Những người được chọn làm tân nương của Sơn Thần đều bỏ mạng. Khi đến lượt tỷ tỷ ta, cha mẹ lại ép ta thay thế nàng. Thế nhưng, ta bình an trở về, mà Sơn Thần vẫn mỉm cười đứng bên cạnh ta. Lúc này, tỷ tỷ lại sinh lòng ghen ghét. Nàng đánh ngất rồi giấu ta đi, khoác lên mình y phục giống hệt ta. Nhưng lần này, Sơn Thần lại không còn vẻ ôn hòa như trước, chỉ lạnh lùng bóp chặt cổ nàng, đáy mắt tối sầm đến đáng sợ: “Hàng giả.” Mãi đến lúc này, nàng mới kinh hoàng nhận ra—vị Sơn Thần này, xưa nay vốn chẳng phải thần minh hiền lành, mà chính là một ác thần đáng sợ.
Bình luận