4 Sau buổi đấu giá, tôi vô tình lướt mạng xã hội thấy một bài viết có tiêu đề: “Người từng theo đuổi tôi đã kết hôn, nhưng bây giờ tôi hối hận.”
Ảnh bìa là một chiếc nhẫn, mặt nhẫn có hình sóng biển cuộn lại. Chính là chiếc nhẫn mà Phó Lam Trạch vẫn luôn đeo trên cổ mỗi ngày.
Tôi bấm vào xem. Tấm hình thứ hai là ảnh selfie của người đăng.
Chỉ liếc một cái, tôi đã nhận ra – cô gái đó chính là người hôm nay đi bên cạnh Phó Lam Trạch.
Tấm thứ ba dường như vừa được đăng, là ảnh hai người tay trong tay đeo nhẫn, phông nền phía sau chính là hội trường buổi đấu giá hôm nay.
Chú thích ảnh viết: 【Người từng theo đuổi tôi đã kết hôn, giờ tôi trở về nước, anh ấy vẫn sẵn sàng chi tiền lớn mua quà tặng tôi. Liệu giữa chúng tôi… còn cơ hội không?】
Có người mắng cô ta là người thứ ba, cô ta lại trả lời: 【Bọn tôi vốn là người yêu, tôi chỉ ra nước ngoài thôi, cô kia dùng thủ đoạn ép bạn trai tôi cưới mình. Nói trắng ra, người chen vào là cô ta.】
Câu trả lời đó kéo theo hàng trăm bình luận. Phần lớn đều chửi rủa cô ta không biết xấu hổ.
Xem nhiều cũng thấy chán.
Chừng ấy năm rồi, Phó Lam Trạch vẫn giữ món đồ của mối tình đầu.
Một chiếc nhẫn đính ước lời thề, một đôi si tình đến nực cười.
……
Phó Lam Trạch trở về căn phòng trọ của chúng tôi khi đã quá nửa đêm.
Từ khi anh ta bắt đầu giả nghèo, giả bệnh, chưa bao giờ về muộn đến vậy.
Tôi ngồi dưới sàn nhà xem tivi, nghe tiếng động ở cửa cũng không quay đầu lại.
Anh ta có vẻ hơi bất ngờ, chắc là vì tôi không nhào tới hỏi han như mọi khi.
Anh đặt chìa khóa lên bàn trà, cúi người xuống, người anh phảng phất mùi rượu và hương sữa tắm nhẹ.
Chắc hôm nay gặp lại mối tình đầu mong mỏi bấy lâu nên uống vài ly.
Còn chuyện sau đó xảy ra thế nào, người lớn ai mà không hiểu.
Anh cất túi thịt bò vào tủ lạnh rồi đi tới ngồi cạnh tôi, giọng mang chút áy náy: “Xin lỗi, mấy hôm nay làm thêm bận quá.”
Tôi vẫn chăm chăm nhìn vào tivi, không đáp.
Tôi bỗng nhớ lại tháng đầu sau khi anh ta phá sản.
Lúc ấy anh rơi vào trạng thái suy sụp, chỉ trong một tháng đã gầy rộc đi.
Tôi đưa anh đến bệnh viện khám, và bác sĩ Bàng nói: anh mắc trầm cảm.
Từ lúc đó, tôi gánh hết mọi việc kiếm tiền lo cho hai người.
Rồi có lẽ vì tự tôn đàn ông không cho phép anh tiếp tục sống dựa vào phụ nữ, anh mới nói là mình tìm được việc. Nhưng ngay cả điều đó, cũng là giả.
Tôi quay đầu nhìn anh, chỉ muốn thấy trong mắt anh có chút áy náy. Chỉ một chút thôi cũng được.
Chỉ cần có một tia, tôi cũng sẽ không thấy mình đã yêu nhầm người.
Nhưng tiếc là, tôi không thấy gì cả.
