Tướng quân mang về một nữ tử, trước mặt người khác thì hiền lành vô hại, sau lưng lại sắc bén như lưỡi dao hướng về phía ta. Một ngày nọ, tướng quân vừa đi ngang qua, trà xanh bỗng dưng tự tát mình một cái. Theo bản năng, ta thuận thế ngã xuống đất, ôm lấy gương mặt, nước mắt lưng tròng, yếu ớt nhìn tướng quân: “Không trách muội muội, là do ta sơ ý.” Trà xanh sững sờ: “Khoan đã, sao ngươi lại nói lời của ta?” Ta khẽ nhếch môi, cười nhạt: Hừ! Mấy trò vặt vãnh, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bình luận