1.
“Chu Vụ nhìn thì bình thường từ đầu đến chân, chỉ có mỗi cái khoản đó là còn thú vị chút.”
“Tôi chỉ cần ra hiệu một cái, là biết phải đổi tư thế nào.”
Lục Phỉ khẽ bật tàn thuốc.
Giọng hắn lười nhác, chậm rãi nhưng không thiếu phần khoe khoang.
Cả căn phòng bỗng vang lên những tiếng huýt sáo mờ ám từ đám đàn ông đang tụ họp.
“Không ngờ trông Chu Vụ ngoan hiền là thế, mà trên giường lại phóng đãng vậy nha!”
“Bảo sao Lục ca còn tìm cô ta quay lại.”
Lục Phỉ khẽ bật cười, nhả ra một làn khói.
“Bỏ từng ấy công sức lên người cô ta.
Không chơi cho tới bến thì chẳng phải lỗ à?”
Chỉ cách một cánh cửa.
Tôi đứng ngoài, ngực đau nhói như có kim đâm.
Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa —
Lục Phỉ đang lười biếng tựa lưng vào ghế.
Đôi chân dài tùy ý vắt chéo, tay kẹp điếu thuốc, mặt mày thong dong.
Anh ta rất đẹp.
Ngũ quan sắc nét, đường nét gọn gàng, nét non nớt thuở thiếu niên đã sớm bị năm tháng mài sạch.
Giờ đây, ở tuổi 27, anh ta chín chắn, phong độ, trên người mang thứ khí chất nhàn nhã của người đứng trên đỉnh cao.
Lạnh lùng.
Và ngạo mạn.
Tiếng cười nói trong phòng lập tức ngưng bặt khi tôi đẩy cửa bước vào.
Tôi bưng khay trái cây vừa cắt xong,
Nét mặt tươi cười, như thể chẳng biết gì cả.
“Đang nói chuyện gì thế? Vui vậy sao?”
Tôi không bỏ sót vẻ kinh ngạc và chột dạ thoáng qua trên mặt bọn họ.
Chỉ có Lục Phỉ vẫn giữ nguyên thái độ thường ngày.
Bình thản và chẳng thèm che giấu.
Anh ta không sợ tôi nghe thấy, cũng chẳng sợ tôi đau lòng.
Một gã bạn thân của anh ta phản ứng nhanh, lập tức chống chế:
“Nghe nói Lục ca chuẩn bị quà kỷ niệm cho chị dâu kỹ lắm, bay ra nước ngoài trước một tháng đặt may váy dạ hội với nhà thiết kế nổi tiếng, tụi em nghe xong ai chẳng khen anh ấy yêu vợ như mạng!”
Những người khác cũng lập tức hùa theo.
Còn tôi?
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Lục Phỉ.
Biểu cảm của anh ta dần dần lạnh lại.
Bởi vì… cả hai chúng tôi đều biết rõ, chiếc váy đó không dành cho tôi.
Tôi xưa nay không mặc váy.
Ba ngày trước, tôi đã nhìn thấy nó rồi —
Một chiếc váy đỏ rực rỡ, điểm xuyết vô số viên kim cương.
Rực rỡ, kiêu hãnh, mê hoặc.
Y hệt chủ nhân của nó vậy.
2.
Buổi tối, tiễn khách xong.
Tôi tắm rửa rồi nằm lên giường.
Trong bóng tối, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi.
Tôi đẩy anh ta ra.
Vô ích.
Cánh tay quàng ngang eo tôi lại siết chặt hơn.
Tôi quay đầu, lặng lẽ nhìn anh ta.
Ánh mắt Lục Phỉ ánh lên khao khát, giọng trầm khàn.
“Sao vậy?”
Tôi kéo người ra xa anh ta một chút:
“Hơi mệt, hôm nay để sau đi.”
Thấy tôi nằm yên như khúc gỗ, Lục Phỉ cũng mất hứng.
Anh ta xuống giường châm một điếu thuốc.
Tàn lửa lập lòe, chẳng nhìn rõ sắc mặt anh ta.
“Vì cái váy đó à?”
Tôi không trả lời.
Anh ta mệt mỏi day trán:
“Chỉ là cái váy thôi, Chu Vụ, em nhạy cảm quá rồi đấy.”
Tôi chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Không muốn tiếp tục kéo dài cuộc nói chuyện.
Lục Phỉ bực bội dụi tắt điếu thuốc.
“Buổi tiệc thương mại tuần sau cần mặc lễ phục. Em không mặc váy, thì anh chỉ có thể để Giang Du Nhiên đi cùng.”