Ánh mắt tôi từ từ trượt xuống từ gương mặt anh – cằm, cổ, xương quai xanh, lồng ngực… cuối cùng dừng lại ở chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái.
Tôi chợt cười khẽ, vươn tay vén cổ áo anh.
“Dây chuyền đâu rồi?”
Phó Lam Trạch khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi sẽ hỏi câu này.
Anh bắt đầu né tránh ánh mắt tôi, tay phải vô thức che lên ngón tay đang đeo nhẫn.
“Hôm nay đi làm thì sợi chỉ đỏ bị đứt… nên anh mới tháo nhẫn ra đeo vào tay…”
Nói câu đó, anh cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn tôi.
Tôi cứ nghĩ mình đã cho anh cơ hội để nói thật, vậy mà anh vẫn tiếp tục lấy một lời dối trá để che đậy lời dối trá khác.
Nhìn anh chột dạ mà vẫn cố tránh né, tôi bỗng thấy không còn kiên nhẫn nữa.
Tôi thu lại toàn bộ tình yêu và trách nhiệm, dứt khoát nói: “Phó Lam Trạch, chúng ta ly hôn đi.”
Lúc tôi nói ra câu đó, Phó Lam Trạch dường như chưa hiểu.
Anh vẫn còn cười, nhưng đến khi nhận ra tôi nói thật, nụ cười kia dần cứng lại, môi cụp xuống, mắt tràn đầy không thể tin nổi.
“Cái… gì cơ?”
Tôi nói lại, không hề do dự: “Tôi muốn ly hôn.”
Hơi thở của anh ta bỗng trở nên gấp gáp: “Tại sao?”
Tại sao? Anh ta còn dám hỏi tại sao?
Tôi giận quá bật cười: “Phó Lam Trạch, suốt một năm nay, anh đi gặp bác sĩ Bàng được mấy lần?”
5
Phó Lam Trạch không cần suy nghĩ, lập tức buột miệng: “Chiều nay anh còn…”
Nói đến đây, anh ta đột nhiên khựng lại, dường như cũng nhận ra điều gì đó không ổn.
Tất cả những lời dối trá lộn xộn từ đầu đến giờ cuối cùng cũng bị bóp nghẹt trong khoảnh khắc này, không khí lập tức lặng ngắt như tờ.
Nhưng tôi không cho anh ta bất cứ cơ hội nào để thở:
“Anh biết không? Hôm nay, tôi cũng có mặt ở buổi đấu giá.”
Đôi mắt đen sẫm của anh đột ngột chấn động: “Em tại sao lại…”
Tôi bình thản tiếp lời: “Anh rất thắc mắc vì sao tôi lại ở đó, đúng không?”
“Vì muốn có tiền chữa cái gọi là trầm cảm của anh, tôi – một người từng sống như công chúa, vì anh mà cam tâm tình nguyện đi làm lễ tân ở buổi đấu giá.”
“Vì chữa bệnh cho anh, tôi làm việc đến kiệt sức, dậy sớm về khuya, sống chẳng khác gì con chó.”
“Phó Lam Trạch, khi anh lừa tôi, trong lòng có chút nào áy náy không?”
Từng câu hỏi của tôi như tiếng sấm nện thẳng lên người anh, khiến cả người anh như hóa đá, đứng chết trân chẳng thể thốt nên lời.
Hồi lâu sau, anh mới lắp bắp nói được một câu: “Anh xin lỗi.”
Tôi nhắm mắt lại, cả người vô lực dựa vào sofa, mặc kệ nước mắt chảy xuống mặt.
“Anh có biết bộ trang sức đó đối với tôi có ý nghĩa thế nào không? Vì anh, tôi đem nó đi cầm đổi lấy tiền, vậy mà anh lại dùng nó… để làm gì chứ?”
“Chuyện anh nói tối nay, có câu nào là thật không?”
“Từ lúc anh phá sản đến giờ, tôi chưa từng than vãn lấy một câu về chuyện sống khổ cực ra sao.”
