Học Bá Gọi Tôi Là Mẹ Kế

Chương 3



Chương 3

08

Hôm sau, tôi vừa bước vào trường thì bị thầy chủ nhiệm hớt hải kéo lại.

Tôi bị tố cáo.

Người ta tố tôi “cố tình phá hoại hạnh phúc gia đình người khác”.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Tố tôi cái gì cơ?”

“Cố tình phá hoại hạnh phúc gia đình người khác!”

Thầy chủ nhiệm cũng cạn lời.

Tôi với Tống Cảnh Thừa có thể nên duyên, chính là nhờ chị ấy tác thành.

Lúc đó tôi chở chị ấy bằng xe điện đi sang trường bên tham gia buổi tập huấn.

Trên đường đi đúng luật, vậy mà bị Tống Cảnh Thừa bất ngờ lao ra đâm ngã cả người lẫn xe.

Lúc đó chúng tôi vội nên không làm lớn chuyện, cũng chẳng truy cứu gì.

Tống Cảnh Thừa sau đó đến tận nhà xin lỗi, liên tục thăm hỏi.

Rồi từ thăm hỏi chuyển thành theo đuổi.

Chính thầy chủ nhiệm còn từng nói: “Cậu ta đang thích cô đấy.”

Vậy mà giờ tố tôi phá hoại gia đình người khác?

Nói tôi dễ dãi với học sinh yêu sớm tôi còn tin đấy!

“Chẳng phải ban đầu là anh Tống theo đuổi cô à?

“Lẽ nào hai người từng quen nhau từ trước?”

“Chuyện gì thế này?”

Chị chủ nhiệm như muốn phát điên.

“Tôi cũng không rõ.

“Nhưng tôi sẽ phối hợp.”

Vì đơn tố cáo này, Sở Giáo dục buộc phải tạm đình chỉ công tác của tôi.

Yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm, thừa nhận sai phạm và cam kết không tái phạm, may ra mới có cơ hội quay lại giảng dạy.

Tôi chẳng sốt ruột.

Viết một bản kiểm điểm dứt khoát, gửi đi, rồi chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi.

Ai ngờ trường lại cuống cuồng.

Tôi là “con ngựa ô” của trường.

Một món quà bất ngờ mà không ai muốn để tuột mất.

Ban giám hiệu đồng loạt khuyên tôi ở lại, tiếp tục công việc.

“Không được đâu.

“Phụ huynh nói tôi đạo đức kém, thôi thì tôi cũng nên tránh xa học sinh một chút, đỡ làm ảnh hưởng nhân cách các em.”

09

Tôi vừa về đến nhà thì Tống Cảnh Thừa cũng về theo.

Thấy tôi ở nhà sớm như vậy, anh ta khá bất ngờ.

Tôi kể chuyện bị tố cáo y như kể chuyện cười, rồi mỉm cười hỏi:

“Chồng à, không phải anh đang dính vào mối quan hệ mờ ám nào đấy chứ?”

“Sao có thể!”

Anh ta chối phắt.

Đến nấu cơm cũng chẳng có tâm trạng.

Làm qua loa vài món rồi vội vàng cầm điện thoại đi ra ngoài.

Tôi đăng xuất tài khoản phụ, tiếp tục cập nhật trạng thái:

【Mới biết mình có thai thì bị tố cáo, bị đình chỉ, nói rằng cố tình phá hoại gia đình người khác. Chồng bảo đừng nghĩ linh tinh, nhưng lần đầu tiên anh ấy không nấu ăn tử tế cho mình.

【Rõ ràng là anh ấy theo đuổi mình trước mà… chuyện này là sao vậy trời? Cấp cứu cấp cứu!】

Giai đoạn đầu thai kỳ khiến tôi buồn ngủ triền miên.

Cộng thêm bao năm tích lũy mệt mỏi, tôi ngủ một giấc thẳng đến chiều.

Tống Cảnh Thừa về nhà, thấy tôi vẫn còn ở đó thì ngạc nhiên hỏi:

“Sao em còn ở nhà?”

Rồi theo phản xạ, đưa tay chỉnh lại quần áo.

Áo anh ta nhăn nhúm, hai nút áo rơi mất một, cái còn lại thì lủng lẳng treo bằng sợi chỉ.

Trên cổ có một vết đỏ như bị cào.

Lúc đó tôi đang dựa lưng ăn trái cây trên sofa.

Vừa nhìn thấy, tôi bật dậy ngay, túm lấy cổ áo anh ta hỏi dồn:

“Anh bị gì thế kia? Anh đi đâu? Làm gì? Với ai?”

