01.
Tôi là nữ phụ độc ác trong cuốn truyện ngược tâm ngược thân đầy máu chos “Tiểu kiểu thê mang thai rồi bỏ trốn của bá tổng”.
Nam chính Cố Thời Yến sau khi say rượu thì vô tình gặp được nữ chính An Tuyết Như. Sau đó hai người ons với nhau, cô ta để lại 100 tệ rồi cao chạy xa bay.
Cố Thời Yến lần đầu gặp một người phụ nữ “đặc biệt” đến như vậy, liền lật tung cả thành phố để tìm cô ta nhưng vẫn không thấy.
Năm năm sau, An Tuyết Như dắt theo một thiên tài nhí quay về.
Nhà họ Cố bùng nổ! Bởi vì gia tộc con đàn cháu đống, đến đời Cố Thời Yến lại không có lấy một đứa con.
Mà đứa trẻ này lại có diện mạo y như phiên bản thu nhỏ của Cố Thời Yến! Mẹ Cố ôm đứa bé, nước mắt lưng tròng: “Tâm can bảo bối của bà!!!”
Cứ thế, đứa nhỏ được đón về Cố gia, mẹ nó cũng theo chân nhập hộ khẩu.
An Tuyết Như vừa nói “Tôi không đến để phá hoại gia đình này”, vừa công khai liếc mắt đưa tình với Cố Thời Yến.
Tôi vì ghen ghét, ngày ngày chà đạp mẹ con họ, cuối cùng bị Cố gia tống vào bệnh viện tâm thần.
“Mẹ nó, thảm dữ vậy trời!”
May mà bây giờ tôi đã trói định hệ thống, việc bảo toàn mạng sống không còn là vấn đề.
Hệ thống dụ dỗ tôi:
“Thân ái, nhà họ Cố con nối dõi ít ỏi, chỉ cần cô sinh con cho Cố gia, là có thể lật kèo nữ chính!”
Tôi trợn mắt: “Mở miệng ra là đòi sinh con, ngươi có phải hệ thống đứng đắn không đấy?”
“Bổn hệ thống là ‘Đông con nhiều phúc’, đứng đắn đến không thể đứng đắn hơn!”
Tôi: “…Một hệ thống mà sao lại chấp niệm chuyện sinh con dữ vậy?”
“Ngươi muốn sinh thì tự sinh! Ta có chết cũng không đẻ con cho kẻ thù!”
“Thân ái ơi, ta có ‘Sinh tử đan’, ‘Long phụng đan’, ‘Đa tử đan’… Uống vào không đau không đớn, sau sinh nhanh chóng lấy lại vóc dáng như cũ!”
Tôi kiên quyết: “Không!”
Hệ thống hoảng hốt: “Ta còn có ‘Mỹ nhan đan’, ‘Thể hương đan’, ‘Trí tuệ đan’, ‘Đại lực đan’, ‘Bách độc bất xâm đan’… Chỉ cần sinh con, tất cả đều là quà tặng!”
Tôi chuyển hướng suy nghĩ: “Những viên đan này có thể cho người khác dùng không?”
Hệ thống thở phào: “Tất nhiên rồi! Cô muốn cho ai cũng được!”
Tôi cười rạng rỡ:
“Chỉ cần Cố gia có con, coi như ta hoàn thành nhiệm vụ phải không?”
“Đúng vậy! Đẻ một đứa, nhận một phần thưởng!”
Tôi hớn hở: “Vậy cho ta một viên đan dược giúp sinh được con trước đi.”
02.
Sáng sớm, mẹ Cố lại bắt đầu châm chọc:
“Hôm qua lão phu nhân nhà họ Lâm lại dắt cháu trai đi chơi rồi, đứa trẻ đó đáng yêu quá chừng.”
“Không giống ta, mỗi ngày đều rảnh rỗi chẳng có gì làm cả.”
Ồ, bả cũng biết mình rảnh nữa hả.
Tôi lén đi kiểm tra sức khỏe, thân thể hoàn toàn bình thường. Như vậy, vấn đề chắc chắn nằm ở Cố Thời Yến.
Nhưng tên khốn này vẫn điềm nhiên ăn sáng, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.
Nói thật, hắn rất đẹp trai, dáng dấp phong độ, nên lúc mới cưới tôi còn định chung sống hòa hợp với hắn.
Nhưng hắn suốt ngày mặt mày cau có, lúc nào cũng lạnh lùng như băng, sống với hắn chưa được bao lâu mà tôi đã phát ngán.
Nhưng hôn nhân thương mại không thể tùy tiện ly hôn, thế nên tôi chỉ có thể lén tìm “tiểu bạch kiểm” giải khuây.
Lúc này, tôi dịu dàng rót cho hắn một tách trà, nhìn hắn uống cạn.
“Mẹ đừng lo, tối qua con còn mơ thấy Quan Âm tống tử nữa đấy! Chắc chắn nhà ta sắp có cháu rồi!”
Mẹ Cố bĩu môi, vặn eo rời đi.
Hệ thống gào lên: “Ký chủ! Cô vừa cho hắn uống cái gì đấy?!”
Tôi vô tội: “Thuốc giúp sinh con đó. Không phải ngươi nói thuốc này hiệu quả tuyệt đối sao? Đợi mười tháng nữa, Cố gia sẽ có người thừa kế.”
Hệ thống nghẹn lời: “Đan này là cho cô uống mà! Sao cô lại… sao lại…”
Tôi phất tay đầy thoải mái:
“Có gì mà phải xoắn? Chỉ cần đứa con hắn sinh ra là con của Cố gia, thế là được rồi đúng không?”
