Vân Châu Hoa Nở

Chương cuối



12.

Mùa đông năm sau, tuyết lại rơi.

Ta và Lâm Du đang kinh doanh tiệm son phấn, mọi sự thuận lợi, khách đến tấp nập, có cả dân tộc Miêu gần biên giới.

Một ngày, ta nghe tin có cổ sư người Miêu có thể chữa lành chấn thương ở đầu.

Thế là ta đóng tạm cửa tiệm, đưa Lâm Du tới thăm hỏi.

Vết thương trên đầu nàng là do chấn động nghiêm trọng, có thể dùng cổ trùng để khơi thông máu đọng.

Tuy nhiên, vì để lâu ngày, nếu trị khỏi có thể nàng sẽ quên những ký ức hiện tại.

Còn nếu thất bại, nàng sẽ mãi ngây dại.

“Song tỷ tỷ, muội muốn thử. Muội mong mình thật minh mẫn.”

Nàng nắm tay ta, ánh mắt kiên định.

Cơn đau khi cổ trùng gặm nhấm não bộ… nàng lặng lẽ chịu đựng.

Từ đêm tối cho đến lúc bình minh…

13.

Ba năm trôi qua.

Loại phấn son do Lâm Du tự tay điều chế hiện đã nức tiếng khắp Vân Châu, nữ nhân gần xa đều muốn sở hữu.

Trong khi đó, chẳng mấy ai để ý đến những gì ta làm.

“Song tỷ tỷ, tỷ có thấy hối hận vì đã đưa muội đi chữa thương ở đầu không?”

Ta cầm xấp ngân phiếu trên tay, cười nhẹ:”Sao lại hối hận? Ngồi đếm tiền có khi còn nhàn hơn vắt óc nghĩ công thức mới.”

“Chậc, năm nay ta lại có thể mua thêm nhà, sắm được mấy trăm mẫu ruộng tốt thì quá tuyệt.”

Hai chúng ta đóng cửa rồi tập trung đếm bạc.

Không ngờ có vị khách không mời mà tới: hóa ra lại là Tĩnh An Hầu.

Hiện tại, hắn đã nhiều tuổi hơn, thân hình tiều tụy, tóc mai hơi bạc, chẳng còn bóng dáng thiếu niên phong độ thuở nào.

Lâm Du nhìn hắn, ánh mắt phẳng lặng như nước:”Ngài tới mua phấn son tặng phu nhân chăng? Nàng ấy thích tông màu gì?”

Tĩnh An Hầu trầm giọng, khàn đặc:”Màu hồng đào.”

“Hoa đào rực rỡ kiều diễm… xưa nay luôn nổi bật.”

Lâm Du đón lấy cái nhìn của hắn, chậm rãi đáp:”Hoa đào cánh mỏng manh, cành cũng chẳng chắc, dễ gãy lắm.”

“Xin lỗi ngài, nhưng cửa tiệm bọn ta lại không kinh doanh màu ấy.”

“Du Nhi…”

Ta bèn bảo Lâm Du đi trước, còn mình bước lại sau cùng Tĩnh An Hầu.

“Song Ninh, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Du Nhi… tại sao nàng ấy chẳng nhớ gì về ta?”

Ta bình thản thuật lại mọi điều:”Lâm Du đã được chữa lành chấn thương và xóa đi những ký ức đau buồn, trong đó có ngài, Tĩnh An Hầu.”

Nghe xong, nét mặt hắn đượm buồn, xen lẫn phẫn nộ. Ánh mắt hắn đỏ rực, bàn tay siết chặt vang tiếng răng rắc:”Song Ninh, ngươi không cần giải thích vì sao năm xưa lại giành nàng khỏi tay ta?”

Cơn gió rít chưa kịp đẩy bàn tay hắn tới, một mũi tên đã xé toạc không gian, xuyên qua lòng bàn tay Tĩnh An Hầu.

“Đừng hòng tổn thương nàng!” – Thì ra là Tạ Thời Thanh.

Thực ra, Tĩnh An Hầu chẳng có cách nào làm hại ta. Việc kinh doanh của ta nay đã lớn, ta luôn bố trí hộ vệ kín đáo quanh cửa hiệu.

