5.
Tôi im luôn.
Không thì bị đá khỏi xe giữa đường, mất mặt chết.
Sáng hôm sau đi làm, Quan Sảng mặt mày hớn hở thông báo: “Tớ với Siêu Siêu đang quen nhau rồi nha~”
“…”
Siêu Siêu?
Còn đang quen nhau?
“Tốc độ gì mà nhanh vậy trời?”
Quan Sảng ra vẻ dày dạn kinh nghiệm:
“Cậu không hiểu đâu. Nếu cậu thật sự có cảm tình với một người, thì chỉ cần vài phút là đủ rồi. Mất công phí thời gian làm gì?”
Tôi cảm thấy lời Quan Sảng nói cũng có lý. Nói như vậy thì, bất kể là bây giờ hay một năm trước, Tần Dụ Chu vốn dĩ không có cảm tình gì với tôi cả.
Chẳng khác nào bị tát vào mặt nhỉ?
…
Tối về nhà, tôi không nhịn được, nhắn WeChat hỏi Quan Sảng: “Cậu nói xem, nếu một người cả đời không ‘làm chuyện ấy’, thì chắc cũng không sao đúng không?”
Chưa được bao lâu, Quan Sảng gọi video đến.
“Đồng Đồng à, cậu không biết chuyện ấy tuyệt vời thế nào đâu. Tớ nói thật, thử một lần đi, đảm bảo nghiện luôn!”
“…”
Thôi, cho xin.
Tôi nghiện với ai được đây?
Hơn nữa, nếu tôi nghiện thật thì còn theo đuổi Tần Dụ Chu kiểu gì?
Không sai, tôi muốn theo đuổi anh ấy.
Tôi thật sự không cam tâm. Nửa năm ấy tôi không giữ được trái tim anh, lần này tôi muốn thử một cách khác.
Nếu lần này vẫn thất bại, thì tôi sẽ hoàn toàn buông tay.
Sau khi nói chuyện xong với Quan Sảng, tôi mở WeChat ra tìm Tần Dụ Chu.
Chúng tôi vẫn chưa xóa bạn nhau, suốt một năm qua, anh ấy vẫn nằm im lìm trong danh sách bạn bè của tôi.
Tôi sắp xếp lại câu chữ, rồi nhắn:
“Joy là bạn của Quan Sảng, em và cậu ấy có quen biết, coi như bạn bè. Cậu ấy đòi em xin WeChat của anh, em ngại không cho, anh đừng giận nhé.”
Tần Dụ Chu trả lời khá nhanh, nhưng chỉ có đúng một chữ: “Ừm.”
Cái thái độ này, đúng là không biết bấu vào đâu để tiếp tục.
Tôi liếc mắt: “Vậy Joy không gây rắc rối gì cho anh chứ?”
Tần Dụ Chu: “Không.”
Tôi quăng luôn điện thoại.
Cho xin đi!
Tần Dụ Chu đúng là cục đá, loại đá vĩnh viễn không ấm lên nổi!
Tôi không theo đuổi nữa!
Lúc này điện thoại lại rung lên.
Tần Dụ Chu: “Tôi bật chế độ không làm phiền.”
Ồ hố, lần này nói nhiều phết đấy.
Thế chẳng phải tôi có cơ hội bám vào rồi còn gì!
“Vậy để em mời anh ăn bữa cơm, làm phiền anh thế em cũng thấy áy náy lắm.”
6.
Suốt đến sáng hôm sau, Tần Dụ Chu cũng không trả lời.
Lòng tôi lạnh ngắt.
Buổi sáng tôi ra ngoài lấy tin, đến tầm một giờ chiều mới có thời gian ăn trưa.
Mở điện thoại ra, tôi ngạc nhiên phát hiện, Tần Dụ Chu đã trả lời tin nhắn từ lúc chín rưỡi sáng.
Mà cái điện thoại chết tiệt này lại không báo gì!
Cái đồ “trái cây” hại tôi bao nhiêu chuyện rồi đấy!
Tin nhắn anh ấy viết là:
“Xin lỗi, tối qua tôi đang nghiên cứu vụ án. Ăn cơm thì thôi, em không gây phiền gì cho tôi cả.”
