Thật lòng mà nói, đó còn là phiên bản… nhẹ nhàng nhất rồi.
Còn có phiên bản ghê hơn: tôi cùng lúc quyến rũ Trưởng phòng Lâm và cả con trai mới vào đại học của ông ấy, thậm chí… mang thai, đến mức chẳng biết ai là cha.
Khoảng thời gian tôi nghỉ dưỡng vì nhổ răng, vừa khéo bị cho là đang “dưỡng thai mini”.
Từng người hóa thân thành Sherlock Holmes, soi từng chi tiết, không bỏ qua chút manh mối nào.
Đúng là tấu hài toàn dân.
Nhưng tất cả những lời đồn ma quái đó, vừa tan ca một cái, liền bị đập nát “bốp bốp”.
Bác sĩ Tống ôm một bó hoa đến công ty đón tôi tan làm!
Anh đứng thẳng bên cạnh xe, áo sơ mi được ủi phẳng phiu, không còn áo blouse trắng lại càng toát ra cảm giác “học giả lưu manh”, từng cử động đều khiến người ta thấy đã con mắt.
Tôi canh đúng giờ tan ca của hội Trần Tĩnh Tĩnh, bước ra cùng lúc.
Dưới công ty, mấy người đó nhìn thấy Tống Từ nổi bật giữa đám đông, mặt đỏ lựng xì xầm to nhỏ, tôi thẳng lưng bước đến bên anh.
Nhận lấy bó hoa, tôi ôm lấy anh cực kỳ nồng nhiệt.
Tống Từ bị màn chủ động của tôi làm cho đứng hình.
“Cho em cái thể diện đi, chơi thử trò ‘văn học thê nô’ nào…”
Anh thuận thế ôm eo tôi, còn hôn nhẹ lên vành tai tôi một cái.
Ơ… hình như diễn hơi lố rồi đó.
“Trời ơi, Đường Đường, đây là bạn trai của cậu hả? Đẹp trai quá đi mất!”
Tống Từ nhìn tôi, dịu dàng nói:
“Hiện tại vẫn chưa phải, tôi đang theo đuổi cô Đường.”
Lời khen ngợi vang lên không ngớt, tôi nhìn sắc mặt ngập ngừng khó chịu của Trần Tĩnh Tĩnh mà thấy lòng hả hê cực độ.
Lúc xe rời đi, những lời đồn cũng theo gió tan biến.
Bởi vì — ai lại đang có một cực phẩm theo đuổi mình công khai, mà còn đi làm tiểu tam bị người ta bao nuôi chứ?
Cú plot twist này… sướng muốn nổ não luôn!
19.
Tôi vừa đi vừa ngân nga một bài hát, tâm trạng phải gọi là siêu tốt.
“Hôm nay sao anh lại rảnh đến đón em tan làm vậy?”
“Muốn cùng em đón Thất Tịch.”
Tôi nghiêng đầu, hỏi khá nghiêm túc:
“Bác sĩ Tống, vậy rốt cuộc bây giờ chúng ta là gì của nhau?”
Ngón tay anh gõ nhẹ lên vô lăng:
“Là một mối quan hệ em chạy, anh đuổi, mà cả hai thì… có mọc cánh cũng không thoát được.”
“Bác sĩ Tống, anh nghiện mấy câu trong ‘văn học thê nô’ quá rồi đó hả?”
Anh bật cười khe khẽ:
“Chúng ta là gì, còn phải xem em nghĩ thế nào.”
“Là sao?”
“Tự hiểu.”
Khắp nơi ngập mùi yêu đương chua lè.
Cảm giác khi ở bên Tống Từ rất đặc biệt.
Anh giống như một khối ngọc ấm, khí chất dịu dàng tỏa ra quanh người, không có những sóng gió lớn, chỉ có cảm giác bình yên vững chãi ở khắp nơi.
Một cửa hàng trang sức đang khuyến mãi nhân dịp Thất Tịch, tôi để ý một sợi dây chuyền, thử đi thử lại mãi.
“Thích thì mua.”
Tống Từ định quẹt thẻ, tôi vội cản lại, liếc giá hơn năm mươi triệu, cắn răng đặt lại chỗ cũ.
Một giọng nói quen tai vang lên:
“A Trình, sợi dây chuyền này đẹp quá.”
Tôi ngẩng đầu, liền đối mặt với Giang Trình và trà xanh.
Xui gì xui, ra cửa gặp chó.
“Trùng hợp ghê, chị Đường Thi…”
Giọng cô ả vẫn là kiểu ngọt sến thường thấy, nhưng ánh mắt nhìn Tống Từ cạnh tôi lại lộ rõ sự phức tạp.
“Tôi lấy sợi dây này. Gói lại giùm tôi.”
Tôi thẳng thừng quẹt thẻ, không buồn khách sáo.