Lâm Du cũng lập tức chạy ra, trên tay cầm một chiếc búa:”Song tỷ tỷ, đừng sợ, đứng phía sau muội!”

Tĩnh An Hầu bối rối, cố gắng chứng tỏ thân phận:”Du Nhi, ta đây mà! Là ta!”

Lâm Du nghiêng chiếc búa, chằm chằm nhìn hắn:”Chẳng phải ngươi vừa định làm hại Song tỷ tỷ sao?”

“Không, Du Nhi, ta là phu quân của nàng… nàng thực sự quên ta rồi à?”

Nghe câu “phu quân”, Lâm Du cau mày nghi hoặc:”Phu quân ư?”

Hắn gật đầu liên tục:”Phải, chính ta!”

“Nhưng nếu thật ngươi là phu quân, cớ gì bấy lâu nay không ở bên ta? Suốt mấy năm qua ngươi chẳng tìm ta, còn Song tỷ tỷ thì mãi không rời muội. Ta không sao quên được tỷ ấy, nhưng tại sao lại quên ngươi?”

Từng câu hỏi liên tiếp khiến Tĩnh An Hầu nghẹn lời.

“Ngươi có bằng chứng nào chăng? Nếu dám giả danh, ta báo quan bắt ngay.”

Hồi ở kinh thành, mọi giấy tờ đều chứng tỏ Lâm Du đã mất, Hầu gia chẳng thể trình ra hôn thư. Chưa kể lão phu nhân hẳn đã giúp hắn tái hôn để nối dõi.

Tĩnh An Hầu đành thất thểu rời tiệm, vẻ mặt tê tái.

14.

Ta không ngờ lại gặp Tạ Thời Thanh nơi này.

Theo lý, hắn nào được phép xuất kinh nếu không có thánh lệnh.

Chúng ta vào một quán trà, ngồi xuống đối diện.

Hắn ngập ngừng giây lát rồi khẽ hỏi:”Ninh Ninh, mấy năm nay nàng sống ra sao?”

Ta nhấp ngụm trà nóng, bình thản:”Tướng quân cảm thấy thế nào? Ra khỏi phủ tướng quân, ta mới biết bầu trời ngoài kia mênh mông hơn nhiều.”

“Vậy… ngươi và Kiều tiểu thư đã nên duyên chưa?”

Bầu không khí như ngưng đọng. Tạ Thời Thanh nhếch môi cười nhạt:”Không. Sau khi nàng đi, ta đợi một năm, chẳng thấy nàng trở về. Lại thêm một năm nữa, ta cũng không gặp lại nàng. Quá nhiều đau khổ, ta mới hiểu bản thân ngu ngốc ra sao. Ta dứt khoát cắt đứt với Kiều tiểu thư, giờ nàng ấy cũng yên bề gia thất. Ninh Ninh, hay là… nàng quay lại với ta được không?”

Giọng hắn nghe như lời khẩn cầu.

“Ninh Ninh, ta nhận sai rồi. Xin nàng hãy tha thứ.”

Ta mỉm cười nhàn nhạt:”Chẳng ngờ một vị tướng quân thừa nhận lỗi lầm lại giống đứa trẻ đánh rơi kẹo thế này.”

“Chỉ là, ta đã cầm viên kẹo đó quá lâu mà chưa kịp nếm, nó đã bị ném đi mất rồi.”

“Đừng quá bận lòng, cũng chẳng cần ai tha thứ, ta đã sớm quên mọi chuyện trước kia.”

Tựa hồ bị một gáo nước lạnh xối xuống, nét mặt Tạ Thời Thanh chợt tái đi.

Thì ra, Tạ Thời Thanh cùng Tĩnh An Hầu đến đây. Hầu gia điều tra ra chuyện ta giả chết cho Lâm Du và biết hoàng thượng cũng âm thầm tiếp tay. Hắn uất ức nên bỏ kinh tìm tới Vân Châu. Tạ Thời Thanh hay tin, tự nguyện từ bỏ quân quyền, theo sát đề phòng Hầu gia.

Vài hôm nay, hắn cứ đứng lặng ngoài cửa tiệm.