Tôi kéo áo anh ta, ép phải khai hết mọi chuyện.

Thực ra, tôi chẳng hề quan tâm anh ta đi đâu, gặp ai, làm gì.

Thậm chí chẳng cần đoán cũng biết: chắc chắn là đi tìm vợ cũ cãi nhau rồi bị phản đòn.

Nhưng… tôi là một phụ nữ mang thai, hormone rối loạn, tâm trạng thất thường.

Không làm mình làm mẩy một trận thì thật có lỗi với cái BUFF siêu cấp ông trời ban cho!

10

Tống Cảnh Thừa liên tục cam đoan rằng anh ta không ra ngoài làm chuyện gì mờ ám.

Tôi không tin.

Anh ta giải thích đến tận khuya.

Tôi đặt một tờ giấy xuống trước mặt:

“Viết đi.”

“Viết cái gì?”

“Di chúc. Anh thế này thì em không thể tin được là anh hoàn toàn vô tội.

“Nếu thật sự anh trong sạch, thì lập sẵn đi. Sau này con chào đời, tụi mình cũng có một chút bảo đảm.”

Anh ta định dùng đạo lý để áp chế tôi:

“Giang Nam, anh thật không ngờ em lại là người như vậy…

“Em ở bên anh chẳng lẽ chỉ vì tiền sao?”

“Trời ơi, mình cưới nhau rồi, tiền của anh không phải cũng là của em sao?

“Em không tham, thì cũng có người khác tham. Đồ của em, tại sao phải để người khác thèm thuồng?

“Hơn nữa này chồng, em mới chỉ vừa mang thai, anh đã lén lút đi ra ngoài, về đến nhà thì áo xộc xệch, nút rớt đầy người. Lần sau chắc anh dắt cả người về luôn nhỉ?”

“Anh không có!” – Anh ta gào lên.

Nhưng ai quan tâm?

Anh ta cố gắng nói tôi là giáo viên lớp 12, nên dành toàn bộ tâm trí cho học sinh. Tôi nhún vai:

“Nhưng mà em bị đình chỉ rồi còn gì.

“Chồng à, anh suốt ngày đòi em đi làm lại, chẳng lẽ là không muốn nuôi em?”

Một tôi – ngang ngược, không lý lẽ.

Một vợ cũ – bám dai không chịu nhả.

Tống Cảnh Thừa bị ép đến phát điên.

Dù vậy, anh ta vẫn nhất quyết không chịu lập di chúc.

11

Bị đình chỉ, không phải đi làm, tôi cũng học theo chiêu của Tống Cảnh Thừa.

Nấu một nồi canh, mặc váy xinh, giương ô hoa nhỏ, lái xe mới, uyển chuyển đi đưa cơm cho Tống Cảnh Thừa.

Tiện tay chia phần cho đồng nghiệp anh ta.

Chưa đến hai ngày, tôi đã kết bạn được kha khá đồng nghiệp của chồng.

Thỉnh thoảng tám chuyện vài câu, góp ý cho con họ chuyện học hành.

Chưa đến ba ngày, đã có người bắt đầu báo cáo hành tung của Tống Cảnh Thừa cho tôi.

Chơi ba ngày chưa đã, thì trường bắt đầu cuống cuồng, phụ huynh cũng cuống cuồng, ngay cả Tống Cảnh Thừa cũng cuống cuồng.

Trường học ra sức cam kết nhân phẩm của tôi không có vấn đề.

Phòng Giáo dục chính thức ra thông báo, khôi phục danh dự và chức vụ cho tôi.

Hôm đi làm lại, có cả phụ huynh đích thân mang hoa, thuốc bổ và băng-rôn đến tận trường.

An ủi tôi, hy vọng sau này đừng để mấy kẻ rảnh rỗi sinh chuyện làm ảnh hưởng tâm trạng.

“Chỉ mong đừng lãng phí thời gian quý giá của bọn trẻ.

“So với tương lai của các con, mấy lời đồn thổi chẳng đáng gì cả.”

Tôi không nhận bất cứ món quà nào.

Các phụ huynh cảm động vì sự tận tâm của tôi với học sinh, lập tức mở “hội nghị khẩn” trong nhóm phụ huynh.

Đột nhiên có người nhắn:

【Từ hồi cô Giang tiếp quản lớp ta tới giờ, mọi chuyện vẫn ổn.

