như sói rình mồi, chỉ chực chờ Thái tử gục ngã để tranh quyền đoạt vị, làm địa vị huynh ấy càng thêm lung lay.

Nghĩ đến cảnh chốn cung cấm đầy rẫy mưu mô, mà người như Nam Cung Cẩn lại phải đối mặt hằng ngày, ta không khỏi đau lòng.Một thiếu niên ôn nhu, dịu dàng đến thế, lại luôn sống trong nguy hiểm, vừa lo tính mạng, vừa phải đề phòng huynh đệ hãm hại, thật sự là quá bi thương.

Chỉ tiếc, ta chẳng thể giúp gì được cho huynh ấy.Việc duy nhất ta có thể làm là đến chùa Tương Quốc âm thầm cầu nguyện cho huynh ấy tai qua nạn khỏi.

Vốn dĩ ta chẳng tin vào thần phật, nhưng vì huynh ấy, ta chẳng nề hà dâng hương khẩn cầu chư vị Đại La trên trời thương xót, phù hộ cho nam nhân trong lòng ta được bình an.Ta còn xin bùa hộ mệnh đem về.

Nhờ ba năm bái sư rèn luyện, mỡ thừa trên người ta giảm đáng kể.Giờ đây ta đã có ngũ quan thanh tú, dáng dấp gọn gàng. Mẫu thân vô cùng mãn nguyện, cuối cùng cũng khỏi phải ganh tỵ với các tiểu thư nhà người khác nữa.

Thế nên, bà liền dắt ta đi hết yến tiệc này đến yến tiệc khác trong kinh thành suốt năm ngày liền, chỉ để khoe “nữ nhi mũm mĩm” ngày xưa nay đã “thoát xác” hoàn toàn.

10.Trong lúc đó, nhà nhà ở kinh thành đều thấp thỏm lo âu.Bệnh tình của Đông Cung ngày càng nguy kịch, các tiểu thư được Hoàng hậu nhắm làm Thái tử phi liên tiếp rút lui, gả bừa cho người khác.Dẫu sao cũng không ai muốn để con gái mình sớm thành góa phụ.

Sau này chẳng hiểu Hoàng hậu nghe ở đâu nói về chuyện “xung hỉ.”Bà liền lệnh Hộ Bộ dâng hết ngày tháng năm sinh của các khuê nữ vừa tới tuổi trong kinh vào cung.

Các gia đình quý tộc vì xót con, lo nữ nhi bị chọn để xung hỉ, nên tức tốc tổ chức hôn sự, không đợi đính ước dài lâu.Phụ mẫu ta cũng bắt đầu sốt sắng lo liệu hôn sự cho ta, cùng cô cô đang ở trong cung đều nghĩ nên gả ta cho Nam Cung Diệp.

Như mẫu thân ta bảo: “Phù sa không chảy ruộng ngoài,” hơn nữa lâu nay, trong mắt mọi người, kẻ thân thiết với ta nhất chỉ có Nam Cung Diệp.Vậy nên bọn họ cho rằng ta và hắn nên se duyên, có vẻ là chuyện đương nhiên.

Nhưng còn chưa kịp để cô cô xin Hoàng đế ban hôn, thánh chỉ từ Trung cung đã đột ngột giáng xuống phủ ta.Ta được phong làm Thái tử phi.

Phụ mẫu cùng ta đều ngẩn người.Sau nghe ngóng mới biết Hoàng hậu mời một vị đại sư đến xem bát tự, vị ấy nói tuổi ta hợp với Thái tử. Nếu ta thành thân với Thái tử sẽ giúp bệnh tình huynh ấy đỡ hơn.

Vì hết mực yêu thương nhi tử, Hoàng hậu lập tức bám lấy tia hy vọng mong manh này.Ta nghe tin thì thở phào nhẹ nhõm.Cũng may đại sư kia không bảo bát tự của ta xung khắc với Thái tử, chứ không, e rằng ta chẳng những không được tứ hôn mà còn có thể… bị ban cho một con đường chết.

Cha mẹ nhìn ta với vẻ áy náy, sợ ta nghĩ quẩn, vì bao lâu nay ai cũng tin ta và Nam Cung Diệp mới là đôi xứng lứa.Nhưng họ đâu ngờ, bàn tay đang giấu trong tay áo của ta lại run lên vì phấn khích.

Vì là xung hỉ, đương nhiên càng tổ chức sớm càng tốt.Chưa đến nửa tháng, ta đã ngồi trên kiệu hoa tiến vào Đông Cung.

11.Trước hôm ta xuất giá, mẫu thân nói rằng Nam Cung Diệp từng quỳ trước cửa cung suốt đêm hôm ta được phong Thái tử phi.Xem ra, hắn cũng coi trọng nghĩa tình thanh mai trúc mã với ta.

Nhưng nay, một khi ta đã gả tới Đông Cung, mọi chuyện cũ nên buông bỏ sạch sẽ, nếu không sẽ hại cả đôi bên.Nghe thế, ta chợt nhớ đến lễ vật hắn từng tặng ta – một con dao găm.