Tay trà xanh kia khựng lại giữa không trung, cứng ngắc chuyển hướng, chỉ vào một chiếc vòng tay:
“Cho tôi xem cái này.”
“Tôi cũng lấy luôn!”
Gặp tiểu tam phải làm gì? Đập tiền chứ sao!
Cô ta chọn, tôi mua.
Sau đó để bác sĩ Tống thanh toán hộ — đúng là niềm vui giản đơn mà chất lượng.
Cuối cùng, trà xanh mặt mày tái mét rời đi.
Tổng cộng sáu món trang sức, Tống Từ bay gần hai trăm triệu.
“Đọc số tài khoản đi.”
Vừa lên xe, tôi đã lật đật chuẩn bị chuyển khoản lại.
“Số tiền đó, tôi vẫn chi nổi.”
“Không được. Không thì tôi thành người phụ nữ được anh bao nuôi à?”
“Ừm… sao lại không được chứ?”
Hu hu hu, trên trời rơi xuống bác sĩ Tống, em thật sự… không muốn cố gắng nữa!
20.
Vừa về đến nhà, bác sĩ Tống đã gõ cửa:
“Ơ trùng hợp ghê, nhà anh… lại mất điện rồi.”
Tôi lật luôn cái aptomat nhà anh lên, cả phòng sáng trưng.
Tống Từ đứng lặng.
“Cảm ơn, chúc ngủ ngon.”
Nửa tiếng sau, chuông cửa lại reo.
Tôi lau tóc còn ướt, mở cửa, lại mắt to trừng mắt nhỏ với Tống Từ.
“Lại mất điện nữa à?”
“Ừ.” Anh nghĩ một lúc, bổ sung:
“Lần này không phải cầu dao nhảy, chắc là… chập mạch rồi.”
Thần tài mà, đắc tội không nổi, tôi đành mời anh vào nhà.
Nhà tuy có hai phòng, nhưng chỉ có một cái giường — sắp xếp sao đây?
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy rì rào qua lớp kính mờ, lúc dừng lúc chảy tiếp, tôi ngồi ngoài mà cứ thấy lòng xốn xang.
Nước tắt, Tống Từ bước ra toàn thân đẫm hơi nước, áo ngủ rộng không che nổi vai rộng chân dài của anh.
Theo lý thì nam chính trong truyện đều phải quấn khăn tắm, lộ múi bụng, xuất hiện đỉnh chóp cơ mà?
Bác sĩ Tống đúng là chẳng theo bài bản gì cả, tôi hơi thất vọng.
Anh thấy tôi nhìn chằm chằm, tay đang lau tóc khựng lại:
“Sao thế?”
“Không… không có gì…” Tôi khô miệng, phải chụp lấy cốc nước mà uống.
Mặc dù bác sĩ Tống rất giữ đúng đạo đức nghề nghiệp nam giới, nhưng giọt nước nghịch ngợm kia lại lần theo sợi tóc, từ cằm lăn xuống hõm xương quai xanh… tôi thật sự muốn khám phá thêm.
Lần trước tối quá, không cảm nhận được gì mấy.
Lần này ánh sáng đầy đủ, tim tôi đập loạn như trống hội.
“Bác sĩ Tống, tối nay… chắc anh phải ngủ sofa rồi…”
Để ngăn mình tưởng tượng lung tung, tôi chạy tới chạy lui mang chăn gối cho anh.
“Đợi đã…”
Anh chụp lấy tay tôi.
Khoảnh khắc da chạm da, tôi như con thỏ hoảng loạn bật lùi lại:
“Làm… làm sao vậy?”
“Giúp tôi lấy cái đèn ngủ.”
“À… ừ…”
Nói thì nói, chạm tay làm gì có tâm hả???
21.
Đêm đó, không biết bác sĩ Tống ngủ thế nào, chứ tôi thì trằn trọc trở mình mãi không yên.
Nửa đêm, tôi rón rén bước ra phòng khách, lấy một chai nước trái cây lạnh.
Tống Từ đúng là sợ tối thật, đến cả ngủ cũng phải bật đèn.
Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt nghiêng dịu dàng của anh, phủ lên một lớp ánh sáng mờ mờ.
Chân mày khẽ chau lại, như thể đang chất chứa rất nhiều điều.
Tôi ngồi xổm bên cạnh sofa, tự dưng rất muốn chạm thử vào anh.
Tay còn nhanh hơn não — đến khi tôi nhận ra thì… ngón tay đã đặt trên vành tai anh mất rồi.
Vành tai này đúng là vừa dày vừa mềm, nhìn là biết có tướng phát tài.
Chỉ là… tôi không ngờ chủ nhân của nó lại đỏ cả nửa bên mặt.
“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi… không có định lực như em tưởng đâu.”