“Nếu anh còn lưu luyến cô gái kia, vậy thì tôi cho anh cơ hội.”
“Chúng ta kết thúc đi. Anh quay về với tình đầu của mình, tôi tự đi con đường của tôi.”
Cuối cùng thì Phó Lam Trạch cũng hoảng rồi. Anh nắm chặt tay tôi như sợ chỉ cần buông ra là mất hết:
“Không! Anh không ly hôn! Có chết anh cũng không ly hôn!”
Tối hôm đó, tôi và anh ta cãi nhau trong căng thẳng.
Nói cho cùng, tôi không hiểu anh ta đang cố chấp điều gì.
Tôi khóa trái cửa phòng ngủ, mặc kệ anh ta gào khản cả cổ ngoài kia, tôi cũng không mở cửa.
Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn nói chuyện, chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Tôi nằm trên giường, bịt chặt tai, dần dần thiếp đi trong mơ màng.
Tôi mơ thấy lần đầu tôi gặp Phó Lam Trạch.
Khi đó tôi mười ba tuổi, anh mười sáu.
Bố dẫn tôi tới nhà họ Phó để bàn chuyện làm ăn, vừa đến cổng tôi đã không chịu vào, vì từ xa đã nghe thấy tiếng chó sủa dữ dội.
Tôi đứng ngoài cửa, nhìn hai con chó đen to đùng do chú Phó dắt, sợ đến mức chân run lẩy bẩy.
Tôi bị ám ảnh sinh lý với loài chó, chỉ cần nghe tiếng sủa là chân tôi bắt đầu mềm nhũn.
Chú Phó nhìn ra nỗi sợ của tôi nên nhốt hai con chó vào chuồng.
Dù vậy, tôi vẫn chui tọt lại vào xe, bố tôi khuyên thế nào cũng không chịu ra.
Bất đắc dĩ, ông chỉ có thể dặn tôi không được chạy lung tung.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, ngồi trong xe đợi ông.
Hôm đó trời nắng như đổ lửa, nhiệt độ trong xe tăng rất nhanh.
Tôi bắt đầu cảm thấy khó thở, định mở cửa xe nhưng phát hiện nó đã bị bố tôi khóa trái từ bên ngoài.
Tôi đập mạnh vào cửa kính, hi vọng có người phát hiện ra.
Trời như thiêu như đốt, trong xe chẳng khác gì một cái lò hấp. Tôi đổ đầy mồ hôi, tóc dính bết vào mặt, áo ướt sũng dán chặt vào người.
Không khí trong xe ngày càng ngột ngạt, chỉ cần chạm vào ghế da đã bỏng rát như lửa.
Ngay khi tôi sắp tuyệt vọng, cửa kính bên cạnh đột nhiên vỡ toang.
Mảnh kính cứa vào cánh tay tôi, nhưng tôi chẳng cảm thấy đau.
Một thiếu niên thò đầu vào, kéo áo tôi, giọng đầy sốt ruột: “Này! Em không sao chứ?”
Thấy tôi không trả lời, anh lập tức đập nát phần kính còn lại bằng một viên đá.
Anh từ trong nhà mang ra một chiếc khăn phủ lên cửa kính để không làm tôi bị thương, sau đó đưa tay bế tôi ra ngoài.
Tôi ngồi thẫn thờ trên bãi cỏ nhà anh, khi hoàn hồn nhìn thấy tay anh bị thương, tôi bật khóc “oà” một tiếng.
Giá mà đời người mãi mãi đẹp như lần đầu gặp gỡ, thì bao nhiêu người đã nên duyên rồi?
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào căn phòng yên tĩnh, tôi xoa xoa vai, đã lâu rồi mới ngủ một giấc dài như thế.
Nghĩ đến giấc mơ đêm qua, tôi có cảm giác như vừa bước ra từ một thế giới khác.