【Sao tự nhiên có một học sinh mới chuyển tới, cô lại bị đình chỉ? Có người nào đó nên ra giải thích chứ?】

Không nhắc tên, nhưng lại như nhắm thẳng vào một người.

Mẹ của Tống Minh Viễn – mới vào nhóm không lâu – lập tức nhảy dựng lên.

【Đúng là biết bao che. Toàn đàn ông, thấy cô Giang là dính chặt không rời phải không?】

Nhưng người vừa nhắn là một bà mẹ học sinh.

Nhóm chat lập tức nổ tung.

Cả phụ huynh nam lẫn nữ cùng xông vào “vả” mẹ Tống Minh Viễn.

【Vậy ra đúng là bà tố cô Giang chứ gì? @mẹTốngMinhViễn】

【Nếu bà đã không ưa cô Giang như thế, sao còn chuyển con vào lớp người ta?】

【Tôi tò mò nhất là, bà ghen tức cái gì? Trước đây cô Giang làm thêm giờ, tụi tôi đều thấy anh Tống đến đưa đón, tình cảm lắm. Hay là bà thấy chướng mắt?】

【Tôi ghen tức nó?

【Con tiện kia, cả ngày chỉ biết uốn éo dụ đàn ông, mấy người cứ chờ đấy! Sớm muộn gì mấy thằng chồng nhà các người cũng bị nó dụ đi hết!】

12

Tan tiết, tôi thấy cô phó chủ nhiệm mặt trắng bệch đến tìm mình.

Xem kỹ lại toàn bộ nội dung nhóm chat, tôi liền dán bản kiểm điểm mấy hôm trước mình viết vào nhóm, rồi gửi thêm một tin nhắn:

【Lịch sử tình cảm của tôi đều ở đây rồi. @mẹ Tống Minh Viễn, phiền bà nói rõ xem tôi cướp mất người đàn ông nào của bà?】

Nghĩ thêm một lúc, tôi chụp ảnh đại diện của mẹ Tống Minh Viễn, gửi cho Tống Cảnh Thừa.

Hỏi xem anh ta có quen không.

Quả đúng như tôi đoán, Tống Cảnh Thừa trả lời gọn lỏn:

【Không quen.】

Tôi lại chụp màn hình, gửi vào nhóm chat:

【@mẹ Tống Minh Viễn. Dù là chuyện tình cảm hay chuyện của học sinh, tôi đều không thẹn với lương tâm. Nếu bà vẫn không tin, tôi có thể mời chồng tôi đến gặp trực tiếp. Chỉ mong bà đừng làm phiền việc ôn tập của lớp chúng tôi nữa.】

Nhóm chat lại nổ tung.

Phụ huynh đồng loạt khuyên mẹ Tống Minh Viễn đừng tự biên tự diễn nữa. Thời điểm này, không ảnh hưởng đến học sinh, không làm phân tâm cô giáo mới là điều quan trọng nhất.

Tôi nhắn các phụ huynh đừng tập trung công kích một người rồi rời khỏi nhóm đi dạy tiếp.

Trên đường đến lớp, tôi nhắn cho Tống Cảnh Thừa, bảo tan làm đến đón tôi.

13

Sắp đến giờ tan học, điện thoại tôi bị phụ huynh gọi tới tấp.

Một người phụ nữ đang túm áo Tống Cảnh Thừa, gào toáng:

“Con tôi không thể thi thủ khoa ở chỗ khác à? Tự nhiên phải tới cái trường nát này?

“Tống Cảnh Thừa, anh nói đi! Có phải anh muốn lợi dụng con tôi thi thủ khoa để lấy lòng con đàn bà đó không? Anh nói đi! Nói đi!”

Tôi chen vào giữa đám đông:

“Chồng à, hai người đang nói cái gì vậy? Cô ấy là ai?”

Chưa kịp dứt lời, người phụ nữ đó đã lao thẳng vào tôi.

Cả đám đông trở nên hỗn loạn.

Máu chảy dọc hai chân tôi.

“Con của tôi…” – Tôi gào lên đau đớn.

Có người gọi 115, có người hét lên phải báo công an.

Tôi đã sảy thai.

Trước ánh mắt bao người, tôi là nạn nhân đáng thương nhất.

Trên đường đến viện, tôi khó khăn nắm lấy tay Tống Cảnh Thừa.

“Chồng à… chẳng phải anh từng nói vợ cũ và con anh đều ở nước ngoài sao?

“Vậy cô ta là ai? Tại sao lại làm thế với em?

“Tại sao… anh luôn ép em phải chăm sóc Tống Minh Viễn?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.