“Đúng, nhưng mà…”
Tôi thản nhiên ngắt lời:
“Không nhưng nhị gì hết! Ngươi nghĩ xem, con không phải mình đẻ, rốt cuộc vẫn có khoảng cách.
“Chỉ có tự thân trải nghiệm cảm giác sinh nở mới biết trân quý con mình.”
“Chỉ có chính đứa con được nam chính sinh ra thì mới là độc nhất vô nhị!
“Dù con nữ chính có thông minh đến đâu cũng không sánh được với con của hắn!”
Dưới sự lộng ngôn xảo biện, mật ngọt rót tai của tôi, hệ thống cuối cùng cũng bị tôi tẩy não thành công.
Tối hôm đó, Cố Thời Yến không về nhà. Chắc chắn lại đi ôm ấp một tiểu tình nhân nào đó rồi.
Cả nhà họ Cố đều biết chuyện này, thậm chí còn hả hê mong chờ hắn ngày đêm “cố gắng”, sớm lòi ra một đứa cháu đích tôn.
Bọn họ nghĩ rằng, sau khi nữ chính quay về, Cố Thời Yến sẽ lãng tử hồi đầu, chung tình với cô ta.
Nhưng bây giờ ấy à…
Ha ha ha ha ha!
03.
Ba tháng sau, trong lúc ăn sáng, Cố Thời Yến đột nhiên nôn mửa không ngừng.
Mẹ Cố tức tốc gọi bác sĩ riêng, vì đây là “con độc đinh” nên bà ta sợ có chuyện gì bất trắc.
Ông bác sĩ đeo kính vàng xách đủ loại máy móc hạng sang đến, kiểm tra đủ kiểu, nghe cái tên thôi đã thấy tốn tiền. Tôi nghĩ phen này ông ta cũng hốt bạc nên mới chạy tới nhanh thế.
Nửa tiếng sau, ông ta nhìn kết quả, sững sờ đến run rẩy cả tay.Mẹ Cố tưởng con bị bệnh nặng, cuống quýt dậm chân:
“Rốt cuộc làm sao? Chữa không được là đừng mong sống yên!”
Tôi bên cạnh thì khẽ cấu vào đùi để khóc trông thật hơn:
“Cầu xin ông, nhất định phải cứu chồng tôi. Dù có bán sạch gia sản, chúng tôi cũng không tiếc!”
Hệ thống lẩm bẩm:
“Cô lố quá rồi đấy, gia tài nhà họ Cố to thế cơ mà…”
Nó là máy móc thì biết gì, đâu thấy mẹ Cố gật gù vì “xúc động” kìa.
Bác sĩ lắp bắp:
“Chuyện… chuyện là… Cố tổng… anh ấy… hình như… đang mang thai.”
Mẹ Cố sững người:
“Ông nói cái gì? Nói lại lần nữa!”
“Cố tổng… đang có em bé trong bụng.”
Câu chuyện hoang đường thế này dĩ nhiên bà ta không tin, Cố Thời Yến thì xám mặt:
“Ông dám nói bừa, có muốn đi nuôi cá dưới biển không!”
Bác sĩ cũng không dám chắc, bèn lấy dụng cụ khác ra kiểm tra lại, kết quả vẫn y hệt.Nhìn ánh mắt ông ta rưng rưng, không rõ là hả hê vì gặp phải nhà họ Cố thần kinh, hay phấn khích vì ghi nhận ca đàn ông mang bầu đầu tiên trong lịch sử.
Còn tôi thì nghiêng về khả năng “cười trên nỗi đau người khác” hơn. Thời buổi nào rồi còn hở tí dọa chôn sống, đúng là “kỳ hoa dị thảo”.
Cố Thời Yến mặt mày sa sầm:
“Phá thai đi!”
Mẹ Cố khựng lại, há miệng không nói nổi lời nào. Nhà họ Cố bao năm nay “cầu tự” đủ kiểu, giờ mới thấy le lói một mầm sống, phá đi thì sau này thật sự “tuyệt hậu” mất.
Bố Cố, nãy giờ không lên tiếng, lúc này mới đập bàn:
“Đừng làm bừa! Đây là cháu đích tôn nhà họ Cố, sao có thể vứt bỏ!”
Cố Thời Yến không dám tin nhìn bố mình:
“Bố, đàn ông mang bầu thì nói ra cho thiên hạ cười vào mặt con à?”
Mẹ Cố xót con, cũng hơi dao động:
“Thằng Thời Yến nói không phải không có lý…”
Nhưng nếu anh ta không sinh thì tôi cũng không có phần thưởng. Không thể để phá thai được.
Tôi thấy mẹ Cố băn khoăn, lập tức “cố diễn”:
“Anh ấy làm sao chịu được khổ sở này, con thà để anh ấy đi tìm người sinh hộ, chứ con không nỡ nhìn anh ấy giày vò thế!”
Bà biết rõ con mình có vô số bồ, chẳng ai dính bầu. Bố mẹ Cố trầm mặc giây lát, sau đó lập tức kiên định:
“Đứa bé này nhất định phải giữ! Nhà họ Cố cần người nối dõi!”
Cúi đầu để giấu đi nụ cười, tôi cố nín mà suýt phì.Tôi thật muốn xem cảnh tượng “nữ chính mang bầu quay lại, nam chính cũng đang vác bụng to”, cô ta sẽ ‘khóc thét’ thế nào?Còn cậu nhóc thiên tài từng góp công “đẩy thuyền” cho cha mẹ thành đôi, giờ gặp ông bố cũng đang bầu bì, liệu còn được yêu chiều?