Khi tôi mở cửa phòng ngủ, lập tức ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức.
Tôi nhìn về phía bếp thì thấy Phó Lam Trạch đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Thật hiếm thấy. Trước đây khi còn giả vờ trầm cảm, chỉ có tôi là người dậy sớm nấu đồ ăn cho anh.
Anh ngồi trên sofa, nghe thấy tiếng mở cửa liền lập tức đứng dậy.
Tôi chẳng buồn liếc anh một cái, chỉ đi rửa mặt.
Sau khi tôi xong, anh chủ động phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Khóe môi anh khẽ cười, đẩy đĩa sandwich ra trước mặt tôi:
“Anh làm bữa sáng rồi… Hôm qua anh cũng mua thuốc, chân em bị trật không được để lâu…”
Dưới mắt anh còn quầng thâm nhạt, có vẻ cả đêm qua không ngủ.
Thì ra anh biết chân tôi bị thương, vậy mà đêm qua lại không nói một lời.
Tôi mất kiên nhẫn ngắt lời: “Chuyện tôi nói tối qua, anh nghĩ thế nào rồi?”
Một câu đó như xô cả xô nước lạnh vào mặt anh, dập tắt toàn bộ nhiệt tình còn sót lại.
Anh tháo tạp dề, đi về phía tôi, giọng chắc nịch: “Anh sẽ không đồng ý ly hôn. Hôm nay chúng ta dọn về nhà chính.”
Tôi nhìn anh đầy cảnh giác, trong mắt không còn chút dịu dàng nào.
Hồi lâu sau, tôi lấy điện thoại, ngồi xuống ghế bắt đầu lướt mạng.
Tay chống đầu, giọng tôi lười biếng thả ra một quả bom:
“Nhưng tôi có người khác rồi.”
“Anh ta nóng tính, không đợi được lâu.”
“Lát nữa tôi có hẹn với anh ấy. Nếu anh không ngại, chúng ta có thể cùng đi.”
6 Thật ra tôi đã nói dối. Cái cớ có người khác chỉ là để buộc anh ta chịu ly hôn. Nhưng việc có người hẹn tôi ra ngoài là thật.
Tối qua sau khi về phòng không lâu, một tài khoản lạ đã gửi lời mời kết bạn qua WeChat.
Người đó nói có thứ muốn đưa tận tay tôi, hẹn tôi đúng một giờ chiều hôm sau, tại một nhà hàng ở trung tâm thành phố.
Ban đầu tôi chẳng thèm quan tâm, cho đến khi người đó gửi một đoạn ghi âm — tôi nghe xong lập tức đồng ý.
Phó Lam Trạch hơi cúi người xuống, hai tay chống hai bên tôi, trong mắt anh ta hiện lên chút âm u: “Là ai?”
Tôi mỉm cười: “Không tiện nói.”
“Là vì hắn, nên em mới đòi ly hôn với anh sao?”
Tôi lắc đầu, nụ cười trên môi cũng tan biến:
“Anh có biết không, bố tôi vì giải quyết khủng hoảng phá sản, đã thức trắng ba ngày ba đêm, cuối cùng chết vì xuất huyết não.”
“Nói trắng ra, anh chính là kẻ gián tiếp hại chết bố tôi.”
Vừa dứt lời, điện thoại của anh ta vang lên.
Anh bắt máy, đôi mắt u tối lập tức nhuốm vẻ hoảng loạn, như thể đầu dây bên kia xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng.
Anh vội khoác áo lên vai rồi quay người rời khỏi nhà.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường, rồi trở vào phòng thay đồ và rời đi ngay sau đó.
Tôi đến nhà hàng hẹn trước cả tiếng.
Ngồi xuống, tôi mở điện thoại lướt mạng. Không hiểu cái duyên gì, tôi lại thấy bài đăng mới nhất của cô gái đó.
Lần này ảnh bìa là đầu gối bị trầy xước.