Nếu mẫu thân biết chuyện này, e bà sẽ suy diễn đó là ám hiệu “đoạn tuyệt,” hoặc đáng sợ hơn là dùng dao để đâm tân lang đêm động phòng cũng nên.

“Phu nhân, đến giờ xuống kiệu rồi.”Tiếng quan lễ nghi vọng tới cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.

Được người dìu ra, ta hết quỳ rồi bái, cho đến khi chóng mặt hoa mắt mới được đưa vào phòng tân hôn.Theo lý, Thái tử phải đích thân nghênh đón, nhưng lúc này người đang hấp hối trên giường bệnh, nên bao nghi thức đều giản lược.

Chờ trong phòng lắng xuống, ta mới vén khăn voan.Thì ra trong tân phòng chỉ có ta và Nam Cung Cẩn.

Ta khoác hỉ phục đỏ rực đứng cạnh, còn huynh ấy cũng khoác lễ phục đỏ nhưng lại nằm bất động trên giường.Một kẻ đứng, một người nằm, nhìn cứ như thể huynh ấy mới là tân nương.

12.Ta bất giác ngồi xổm, chống cằm ngắm huynh ấy.Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy Nam Cung Cẩn kể từ cuộc gặp thuở thơ bé.

Huynh ấy vẫn đẹp như xưa, chỉ gầy hơn, da tái nhợt, môi cũng phai màu, đôi mắt vốn trong veo nay đang khép chặt.So với dáng vẻ trẻ con năm nào, lúc này huynh ấy đã trưởng thành hơn nhiều.

Ta từng mơ về huynh ấy cả ngàn lần, giờ được nhìn thấy người thật, bảo không xúc động thì là nói dối.Hôm nay ta thành thân với Nam Cung Cẩn, cho dù có làm gì cũng là danh chính ngôn thuận. Huống chi huynh ấy đang hôn mê, chỉ mỗi ta tỉnh táo.

Ta đâu cần tỏ ra ngượng ngùng làm gì, chẳng lẽ phải e dè vì ai chứ?Nghĩ vậy, ta chợt muốn hôn huynh ấy vài cái.

Nói là làm, ta “chụt” ngay lên gò má nhợt nhạt của huynh, để lại một vệt son đỏ.Nhìn sắc đỏ ấy, trông gương mặt huynh tươi tắn hơn hẳn.

Ta liền hôn nốt má bên phải, trán, cằm, chóp mũi… Khi khuôn mặt huynh đầy dấu môi đỏ chót, tâm trạng ta vui vẻ vô cùng.Chỉ có điều, ta chưa nỡ hôn môi, bởi muốn đợi đến lúc huynh ấy tỉnh dậy, để… chính thức hơn.

Mải mê “nghịch ngợm,” ta bỗng cảm thấy dường như huynh ấy khẽ cau mày, khuôn mặt hơi ửng hồng.Song chỉ một thoáng, ta nhìn lại thì chẳng thấy gì, chắc chỉ là do vết son trông như đỏ mặt thôi.

Sau đó, ta quyết định kiếm cái gì lót dạ. Rồi lại thoăn thoắt cởi bỏ hỷ bào phức tạp trên người.Trước khi đi tắm, ta liếc về phía Nam Cung Cẩn, thầm nghĩ:

Huynh nằm suốt thế kia, trời tháng Sáu lại nóng bức, dù có hôn mê cũng khó chịu.Tuy ta không dám tắm cho người khác, nhưng lau người thì được.Nếu mẫu thân biết ta chủ động làm vậy, chắc hẳn bà sẽ mừng lắm.

Nghĩ sao làm vậy, ta cầm khăn lau sạch từ đầu tới chân cho huynh. Riêng những chỗ nhạy cảm thì ta chỉ khẽ lướt qua.Nhất là khuôn mặt chi chít dấu son, vừa lau ta vừa tủm tỉm cười.

Da dẻ huynh ấy mềm mịn vô cùng, chỉ chạm nhẹ đã đỏ bừng. Lau xong cả người, trông huynh hồng hào như cánh đào nở rộ.Ta không kiềm được, thầm xuýt xoa: da của Nam Cung Cẩn còn đẹp hơn cả da ta!So ra, ta cứ như nam nhân vụng về thô kệch.

Thay tẩm y mới cho huynh xong, đầu ta cũng ướt đẫm mồ hôi.Rồi ta mới đi tắm, đổi sang trang phục thoải mái. Trước khi nằm xuống, ta còn cẩn thận nâng Nam Cung Cẩn dịch vào trong giường để mình dễ nghỉ ngơi hơn.Huynh nhẹ tênh, e còn không nặng bằng chú heo con ta nuôi.

Cuối cùng, ta nằm xuống bên cạnh, ngắm gương mặt hoàn hảo ấy, khẽ thì thào:“Nam Cung Cẩn, rốt cuộc huynh cũng là của ta. Bao năm qua ta tương tư huynh, chẳng uổng phí chút nào.”

Nói đoạn, ta đặt nụ hôn chúc ngủ ngon lên má trái huynh, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.Đêm đó, ta ngủ một mạch say nồng, không mộng mị gì hết.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.