5
Tôi không nhìn họ nữa, rời khỏi nhà.
Tới thư viện thành phố mượn vài cuốn sách, canh đúng giờ Phó Tư Diễn chắc đã đi rồi, tôi mới quay về.
Ai ngờ vừa đến cổng đã nghe thấy giọng Phó Tư Diễn.
“Ba mẹ anh vẫn chưa đồng ý cho anh cưới em, nên Tiểu Dư, tạm thời em phải chịu thiệt một chút.”
Tiếp đó là giọng của Lâm Kinh Dư, đầy vẻ thấu hiểu:
“Chỉ cần được ở bên anh, thiệt thòi thế nào em cũng cam lòng.”
Nhưng ngay sau đó, lời cô ta đã phản bội chính cô ta.
“Thực ra… anh có thể thử chống lại họ mà. Họ là cha mẹ anh, đâu thể thật sự bỏ mặc anh được.”
Phó Tư Diễn dường như khựng lại:
“Chống lại? Anh đã làm rồi, những gì anh nói trước truyền thông, chẳng phải em cũng đã nghe rồi sao?”
“Ý em là, anh có thể… ví dụ như tuyệt thực chẳng hạn, hoặc dứt khoát đe dọa họ, nếu không đồng ý, thì anh cắt đứt quan hệ luôn.”
Nói xong, Lâm Kinh Dư vội vàng chữa lại:
“Tất nhiên em không hy vọng anh trở mặt với bố mẹ, nhưng… em thật sự mong gia đình anh có thể chấp nhận chúng ta, như vậy thì mình sẽ được ở bên nhau mãi mãi.”
Phó Tư Diễn dịu dàng cười:
“Anh hiểu.”
Tôi đứng ở cửa, nghe hết những lời đó, lặng lẽ bật cười.
Kiếp trước, để được ở bên tôi, Phó Tư Diễn cũng từng làm như vậy — đầu tiên là tuyên bố công khai trước truyền thông, sau đó tuyệt thực, cuối cùng còn dọa sẽ đoạn tuyệt quan hệ với gia đình.
Nhưng bố mẹ anh ta chỉ có duy nhất một người con trai, từ nhỏ đã được nuôi dạy như người thừa kế nhà họ Phó. Làm sao họ thực sự để anh bỏ nhà ra đi?
Vì vậy, chưa đến một tuần, Phó Tư Diễn đã bị gọi về.
Bố mẹ anh ta cuối cùng cũng thỏa hiệp, chấp nhận tôi làm con dâu nhà họ Phó.
Tôi còn nhớ rõ, trước ngày cưới, mẹ của Phó Tư Diễn từng hẹn tôi ra ngoài gặp mặt một lần.
Người phụ nữ hơn năm mươi tuổi nhưng nhìn chỉ như ngoài ba mươi, ngồi đối diện tôi với vẻ quý phái, thanh lịch.
Bà ấy thậm chí chưa mở lời, giữa chúng tôi đã như có một bức tường vô hình ngăn cách.
Tôi bỗng nhận ra, tôi và bà, và cả Phó Tư Diễn, có lẽ mãi mãi cũng không thuộc cùng một thế giới.
Nhưng Phó Tư Diễn đã làm quá nhiều vì tôi, nếu lúc đó tôi lùi bước, khác nào một kẻ hèn nhát?
Đó là một sự phản bội.
Nên tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ anh ta, hơi ngồi thẳng dậy, không để lộ chút sợ hãi nào.
Bà ấy chỉ khẽ mỉm cười, nói một câu:
“Cô Lâm, nếu cô thực sự quyết định lấy Tiểu Diễn, vậy tôi chỉ mong cô đừng hối hận.”
Câu nói ấy chẳng mang theo chút uy hiếp nào, nhưng lại khiến cả người tôi lạnh toát.
Cho đến rất lâu sau này, khi sống trong cảnh như rơi xuống địa ngục, mỗi lần nhớ đến câu nói ấy, nhớ đến dáng ngồi thẳng lưng của mình hôm ấy…
Tôi đều phải khâm phục bà.
Bà đã nhìn thấu bản chất cuộc hôn nhân giữa tôi và Phó Tư Diễn, cũng từng nhắc nhở tôi.
Thật ra, bản thân tôi cũng đã từng nhắc nhở chính mình.
Nhưng tôi vẫn lựa chọn đánh cược một lần.
Để rồi đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.
6
Ba mẹ tôi cũng đã về nhà.
Thì ra họ chỉ ra ngoài mua ít đồ ăn.
Chúng tôi cùng nhau vào nhà.
Tôi chỉ khẽ gật đầu với Phó Tư Diễn, rồi đi thẳng vào phòng.