Tôi lướt sang tấm thứ hai — không nằm ngoài dự đoán, Phó Lam Trạch xuất hiện trong ảnh.
Anh ta cúi đầu, tay cầm tăm bông và cồn i-ốt, cẩn thận bôi thuốc cho cô ta.
Dòng chú thích: “Chỉ là trầy chút da mà anh ấy đã lo lắng như thế. Lại là một ngày được anh Phó cưng chiều rồi!”
Tôi chỉ thấy nực cười. Chỉ trầy xước nhẹ mà cũng khiến anh ta lo đến vậy, xem ra tình cảm anh ta dành cho cô ta thật không hời hợt.
Tôi chẳng còn hứng thú với mấy chuyện này. Lúc này tôi chỉ muốn ly hôn.
Lúc định thoát ra, tôi vô tình lỡ tay bấm like.
Tôi bực bội uống cạn ly cà phê thứ ba. Đúng lúc đó, chiếc ghế đối diện bị kéo ra.
Tôi ngẩng đầu — đập vào mắt là đôi mắt nâu nhạt ấy.
Khuôn mặt anh vẫn giữ nụ cười dịu dàng như lần đầu gặp mặt, anh chìa tay ra: “Chào cô Trình, tôi là Lâm Minh Xuyên.”
Tôi lúng túng đứng dậy bắt tay anh, không ngờ lại làm đổ cốc cà phê trên bàn.
Tôi không nghĩ người hẹn gặp tôi lại là anh.
Chỉ mới gặp hai lần, không ngờ lại là Lâm Minh Xuyên.
Hôm qua khi xuống xe, mắt cá chân tôi đã sưng đau đến mức không chịu nổi.
Tôi vịn vào gốc cây bên đường, ngẩng đầu nhìn căn phòng thuê trên tầng sáu.
Vì lớp cách nhiệt trên mái bị hỏng, nên phòng tầng sáu rẻ hơn tầng một mấy trăm tệ.
Chỉ vì muốn tiết kiệm, tôi và Phó Lam Trạch đã chọn thuê trên đó.
Trước giờ tôi chưa từng thấy tầng sáu cao như vậy, cho đến khi chân bị thương, tôi mới hiểu thế nào là “mỗi bậc thang đều là tra tấn”.
Lúc tôi vừa bước tới cửa, chợt nghe có ai gọi tên mình phía sau.
Tôi quay đầu — một dáng người cao gầy đang bước lại.
Gương mặt Lâm Minh Xuyên đẹp đến mức chỉ cần đứng im dưới tán cây cũng đủ khiến người qua đường ngoái lại.
Tôi cúi đầu, không muốn để người khác thấy bộ dạng chật vật của mình: “Tổng giám đốc Lâm… sao anh lại ở đây?”
Anh cầm theo một chai thuốc xoa bóp, ngẩng đầu nhìn tòa nhà, giọng nói như bạn cũ thân thiết: “Em ở tầng mấy?”
Tôi ngượng ngùng: “Tầng sáu.”
Anh gật đầu, rồi đặt chai thuốc vào tay tôi.
Tôi vội vàng rụt tay lại: “Thế này sao được…”
Anh đẩy lại, giọng nghiêm túc xen lẫn quan tâm: “Mắt cá chân bị như thế mà không xử lý, sẽ nặng hơn đấy.”
Anh vừa dứt lời, cơn đau như bỗng dội thẳng lên khiến tôi chảy cả nước mắt.
Tôi ngồi phịch xuống bậc thềm, miệng vẫn cứng: “Nặng thì nặng, có ai quan tâm đâu.”
Tôi ngước nhìn trời, rồi lại cúi đầu xem đồng hồ: “Muộn rồi, anh về đi.”
Nói xong, tôi chống tay đứng dậy, định bước lên bậc đầu tiên — nhưng chưa kịp bước thì cả người đã bị nhấc bổng.
Tôi hoảng hốt ôm chặt lấy cổ anh.