Tôi từ trước đến nay chưa từng mặc váy, cũng không ăn diện.
Thậm chí chẳng có lấy một màu sắc nổi bật nào xuất hiện trên người tôi.
Tủ quần áo chỉ toàn áo dài tay và quần dài xám xịt.
Giang Du Nhiên là trợ lý của anh ta.
Một cô gái lúc nào cũng ăn mặc xinh đẹp chỉn chu.
Và cũng là người mà Lục Phỉ đã ngoại tình.
Sự im lặng của tôi, trong mắt anh ta, chỉ là vô cớ gây chuyện.
Giọng Lục Phỉ lạnh đi:
“Anh nói hết rồi. Anh và Giang Du Nhiên không dơ bẩn như em nghĩ.”
Nói rồi anh ta quay người đóng sầm cửa lại.
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, nằm im trên giường.
Nhưng nước mắt lại từ từ chảy xuống.
Lục Phỉ từng nói, dù tôi không trang điểm, trong mắt anh ta tôi vẫn là người đẹp nhất.
Giờ thì, trong lời nói của anh ta, ngầm trách tôi.
Trách tôi không biết ăn diện, khiến anh ta không thể mang ra khoe.
Tôi đưa tay lau nước mắt.
Lặng lẽ tính trong đầu.
Đây là lần thứ sáu rồi.
3.
Cả đêm không ngủ, lúc tỉnh lại đã là chạng vạng.
Trên điện thoại có hàng chục cuộc gọi nhỡ từ số lạ.
Tôi gọi lại.
Người bắt máy là y tá.
Cô ta nói mẹ tôi bệnh nặng, tình trạng rất nguy kịch, bảo tôi mau về thăm bà.
Tôi cắt ngang những lời trách móc dài dòng của y tá.
Lạnh nhạt đáp một câu:
“Gọi nhầm số rồi.”
Rồi dập máy.
Điện thoại không hề gọi nhầm.
Chỉ là tôi không muốn quay về.
Tôi hận bà.
Tôi mất ba từ rất sớm.
Mẹ đi làm xa kiếm tiền.
Tôi bị gửi nhờ ở nhà họ hàng.
Đến năm mười bảy tuổi, bà quay về.
Và dẫn theo một người đàn ông.
Bà nói, bà đã kết hôn, tìm được hạnh phúc của mình.
Giờ muốn đón tôi về sống cùng.
Tôi mang theo đầy hy vọng rời khỏi nhà họ hàng theo bà.
Nào ngờ, khởi đầu của hạnh phúc bà nói đến, lại là bắt đầu chuỗi đau khổ của tôi.
Người đàn ông đó nhìn bề ngoài nho nhã tử tế.
Nhưng mỗi khi bà không có ở nhà, ông ta lại “vô tình” chạm vào người tôi.
Nhiều năm sống nhờ vả khiến tôi trở nên tự ti, nhút nhát.
Ông ta phát hiện tôi không dám phản kháng.
Càng lúc càng lấn tới.
Thậm chí dưới bàn ăn, còn dùng chân quấy rối tôi.
Tôi dè dặt nói với mẹ.
Rằng có thể cha dượng đang quấy rối tôi.
Bà im lặng trong chốc lát.
Sau đó nghiêm giọng mắng tôi:
“Mày còn nhỏ đã nghĩ chuyện dơ bẩn thế à? Toàn nói linh tinh.”
Tôi vừa khóc vừa lắp bắp giải thích rằng mình không nói dối.
Bà nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi đầy dò xét.
Rồi dần dần trở nên mất kiên nhẫn.
Cuối cùng, mọi lời nói của tôi kết thúc bằng một cái tát giáng xuống mặt.
4.
Lục Phỉ không có nhà.
Tối qua cãi nhau không vui, anh ta chắc sẽ không về ăn tối.
Tôi dặn dì giúp việc không cần chuẩn bị cơm.
Một mình tôi ra ngoài.
Đèn đường vàng ấm dần lên trên phố.
Tôi lái xe lang thang, chẳng biết mình muốn đi đâu.
Đi ngang qua con phố đồ ăn vặt ở khu phố cũ.
Lúc ấy tôi mới nhận ra, hình như mình chưa ăn gì.
Thời đại học, tôi và Lục Phỉ thường đến đây.
Chả viên thịt nạc và nước mơ.
Là phần thưởng xa xỉ nhất mà hai đứa sinh viên nghèo dành cho bản thân.