“…”
Con người này đúng là kín như bưng, chặn sạch mọi đường lui của tôi.
Phải rồi, anh ấy bận – cũng là một trong những lý do khiến tôi chia tay lúc trước.
Anh ấy vừa phải xử lý nhiều vụ án, vừa phải điều hành cả một văn phòng luật to đùng. Thời gian dành cho tôi gần như không có.
Nhưng hồi còn yêu nhau, tiền của anh ấy thì lại dành cho tôi rất hào phóng.
Tất nhiên anh ấy chẳng sợ tôi trộm tiền – dù sao thì Tần đại luật sư chuyên môn quá cứng rồi.
Tôi lên mạng tra một câu: “Làm sao để quay lại với người đàn ông mà mình từng chia tay?”
Câu trả lời là: Hãy chân thành bày tỏ và xin được tha thứ.
Vậy thì tôi…
Thử xem?
Thế là tan làm xong, tôi đứng đợi trước văn phòng luật của Tần Dụ Chu.
Trời đã tối mịt, người thì mãi chưa thấy ra. Nếu không phải Tôn Siêu nói anh chưa tan ca, tôi còn tưởng anh đã về từ lâu rồi.
Muỗi thì nhiều kinh khủng, chân tay tôi bị cắn mười mấy nốt sưng vù.
“Bốp!”
Con muỗi chết tiệt, tao đập chết mày!
“Vãn Đồng?”
“Á!”
Tôi vội hạ tay xuống, giây phút nhìn thấy Tần Dụ Chu, tôi suýt nữa thì bật khóc.
“Sao anh mãi mới ra? Nhìn mấy cái nốt sưng của em này!”
Tần Dụ Chu mím môi thành một đường thẳng, hít một hơi thật sâu: “Em đứng đây làm gì?”
Tôi thấy tủi thân ghê gớm, từ nhỏ tới lớn, tôi chưa từng để tâm ai đến thế. Ấy vậy mà anh ấy còn dám lớn tiếng với tôi.
Nhưng giờ tôi không dám nổi cáu. Người còn chưa theo đuổi được mà.
“Em đợi anh. Em đến từ hơn năm giờ rồi.”
Tần Dụ Chu: “…”
Tôi bĩu môi: “Tần Dụ Chu, em đói lắm rồi.”
Tần Dụ Chu im lặng nhìn tôi một lúc, cuối cùng như kiểu nhượng bộ: “Lên xe.”
Mắt tôi sáng lên: “Đi đâu vậy?”
Tần Dụ Chu: “Em không đói à?”
“Nhưng em ngứa quá, khó chịu ghê.” Tôi chỉ vào mấy nốt sưng đỏ do gãi.
Cuối cùng tôi cũng leo lên xe Tần Dụ Chu. Lúc đi qua tiệm thuốc, anh dừng lại, xuống mua thuốc bôi cho tôi.
“Tự bôi đi.”
Tôi nhận lấy tuýp thuốc, nhưng không vội bôi.
“Tần Dụ Chu, em đói thật. Em muốn ăn món mì Dương Xuân anh nấu.”
Tần Dụ Chu: “…”
Anh không nói gì, nhưng tôi thấy tay anh siết vô lăng chặt hơn.
Không phải định đánh tôi đấy chứ?
“Chỉ là ăn một bát mì thôi mà, cần phải căng vậy không?”
Tần Dụ Chu cười khẩy một tiếng: “Vãn Đồng, tôi thật sự không hiểu nổi em.”
Tôi sững lại: “Hả? Anh không hiểu em à? Em rõ ràng thế mà?”
Tần Dụ Chu không đáp lại. Một lúc sau, anh bỗng dừng xe lại.
Nơi này cho đỗ xe, nhưng tôi chẳng biết đây là đâu.
Tần Dụ Chu nghiêng đầu nhìn tôi: “Phải, tôi không hiểu nổi em. Tôi không biết rốt cuộc em đang muốn làm gì.”
Giọng anh rất trầm, như đang tức giận.
Nhưng tôi có làm gì đâu chứ, sao lại gắt gỏng với tôi nữa?
Tôi cố kìm nước mắt, mở cửa xe bước xuống.
Không theo đuổi nữa!
Tôi không chịu nổi cái uất ức này!