Mỗi sáng, ta dậy sớm, đi kiểm tra các cửa hàng. Dân quanh vùng quen mặt, tươi cười chào “Bà chủ Thịnh Ninh”.

Trưa đến, ta và Lâm Du thường ra ngôi miếu hoang ngoại ô, phát cháo cho người tha hương đói khổ. Lâm Du thích trẻ nhỏ, nàng hay dạy bọn trẻ đọc thơ, học chữ. Ta thì lo quay về coi tiệm, tư vấn khách lựa son phấn.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã lặn, ta trở về nhà ngả lưng trên xích đu, tận hưởng làn gió chiều. Không còn kẽ hở nào để ta bận lòng về chuyện tình cảm. Ngẫm nghĩ lại, ta chỉ thấy biết ơn vì những tháng ngày không đẹp kia đã qua.

Ngày thứ năm, ta chẳng thấy bóng dáng Tạ Thời Thanh nữa.

Đến chiều, một đứa trẻ chạy tới trao bức thư hắn gửi. Ba trang liền, hai trang rưỡi toàn ký ức cũ. Đọc thấy mệt, ta chỉ lướt đến dòng cuối.

Hắn bảo chưa từng nhìn thấy ta phong thái như hiện tại. Nếu đây là cuộc sống ta mong muốn, cứ an nhiên tận hưởng. Còn nếu có lúc kiệt sức, chỉ cần ngoái đầu, hắn vẫn luôn dõi theo.

Nhưng khi quay lại, ta chỉ thấy sự nghiệp mà ta cùng Lâm Du gầy dựng. Chúng ta đã đủ sức tự mình bước trên vạn nẻo đường, chẳng cần nương nhờ ai nữa.

15.

Trước lúc rời Vân Châu, Tĩnh An Hầu nhận từ Lâm Du một mảnh áo choàng đã bị nàng cắt rời.

Nàng rốt cuộc nhớ ra tất cả, chỉ là lòng không còn đau. Đoạn áo cắt đi chính là cách nàng rạch ròi quá khứ với hắn.

Họ quay về kinh thành.

Phu nhân mới của Tĩnh An Hầu sau khi biết chuyện thì giận đến sảy thai. Bên nhà ngoại nàng là Quốc công phủ, không thể khoanh tay. Bọn họ dâng sớ tố cáo, cuối cùng Hầu gia bị triều đình thu lại tước vị.

Vụ cũ năm xưa khi hắn phi ngựa bừa bãi giữa phố, gây thương tích cho người cũng bị truy ra. Lại thêm chuyện Lâm gia từng hối lộ để nâng đệ đệ Lâm Du lên chức tam phẩm.

Quốc công phủ nhân đó giúp nữ nhi hòa ly, Hầu phủ bị tịch biên, còn Tĩnh An Hầu bị giam cầm.

Tạ Thời Thanh cũng giao binh quyền rồi biến mất vào núi tuyết. Lúc này, ai còn muốn đi tìm hắn nữa.

Nghe tin, ta và Lâm Du chỉ ngồi dưới gốc cây hóng gió, nàng ôm chú gấu trúc nhỏ suốt ngày.

Có khi gấu trúc chạy lại chơi với ta, cắn vào sợi chỉ ta đang nắm.

“Du Nhi, con gấu của muội kia!”

“Ôi, được rồi, Song tỷ tỷ đừng giận, tối nay muội phạt nó nhịn cơm.”

Gấu trúc nhỏ có vẻ hiểu, kêu lên mấy tiếng, làm chúng ta phì cười.

Cả khu vườn rộn rã tiếng vui.

Mùa xuân càng lúc càng ấm áp.

Chuyện xưa ở kinh thành nay tựa giấc mộng phai nhạt.

Ta cùng Lâm Du chẳng còn bận tâm đến nữa.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]

Mỗi lượt theo dõi, thích, hay bình luận của bạn chính là nguồn động lực to lớn để team Cỏ tiếp tục ra truyện hay mỗi ngày! Cảm ơn bạn thật nhiều vì đã đồng hành cùng Ngọn Cỏ Dưới Trăng!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.