Nhà tôi cách âm kém, nhưng bên ngoài cũng không còn nói gì thêm.
Cuối cùng Phó Tư Diễn không ở lại ăn cơm. Anh ta nói miệng rằng phải lập tức quay về để tiếp tục thuyết phục ba mẹ, nhưng tôi biết rất rõ — là vì anh không quen với môi trường sống ở nhà tôi.
Đừng nói là Phó Tư Diễn, dù có kéo đại một người trên phố đến đây, ai cũng sẽ cho rằng nơi này là khu ổ chuột, huống hồ anh ta lại là cậu ấm sống trong nhung lụa từ nhỏ.
Kiếp trước cũng vậy.
Anh ta nói yêu tôi, nhưng tôi nhìn ra được, anh không hề thích xuất thân hay môi trường tôi lớn lên.
Giống như lời anh từng nói sau này — tôi là đóa hoa đẹp mọc lên từ đống hoang tàn, điều anh thích luôn là đóa hoa kia, chứ không bao giờ là đống hoang tàn ấy.
Phó Tư Diễn vừa rời đi, Lâm Kinh Dư liền bước vào.
“Vừa rồi chị đứng ngoài nghe lén em và Tiểu Diễn nói chuyện à?”
Tôi ngồi xuống chiếc bàn nhỏ của mình, mở quyển sách mượn ở thư viện ra, bình thản đáp:
“Em yên tâm đi, bây giờ Phó Tư Diễn đã xác định là em rồi, chị sẽ không giành với em.”
Nhưng càng thấy tôi điềm tĩnh và bình thản, Lâm Kinh Dư lại càng trở nên hoảng hốt.
Người có của, sớm muộn gì cũng sẽ bị lũ sói dòm ngó.
Cô ta xem tôi là con sói, nhưng lại chưa từng nghi ngờ rằng Phó Tư Diễn vốn không phải là bảo vật, mà là một cục than đỏ rực.
Tôi không trách cô ta. Vì chính tôi cũng phải sống lại một lần mới hiểu được điều đó.
“Lâm Kinh Thư, rốt cuộc chị đang toan tính cái gì?”
Không đợi tôi lên tiếng, cô ta đã tiếp lời:
“Em mặc kệ chị đang tính toán gì, nói trước nhé, nếu chị dám giành Tiểu Diễn với em, em tuyệt đối không bỏ qua cho chị.”
Tôi khẽ bật cười:
“Tại sao em lại nghĩ chị sẽ giành Phó Tư Diễn với em?”
“Chị…” Lâm Kinh Dư nhìn tôi chằm chằm, không bỏ qua bất cứ biểu cảm nào trên mặt tôi. “Chị có phải là…”
Thật ra cô ta đang định hỏi: Chị có phải cũng trọng sinh không?
Tôi không ngại nói cho cô ta biết:
“Chị đúng là giống em đấy.”
Ánh mắt của Lâm Kinh Dư càng thêm cảnh giác:
“Vậy mà chị vẫn không chịu thừa nhận?”
Cô ta dọa tôi:
“Lâm Kinh Thư, em đã từng giết chị một lần, thì có thể giết lần hai.”
Vừa nói, cô ta vừa bước chậm lại gần, nở nụ cười hiểm độc:
“Huống chi bây giờ em còn có Tiểu Diễn. Lần này muốn giết chị dễ như trở bàn tay, em tuyệt đối sẽ không đánh đổi cả mạng mình nữa đâu.”
Tôi đáp:
“Nếu em thật sự thấy không yên tâm, chị có thể rời đi.”
Tôi cầm lấy cuốn sách mượn được:
“Chị đang chuẩn bị thi cao học, không có thời gian để giành Phó Tư Diễn với em đâu.”
Lâm Kinh Dư tỏ vẻ không hiểu nổi:
“Chị thật sự không định tranh Tiểu Diễn với em à? Tại sao?”
“Thứ đã từng có được ở kiếp trước, kiếp này lại thấy chẳng còn gì hấp dẫn.” Tôi đáp thẳng.
“Chị nói được thì phải làm được đấy.” Lâm Kinh Dư ném lại một câu, rồi bỏ ra ngoài.
Tôi tiễn cô ta bằng ánh nhìn.
Nhìn là biết, cô ta thật sự khao khát được gả vào nhà họ Phó làm mợ cả hào môn, đến mức chẳng buồn nghĩ kỹ — nếu cho tôi cơ hội sống lại, vì sao tôi lại lựa chọn khác đi?
Tôi cũng từng cho cô ta gợi ý rồi, đúng không?
Tôi mỉm cười không tiếng động, thu ánh nhìn về, tiếp tục đọc sách.