Tống Từ đột ngột mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm khiến tôi có chút hoảng.
“Tôi… tôi chỉ sợ anh bị mất ngủ, nên ra xem thử…”
Đối mặt với tình huống ngượng ngùng?
Câu trả lời là: chạy ngay đi!
Nhưng tôi chưa kịp thoát, bác sĩ Tống giữ chặt tay tôi:
“Lại muốn bắt đầu từ… sofa nữa à?”
Cái gì cơ???
Khi anh cúi xuống hôn tôi, tôi biết ngay — đêm nay chẳng ai được ngủ cả.
Người ta đồn rằng bác sĩ Tống là quý ông dịu dàng, tự kiềm chế giỏi.
Nhưng những gì anh làm đêm nay, hoàn toàn không giống người quân tử chút nào đâu nha.
Từng chút từng chút không nể nang, cái quan trọng là — anh không hề thấy xấu hổ!
Hậu quả là sáng hôm sau tôi dậy, cả người ê ẩm.
Chắc phải tìm dịp nói chuyện nghiêm túc với anh mới được.
Không thể vì một ông thần tài, mà để mình bị dính “bệnh nghề nghiệp” chứ?
22.
Gần đây công ty đang đàm phán với một khách hàng lớn, bên đó chuẩn bị ngân sách tám chục tỷ, định tài trợ chính cho một show truyền hình nổi tiếng.
Để chắc chắn không xảy ra sơ suất, công ty quyết định để tôi và Trần Tĩnh Tĩnh cùng lúc phụ trách.
Nói trắng ra là… ai giỏi thì người đó ăn, cuộc chiến nội bộ chính thức bắt đầu.
Thế là tôi bước vào chế độ tăng ca điên cuồng, làm proposal, dựng kế hoạch ngân sách, liên hệ với ekip chương trình — bận tới mức chân không chạm đất.
Đến thứ Sáu, tôi mới rảnh để đến tìm bác sĩ Tống.
“Cô Đường lại đến đón bác sĩ Tống tan ca hả?”
Trưởng khoa răng hàm mặt là một chú mập mạp phúc hậu, cười lên nom vô cùng dễ mến:
“Con gái vừa xinh vừa hiểu chuyện như cô bây giờ hiếm lắm đó nha.”
Tôi cười xã giao vài câu, thì bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc từ phòng khám của Tống Từ bước ra.
Là trà xanh, rõ ràng đã trang điểm kỹ lưỡng, lớp makeup trong suốt như không, ngọt ngào tươi mới như vừa đi hẹn hò về vậy.
Trong lúc ăn, bác sĩ Tống có vẻ hơi lơ đãng.
Tôi hỏi thẳng không vòng vo:
“Anh quen Dư Nhược Nhược không?”
(Đó là tên thật của trà xanh.)
“Có quen, là bệnh nhân cũ. Một năm trước cô ta từng đến điều trị.”
Giọng điệu thẳng thắn khiến tôi hơi yên tâm.
“Tôi vừa thấy cô ta từ phòng khám của anh đi ra.”
“Ừ, cô ta tới cạo vôi răng.”
Tôi im lặng.
Tống Từ gắp cho tôi một miếng sườn, chậm rãi nói:
“Anh biết giữa em và cô ta có ân oán gì, yên tâm, anh không phải Giang Trình.”
Vì thứ Hai phải công tác Thượng Hải, nên tôi dự định Chủ nhật sẽ làm một bữa tối dưới ánh nến.
Và không quên dặn bác sĩ Tống tan ca về sớm.
Bóc tôm, hấp cá, áp chảo bò bít tết…
Là một nữ cường trong chốn công sở, chuyện nấu ăn thật sự không dễ.
Sau khi trải qua đủ kiểu thất bại: bị dầu bắn, bị vảy cá cứa tay, vụng về lóng ngóng cả buổi… cuối cùng cũng xếp được một bàn ăn coi như ra hồn.
Tôi bận xong xuôi thì mới thấy tin nhắn của bác sĩ Tống:
“Khoa có ca cấp cứu, tối nay anh không về ăn được.”
Thông thường khoa răng hiếm khi có ca cấp cứu, nhưng nếu có thì thường là chuyện lớn.
Tuy hơi hụt hẫng, nhưng tôi vẫn có thể hiểu.
Tôi ăn một mình, rửa chén xong thì điện thoại lại có thông báo tin nhắn.
Là từ trà xanh Dư Nhược Nhược.
Cô ta không nói gì, chỉ gửi… một tấm hình.
Bối cảnh là một nhà hàng cao cấp. Góc chụp từ phía cô ta, đối diện trống không — nhưng trên bàn, có một chiếc đồng hồ.
Chính là đồng hồ của bác sĩ Tống.
Tim tôi bất chợt trĩu xuống.
Tống Từ… lừa tôi sao?