Bao nhiêu năm rồi, quán nước mơ ngày xưa đã không còn bán nữa.
May là chả viên vẫn còn nguyên hương vị. Tôi vừa bước đến trước cửa tiệm thì đã thấy Lục Phỉ.
Và Giang Du Nhiên đang ngồi bên cạnh anh ta.
Giang Du Nhiên cười rạng rỡ, còn Lục Phỉ nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng.
Tôi đứng bên cạnh nhìn hai người họ vài giây.
Trong lòng lại không thấy đau như mình từng tưởng.
Tôi định quay lưng đi thì Lục Phỉ bắt gặp.
Anh ta cau mày, đi về phía tôi.
“Sao em lại ở đây?”
Tôi trả lời thật lòng:
“Ăn cơm.”
Anh ta cau mày chặt hơn nữa:
“Dì không nấu cơm à?”
Tôi lắc đầu:
“Muốn đổi khẩu vị.”
Giang Du Nhiên đứng bên cạnh Lục Phỉ, vẫy tay với tôi.
“Chị Chu Vụ, chị cũng đến à? Có muốn ăn cùng bọn em không?”
Ánh mắt Lục Phỉ dịu đi một chút:
“Em còn chưa ăn mà, ăn chút gì đi, về nhà anh nấu thêm cho.”
Tôi giữ khoảng cách với hai người họ, bình thản từ chối:
“Không cần đâu, hai người ăn đi, em tự lái xe đến.”
Lục Phỉ bất ngờ kéo tay tôi lại:
“Thôi nào, đừng giận nữa. Xe để anh bảo người đưa về sau.”
Tự nhiên tôi thấy rất mệt.
Cứ mặc anh ta kéo tôi ngồi xuống đối diện anh và Giang Du Nhiên.
Giang Du Nhiên lè lưỡi trêu:
“Hay để chị Chu Vụ ngồi bên này luôn nha?”
Lục Phỉ chẳng bận tâm:
“Không sao, một chỗ ngồi thôi mà.”
“Chị Chu Vụ, chị đừng giận nha. Em và Tổng Lục quen ngồi thế này rồi.”
Tôi im lặng ăn chả viên trong bát.
Giả vờ không nghe thấy lời khiêu khích của Giang Du Nhiên.
Tôi không còn nhớ lần cuối mình ăn món này là khi nào.
Chỉ thấy vị của nó dường như đã khác.
Không còn ngon như trong ký ức nữa.
Cảm giác ăn cũng nhạt nhẽo vô vị.
5.
Lúc về, chúng tôi ngồi chung một xe.
Giang Du Nhiên ngồi ghế phụ.
Lục Phỉ nói cô ta dễ say xe.
Tôi không nói gì, lặng lẽ lên ghế sau.
Lúc Lục Phỉ xuống xe đổ xăng, chỉ còn tôi và Giang Du Nhiên ngồi lại.
Cô ta đưa bàn tay đã làm móng tỉ mỉ ra trước mặt tôi.
Giả vờ khổ sở:
“Chị Chu Vụ, ban đầu em thấy móng tay dài thế này rất bất tiện khi làm việc. Nhưng Tổng Lục bảo, em còn trẻ, lại xinh đẹp, nên biết chăm chút cho bản thân. Như vậy nhìn anh ấy cũng thấy vui hơn.”
Tôi đáp lại:
“Trông cũng đẹp thật.”
Cô ta im lặng một lúc.
Rồi hạ giọng nói:
“Chị Chu Vụ, em nghĩ là, làm người thì phải biết tự lượng sức. Hai người đã chia tay rồi, tại sao còn quay lại? Đàn ông đều thích con gái xinh đẹp, thú vị. Chị cứ bám mãi cũng chẳng giữ được trái tim anh ấy đâu.”
Tôi không đáp.
Cô ta còn định nói tiếp, thì thấy Lục Phỉ quay lại.
“Hai người nói gì đấy?”
Giang Du Nhiên chu môi:
“Chuyện con gái thôi, Tổng Lục cũng tò mò à?”
“Được rồi được rồi, là tôi nhiều chuyện.”
Giọng Lục Phỉ đầy cưng chiều.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, anh ta hơi khựng lại, câu nói cũng dừng bặt.
Tôi làm như không nghe thấy gì cả.
Tựa đầu vào ghế nhắm mắt.
Cho đến khi đưa Giang Du Nhiên về nhà xong.
Tôi chủ động lên tiếng.
“Lục Phỉ, tôi muốn đi vài hôm.”