7.
Tôi vừa khóc vừa đi về phía trước như con ruồi không đầu, chẳng biết bản thân định đi đâu.
Cánh tay bỗng bị siết chặt, tôi bị ai đó kéo lại, quay người lại trong làn nước mắt, chạm ngay ánh mắt của Tần Dụ Chu.
“Anh làm gì đấy?” Tôi hét lên với anh.
Tần Dụ Chu nhìn tôi chằm chằm: “Em khóc cái gì?”
Tôi giằng mạnh khỏi tay anh: “Liên quan quái gì đến anh!”
Tần Dụ Chu khẽ cười: “Quả nhiên, trước kia em trước mặt tôi toàn là giả vờ.”
Tôi biết anh nói gì.
Đúng là trước kia ở trước mặt anh, tôi luôn cố tỏ ra dịu dàng, yên lặng, ăn cơm không dám há to miệng, vặn nắp chai cũng giả vờ không mở nổi…
Thì sao?
“Đúng vậy, em giả vờ đấy. Mấy người đàn ông các anh không phải đều thích kiểu như thế sao?”
Tần Dụ Chu gật đầu: “Phải, vậy sao em không tiếp tục giả nữa?”
Tôi tức điên luôn!
“Em đã giả vờ suốt nửa năm trời mà anh còn chẳng thích em, vậy em giả làm gì nữa? Em đâu có ngu đến mức phải đeo mặt nạ cả đời với người không hề yêu mình.”
Tần Dụ Chu hơi nheo mắt lại, giọng càng trầm xuống một bậc: “Vãn Đồng, em đúng là biết đổ lỗi ngược lại thật.”
Sau đó anh đưa tôi về nhà, giúp tôi bôi thuốc, nấu mì, rồi rời đi.
Tôi vẫn không hiểu anh nói tôi “đổ lỗi ngược lại” là có ý gì.
Gần một rưỡi sáng, tôi bật dậy khỏi giường, không quan tâm giờ giấc, bấm gọi điện cho Tần Dụ Chu.
“Tần Dụ Chu, anh nói em đổ lỗi ngược lại là có ý gì, có phải là nghĩ em không thích anh không?”
Tần Dụ Chu chắc đang ngủ say, giọng khàn khàn chưa tỉnh hẳn: “Giờ là một giờ sáng.”
“Anh trả lời nhanh lên!” Tôi sốt ruột giục.
Tần Dụ Chu im lặng một lúc: “Ừ.”
“Tại sao?”
Tôi căng thẳng tới mức tim như muốn nhảy ra ngoài. Tôi dần hiểu tại sao ngày ấy anh lại đồng ý chia tay dứt khoát đến vậy.
“Tại sao anh lại nói em không thích anh?”
Tần Dụ Chu lại im lặng.
Ngực tôi như bị đè nén, tôi lập tức cúp máy, chui vào chăn, tức đến nỗi đấm liên tục vào giường.
Tần Dụ Chu anh lúc nào cũng như vậy, cái gì cũng giấu trong lòng, luôn khiến tôi cảm thấy anh rõ ràng rất gần mà cũng rất xa.
Hu hu hu…
Tôi vừa khóc vừa thiếp đi.
Nửa mê nửa tỉnh, điện thoại bất ngờ rung lên.
Tôi mơ màng bắt máy, đầu bên kia truyền đến giọng trầm thấp của Tần Dụ Chu: “Mở cửa.”
Một phút sau…
Tôi tỉnh hẳn, lập tức nhảy xuống giường chạy ra mở cửa.
Tần Dụ Chu đang đứng ngoài, mặc nguyên bộ đồ ngủ.
Bây giờ mới hơn hai giờ sáng, anh vào đây bằng cách nào vậy?
“Anh… anh đến giờ này làm gì?”
Tần Dụ Chu nhìn tôi không chớp mắt: “Anh đến hỏi em một câu.”
Tôi ngẩn người: “Hỏi gì?”
Tần Dụ Chu: “Em có thích anh không?”
Tôi đơ người gật đầu: “Thích.”
Tần Dụ Chu bật cười, nụ cười nhẹ nhàng, vui vẻ.
Anh nói: “Anh cũng thích em. Vẫn luôn thích.”