7
Không biết Lâm Kinh Dư đã nói gì với ba mẹ tôi, mà cuối cùng đến cả mẹ tôi cũng nhẹ nhàng khuyên tôi đừng chen chân vào.
Tôi bật cười, không buồn giải thích:
“Mẹ, con đang chuẩn bị thi cao học, không rảnh để nghĩ tới mấy chuyện khác đâu. Mẹ, ba và cả Lâm Kinh Dư cứ yên tâm đi.”
Mẹ tôi mấp máy môi, rõ ràng muốn nói thêm gì đó, nhưng nghĩ một lát rồi chỉ gật đầu:
“Vậy cũng tốt.”
Kiếp trước sau khi tốt nghiệp đại học, tôi cũng từng có ý định học lên cao học, thậm chí đã nộp đơn vay hỗ trợ học phí.
Nhưng sau đó vì kết hôn với Phó Tư Diễn, mọi kế hoạch học hành đều bị gián đoạn.
Kiếp này, tôi không chỉ muốn thi cao học, mà còn lên kế hoạch du học.
Mấy ngày gần đây, tôi vẫn luôn bận rộn với đủ loại giấy tờ, thủ tục.
Đầu tháng sau là có thể lên đường rồi.
…
Hôm xuất ngoại, từ sáng sớm, tôi đã kéo vali ra cửa. Vừa hay lại đụng mặt Phó Tư Diễn đang bước vào.
Anh ta khựng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía tôi.
Tôi bỗng có chút bối rối không hiểu lý do.
Phó Tư Diễn đúng là không trọng sinh, nếu không anh đã không bị Lâm Kinh Dư lừa.
Nhưng ánh mắt anh mỗi lần nhìn tôi… lại như thể nhớ được mọi chuyện của kiếp trước.
Tôi vô thức siết chặt tay nắm của vali:
“Anh Phó… Tiểu Dư đang ở trong đó, anh vào đi.”
Phó Tư Diễn chậm rãi bước về phía tôi:
“Em định đi đâu vậy?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
“Tiểu Diễn!” Lâm Kinh Dư chạy ra.
Tôi khẽ thở phào.
Cô ta chạy tới, ôm lấy cánh tay Phó Tư Diễn, như thể tuyên bố chủ quyền, rồi trừng mắt lườm tôi một cái.
Cô ta càng lúc càng có xu hướng chiếm hữu.
“Tôi đi đây.” Tôi lướt ngang qua họ, bước ra ngoài.
Phía sau vẫn nghe được giọng Phó Tư Diễn hỏi:
“Chị em muốn dọn ra ngoài sống à?”
“Chị ấy chuẩn bị thi cao học, thấy nhà đông người nên không tiện.” Giọng Lâm Kinh Dư ngọt ngào đáp lại. “Tiểu Diễn, sao anh lại đến vậy?”
Phó Tư Diễn khẽ cười:
“Ba mẹ anh đồng ý rồi.”
Tôi đã đi rất xa, mà vẫn còn nghe được giọng nói kích động của Lâm Kinh Dư vang lên.
Còn tôi thì đến sân bay, lên máy bay.
Lâm Kinh Dư đã đạt được điều cô ta mong muốn — được gả cho Phó Tư Diễn.
Còn tôi cũng sẽ đặt chân vào ngôi trường trong mơ của mình.
Chúng tôi, ai nấy đều có tương lai tươi đẹp.
8
Một mình nơi đất khách quê người tất nhiên chẳng dễ chịu gì, huống hồ tôi không đi du lịch mà là để học tập, lại còn trong tình trạng túi tiền chẳng dư dả là bao.
Ngoài giờ học, tôi bắt đầu làm đủ thứ công việc bán thời gian.
Hôm ấy, tôi đang làm ở một quán cà phê thì bất ngờ gặp Tô Vận Ninh.
Cô ấy chính là thiên kim tiểu thư nhà họ Tô — người mà nhà họ Phó từng định hôn cho Phó Tư Diễn.
Kiếp trước, sau khi Phó Tư Diễn tuyên bố trước truyền thông, nhà họ Tô đã hủy hôn ước với nhà họ Phó.
Tôi gặp Tô Vận Ninh lần đầu tiên vào năm thứ tư sau khi kết hôn với Phó Tư Diễn.
Khi ấy, cô ấy từ nước ngoài trở về, chính thức gia nhập công ty gia đình, bắt đầu có liên hệ làm ăn với Phó Tư Diễn.
Có một lần, tôi nhận được cuộc gọi từ Tô Vận Ninh. Cô ấy nói:
“Lâm Kinh Thư, Phó Tư Diễn say quá, chị có tiện đến đón anh ấy không?”